108. Chương 108: Hai người đang giấu giếm điều gì?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 108: Hai người đang giấu giếm điều gì?

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Cứ giả vờ như không quen biết!]
—–oOo—–
“Thôi các cậu đừng ép cậu ấy uống rượu nữa, cậu ấy làm bác sĩ khoa cấp cứu thì tửu lượng có được bao nhiêu đâu.”
Chung Hàng lại chuyền một ly rượu vào tay Trần Lạc Du, rồi tự mình ngửa cổ uống cạn. Tạ Phương Ngọc đang mời rượu, không chịu thua, tiếp tục rót thêm một ly đặt trước mặt Trần Lạc Du: “Lạc Du, ly vừa rồi Chung Hàng uống thay không tính. Chúng ta cũng hơn năm năm không gặp rồi, cậu không định nói gì sao?”
Mấy người bạn học trong phòng riêng đều là những người thân thiết hồi còn đi học. Người đang nói là Tạ Phương Ngọc, đội trưởng đội bóng chuyền năm xưa, lúc đó Trần Lạc Du bị bắt làm cầu thủ dự bị, suốt ngày tìm cớ xin về sớm, y cũng không ít lần đứng ra che chắn giúp Trần Lạc Du.
Trần Lạc Du nhấc ly lên, nâng ly với mọi người, mỉm cười: “Vậy tôi uống cạn.”
Nói xong liền uống một hơi hết sạch ly bia. Tạ Phương Ngọc hưởng ứng, những người khác lần lượt đến mời anh uống. Chung Hàng định nói giúp vài câu, nhưng anh không muốn phụ lòng mọi người, càng không muốn để ai biết mình có bệnh, liền ra hiệu ngăn cản.
Dù sao thì hôm nay anh đến đây để uống rượu.
Một vòng qua lại, Trần Lạc Du bụng trống trơn xử lý xong ba chai bia. Chung Hàng bảo Nam Nam múc cho anh một bát cơm bát bảo bào ngư cho đỡ đói, lại ăn thêm mấy món khác. Không khí bàn tiệc lúc này đã rất sôi nổi, mọi người lần lượt kể về cuộc sống mấy năm qua, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi anh những năm gần đây sống thế nào.
Anh trả lời tỉ mỉ về những trải nghiệm như đi du học, về nước thực tập, thi đỗ phó khoa. Nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện tình cảm, anh chỉ cười trừ, rồi tự phạt mình vài ly.
Chung Hàng là người duy nhất trong số đó biết chuyện giữa anh và Trần Phi Lân. Ban đầu còn lo anh sẽ không vui, nhưng thấy sắc mặt anh không đổi, cũng yên tâm. Vừa gắp cho Nam Nam một miếng cá, y lại nghe Tạ Phương Ngọc đối diện hỏi: “Bao giờ tụi tớ được uống rượu mừng của cậu?”
Lần này Chung Hàng về Trịnh Châu để đính hôn. Vừa nghe Tạ Phương Ngọc nhắc tới, cả đám lập tức hò reo đòi uống rượu cưới trước. Hai người đành chịu, phải uống “rượu giao bôi” ngay trước mặt mọi người. Trần Lạc Du ngồi bên cạnh, ánh mắt rạng rỡ, nhưng dường như đã có chút men say.
Sau khi đặt ly xuống, Vương Khoan ngồi cạnh Tạ Phương Ngọc nói: “Nam Nam, khóa công an của cậu đúng là ra toàn mỹ nhân nhỉ? Vợ thằng Lưu Hạ hình như là khóa trên cậu một khóa phải không?”
Nam Nam cười gật đầu. Vương Khoan lại xúc động thán phục, nói vợ Lưu Hạ giờ là bông hoa rực rỡ của viện kiểm sát tỉnh. Nam Nam ngồi xuống, vừa cầm đũa lại buông xuống, rồi quay sang hỏi Trần Lạc Du: “Anh còn nhớ Đường Hâm không?”
Trần Lạc Du gật đầu. Nam Nam tiếp: “Giờ cô ấy là đồng nghiệp của em, năm kia đã kết hôn rồi.”
Trần Lạc Du cười: “Vậy chắc cô ấy rất hạnh phúc.”
“Chồng cô ấy là cảnh sát giao thông, cuộc sống khá yên ổn.” Nam Nam không nói rõ là hạnh phúc hay không. Trần Lạc Du lại nhấc ly, uống một ngụm. Cô quay sang nhìn Chung Hàng đang trò chuyện rôm rả với người khác, thở dài: “Thực ra ai cũng tốt cả, người đáng tiếc nhất là anh Trần.”
Trần Lạc Du quay sang nhìn cô.
Hồi đó, Nam Nam biết Trần Phi Lân và Trần Lạc Du là bạn thân, cũng biết Trần Lạc Du bị bệnh nặng sau khi Trần Phi Lân gặp nạn. Dù Chung Hàng không nói rõ bệnh gì, nhưng phải ra nước ngoài điều trị, ắt hẳn rất nghiêm trọng. Vì vậy cô không nói nhiều, chỉ cảm thấy tiếc nuối, cũng không biết sau khi Trần Phi Lân ra tù, sẽ làm được gì.
“À đúng rồi,” Nam Nam nhìn Trần Lạc Du: “Anh về đây lâu rồi, có gặp em gái anh Trần không?”
Trần Lạc Du sững người: “Cậu biết Sơ Yến bây giờ ở đâu?”
Nam Nam cũng ngơ ngác: “Sao? Em ấy đã thi vào trường cũ của hai người rồi mà, cậu không biết à?”
Đứng bên hành lang, Trần Lạc Du thò đầu và ngực ra ngoài cửa sổ, để gió lạnh thổi tan cơn say đang chực bùng lên trong lồng ngực.
Anh ngồi trong phòng gần nửa tiếng, đầu đã bắt đầu nhức nhối.
Bữa tiệc bạn học ồn ào hơn tưởng tượng. Anh phải đối diện từng câu hỏi, dù câu đó liên quan đến quá khứ hay hiện tại, dù anh muốn trả lời hay không, cũng buộc phải đối mặt. Dù anh đến đây để uống rượu, nhưng lại không dám uống đến mức mất kiểm soát. Lưu Lệ Á vẫn còn ở nhà, anh sợ một khi không kiềm chế được, sẽ tiết lộ tất cả trước mặt bà ta — sợ bà ta biết Trần Phi Lân đã trở về, rồi trong cơn giận dữ, phá hỏng việc mà Trần Phi Lân đang làm.
Có người vỗ vai anh. Anh quay lại, thấy Chung Hàng đứng đó với vẻ mặt lo lắng, đưa cho anh một ly trà nóng: “Uống trà giải rượu đi, đứng hít gió thế này dễ cảm lạnh.”
Phía sau lưng Chung Hàng là thảm đỏ trải dài đến cuối hành lang. Những phòng riêng hai bên đều đóng cửa, cách âm tốt nên đứng ở hành lang lại thấy thoải mái, tự tại hơn trong phòng.
Anh nhận ly trà, dùng hơi ấm của thành ly sưởi ấm đôi tay lạnh cóng, nói: “Cậu vào đi, để tôi đứng một mình lát.”
Chung Hàng rút thuốc từ túi ra, châm một điếu, đứng cạnh anh hút: “Không sao, trong đó ồn quá, tôi cũng ra hít thở chút.”
Hai người đứng kề vai, chẳng mấy chốc Chung Hàng lại hỏi: “Nam Nam có nhắc đến Trần Phi Lân không?”
Trần Lạc Du gật đầu, mắt vẫn hướng về phía thành phố rực rỡ ánh đèn.
“Tôi không biết phải giải thích sao với cô ấy để khỏi nhắc đến Trần Phi Lân trước mặt cậu.” Chung Hàng áy náy. Trần Lạc Du cười nhẹ, nhấp một ngụm trà đắng nghét: “Không cần, không phải tránh né.”
Chung Hàng nhìn anh: “Sao thế? Cậu đã nghĩ thông rồi à?”
Trần Lạc Du cũng không biết phải nói thế nào.
Dạo này anh nghĩ thông rất nhiều chuyện. Anh và Trần Phi Lân bị chia xa, nhưng vẫn luôn nhớ nhung nhau. Anh muốn quay lại, nhưng anh biết, điều đó không đơn giản chỉ cần muốn là được.
Những trở ngại giữa họ chưa được giải quyết, lại còn bị chồng chất thêm bởi việc Trần Phi Lân đang làm. Cảm giác mông lung, chẳng biết bao giờ mới thành, chẳng nắm được điều gì, chỉ khiến anh thêm thất bại và chán chường. Anh lại uống một ngụm trà nóng, nhắc nhở mình đừng nghĩ tới những chuyện này khi tâm trạng đang tệ. Ánh mắt lướt qua điếu thuốc trên tay Chung Hàng gần tàn, anh nói: “Đi thôi, vào chào mọi người rồi tôi về.”
“Sớm vậy?” Chung Hàng ném tàn thuốc vào gạt tàn bên cạnh, cùng anh quay lại: “Hiếm khi ra ngoài, nếu thấy trong phòng ồn, tôi dẫn cậu ra ngoài ăn chút gì đó, tìm quán nhỏ ngồi một lát.”
Trần Lạc Du không còn tâm trạng, nhưng cũng không muốn phụ lòng Chung Hàng, nhất là khi Nam Nam cũng đang ở đó.
“Không cần đâu.” Anh định nói sẽ hẹn lần sau, thì cửa phòng riêng cuối hành lang bỗng mở ra. Một người phụ nữ tóc xoăn dài, khoanh tay bước ra.
Anh liếc nhìn, khi nhận ra khuôn mặt cô ta thì sững lại. Cánh cửa sau lưng người phụ nữ khép lại rồi lại mở, một người đàn ông cao to bước ra.
“Đợi tôi, tôi đi cùng cô.” Giọng nói đó vang lên, như một chiếc búa lớn giáng thẳng vào chiêng đồng, khiến anh choáng váng, tai ù cả lại.
Tào Gia quay đầu, thấy Trần Phi Lân đứng khựng lại với tư thế gượng gạo, ánh mắt lướt qua cô, hướng về phía trước. Cô theo đó quay lại — hai người cách vài bước.
Chung Hàng cũng chú ý, đặc biệt khi thấy rõ người đàn ông, y nhắm nghiền mắt, mở ra với vẻ không thể tin nổi: “Cậu… không phải là Trần…”
Một ly trà bỗng đổ ập lên áo và cằm Chung Hàng. Chưa kịp phản ứng, y đã bị người ta đụng vào tường. Quay lại, thấy Trần Lạc Du dùng tay trái ấn vào thái dương, nghiêng người tựa vào vai y như người say.
“Sao vậy?” Chung Hàng vội đỡ lấy anh, vừa dứt lời đã nghe Trần Lạc Du nghiến răng thì thầm vào tai: “Đừng nói gì, đừng gọi anh ấy!”
“Cứ giả vờ như không quen biết!”
Hai câu nói rất nhanh, rất khẽ. Ly nước trên tay rơi xuống thảm, phát ra tiếng nhỏ. Anh kéo tay áo Chung Hàng, lực mạnh đến mức vải nhăn nhúm, tim đập thình thịch vì sợ Chung Hàng nói ra điều gì. May mà Trần Phi Lân phản ứng nhanh, bước tới bên Tào Gia, đỡ cô: “Đi chậm thôi, cẩn thận trượt.”
Ánh mắt chạm nhau chỉ diễn ra trong tích tắc. Trần Lạc Du lập tức giả vờ say xỉn. Tào Gia dù thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng cơn buồn nôn lại trào lên, đành dựa vào Trần Phi Lân, bịt miệng đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua Trần Lạc Du, Trần Phi Lân không liếc sang. Chung Hàng dù nhìn thấy hắn, nhưng bị Trần Lạc Du ghì chặt vào tường, cộng thêm lời cảnh báo vừa rồi, y im lặng. Chỉ đến khi bóng hai người khuất sau góc hành lang, Chung Hàng mới vỗ vai Trần Lạc Du, khẽ hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Trần Lạc Du dùng mắt liếc nhanh hành lang, thấy không có ai, liền kéo Chung Hàng đi xuống tầng, thẳng đến bãi xe phía sau.
Lên xe, anh tắt đèn trần, rút thuốc ra định bình tĩnh. Nhưng tay phải lại run không ngừng, đầu óc vì căng thẳng mà thiếu oxy.
Anh hạ kính xe bên mình, nghe Chung Hàng hỏi: “Vừa nãy thế nào? Đó là Trần Phi Lân đúng không?”
Trần Lạc Du vội bịt miệng Chung Hàng, rồi nhìn vào ánh đèn đường mờ mờ qua gương chiếu hậu, đóng kính lại.
Xung quanh có hàng chục chiếc xe. Trần Lạc Du không dám mạo hiểm. Anh định thần, định bảo Chung Hàng về cùng, chợt nhớ Nam Nam còn ở trên.
“Chung Hàng,” anh nắm chặt cổ tay bạn: “Bây giờ đừng hỏi, đừng nói gì. Lên đưa Nam Nam xuống. Nếu gặp Trần Phi Lân, hai người cứ giả vờ không quen.”
Trong bóng tối, không thấy rõ mặt nhau, nhưng Chung Hàng cảm nhận được tay Trần Lạc Du vẫn run rẩy. Biết anh có lý do quan trọng, y gật đầu, quay lên đưa Nam Nam xuống.
Trần Lạc Du không muốn Chung Hàng nói cho Nam Nam về việc thấy Trần Phi Lân. Chung Hàng chỉ nói Trần Lạc Du không khỏe, cần về trước. May là không gặp Trần Phi Lân trên đường xuống.
Nghe nói Nam Nam đã đi taxi về trước, Trần Lạc Du như kiệt sức, gục đầu vào tựa gối, điếu thuốc rớt xuống đùi, không động đậy.
Chung Hàng đầy nghi hoặc, nhưng biết giờ không phải lúc hỏi. Y lấy điếu thuốc gần cháy hết khỏi tay anh, gọi xe thuê.
Ban đầu định đưa anh về nhà, nhưng anh nói muốn đi đâu đó ngồi một lúc. Chung Hàng đặt địa chỉ đến bãi bồi ven sông gần nhất.
Trên xe, Trần Lạc Du đờ đẫn nhìn ra cửa sổ. Chung Hàng ngồi cạnh, mày nhíu chặt. Đến nơi, tài xế dừng xe, hai người bước xuống, đi về phía bờ sông.
Đêm đông, bờ sông vắng vẻ. Hai người ngồi trên bậc thang cao nhất, cùng châm thuốc, lặng lẽ nhìn dòng sông cuộn chảy.
Gió sông rít lên, lạnh thấu xương, lùa vào cổ áo và ống tay. Hút xong một điếu, Chung Hàng phải kéo mũ áo khoác lên, còn Trần Lạc Du thì vẫn bất động, cổ áo mở toang, như không cảm thấy lạnh.
Chung Hàng đưa tay cài cổ áo cho anh. Trần Lạc Du quay đầu. Khoảnh khắc đó, vẻ mặt anh khiến Chung Hàng như thấy ảo ảnh — như thể quay lại quá khứ, trở về thời đi học.
Có lẽ vì kiểu tóc giống năm xưa, có lẽ vì tối nay gặp Trần Phi Lân. Chung Hàng nghĩ vậy, rồi hỏi: “Rốt cuộc hai người đang giấu giếm điều gì?”
“Rõ ràng đó là Trần Phi Lân, sao phải giả vờ không quen?”
“Tù của cậu ấy chưa hết mà đúng không? Lạc Du, rốt cuộc là chuyện gì?”
***
Cửa nhà vệ sinh mở ra. Tào Gia ôm ngực, nói với người đang đỡ mình: “Anh Siêu, nhắn anh trai em một tiếng, chúng ta về trước nhé, em buồn nôn quá.”
“Ừ.” Trần Phi Lân dìu cô đến ghế chờ gần thang máy, rồi quay lên lấy túi và áo khoác.
Rẽ vào hành lang, hắn kéo vành mũ xuống thấp hơn. May mà các phòng đều đóng kín. Hắn không chắc Trần Lạc Du ra từ phòng nào, liền đi thẳng đến phòng Tào Tư đặt trước. Khi tay chạm vào tay cầm, tim hắn vẫn co thắt không kiểm soát.
Vừa rồi quá bất ngờ. Dù cả hai đã xử lý nhanh, nhưng không thể chắc chắn không ai phát hiện. Hắn không lo về Tào Gia, nhưng không biết liệu có ai khác nghe thấy hay nhìn thấy không.
“A Siêu.” Đúng lúc hắn định mở cửa, có người gọi từ phía sau.
Hắn quay lại. Đại Liễu đang ngậm thuốc, nheo mắt bước tới. Nhưng khác thường, y không khoác vai như mọi khi, chỉ khoanh tay: “Sao đứng ngoài không vào?”
“Uống hơi nhanh, lúc nãy thấy choáng.” Trần Phi Lân nói đại một lý do.
Đại Liễu nhả khói, vỗ vai hắn: “Ừ, tôi cũng thấy vậy. Thằng Vương bát đản Hán Thành cứ nhắm vào cậu, biết cậu mới khỏi sốt mà còn ép uống rượu trắng.”
Trần Phi Lân không đáp. Đại Liễu lại hỏi: “Tào Gia đâu? Vẫn ở nhà vệ sinh à?”
“Cô ấy đang ngồi ở thang máy. Không khỏe, tôi lấy đồ rồi đưa cô ấy về trước.”
“Cậu uống cũng nhiều rồi, đừng lái xe. Để tôi gọi người đưa hai người về.” Đại Liễu nói, rồi ấn tay cầm xuống, khoác vai hắn bước vào.
Trong phòng có hai bàn. Tào Tư và mấy người thân cận ngồi bàn trong, bàn ngoài là mấy đàn em trẻ. Thấy hai người vào, mọi người chào hỏi Đại Liễu.
Trần Phi Lân kín đáo quan sát phản ứng, đợi đến khi Đại Liễu dẫn hắn đến trước mặt Tào Tư, thấy sắc mặt Tào Tư không đổi, người bên cạnh vẫn hút thuốc, uống rượu, có người còn đang gặm cua đầy dầu mỡ — không ai biểu hiện điều gì bất thường.
Nghe Tào Gia muốn về, Tào Tư dập thuốc, đứng dậy cùng Trần Phi Lân ra thang máy.
Sắc mặt Tào Gia kém. Trước giờ cô chưa từng ốm nghén, vừa rồi ngửi mùi hàu sống thì đột nhiên buồn nôn. Tào Tư xoa đầu cô, dặn Trần Phi Lân phải chăm sóc tốt, rồi gọi người chưa uống rượu đưa hai người đi.
Lên xe, Tào Gia nhanh chóng thiếp đi trên vai Trần Phi Lân. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt đầu hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra trong nhà hàng.
Hắn đã đi lại từng chi tiết trong đầu nhiều lần, nhưng vẫn không thể chắc có ai nhìn thấy hay nghe thấy không. Dù Chung Hàng mới nói được một chữ đã bị cắt ngang, và cả hai xử lý rất tự nhiên. Nhưng Trần Phi Lân không dám lơ là. Hắn đã mất hơn bốn năm để có được sự tin tưởng của Tào Tư. Những người xung quanh đều không ưa hắn, chỉ cần một chút sơ hở, hắn sẽ bị bao vây tứ phía.
Người bên cạnh ngủ mơ, khẽ thì thầm: “anh Siêu…”
Hành động đó khiến hắn nhớ đến Trần Lạc Du.
Không biết giờ Lạc Du đang làm gì, chắc chắn đang lo cho hắn, có khi còn tự trách. Liệu có thấy khó chịu khi thấy hắn ở cùng Tào Gia không?
Ngón tay đặt trên cửa xe siết chặt. Trần Phi Lân gạt bỏ tạp niệm, tập trung suy nghĩ về việc tối nay phải liên lạc với Lão Ngô.
Dù thế nào, hắn cũng phải báo cáo tình hình vừa rồi ngay lập tức.