119. Chương 119: Dựa thêm một chút nữa

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 119: Dựa thêm một chút nữa

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Khó khăn nhất cuối cùng cũng trôi qua.]
—–oOo—–
Mấy ngày lo lắng, những đêm trằn trọc mất ngủ bỗng tan biến vào khoảnh khắc Trần Phi Lân gọi tên anh.
Điều anh sợ nhất đã không xảy ra. Trần Phi Lân không giống như năm xưa, hôn mê rồi tỉnh lại quên hết mọi thứ.
Trần Phi Lân vẫn nhớ anh.
Anh quay mặt đi, ngẩng đầu nhìn lối vào. Nhận ra sự bất thường, Trần Sơ Yến tiến lên hỏi: “Anh Lạc Du không sao chứ?”
Anh giơ tay trái che đi. Trần Sơ Yến hiểu, quay nhìn Trần Phi Lân rồi nói: “Chủ nhiệm Lâm vừa đến kiểm tra rồi, anh trai em không sao, em ra ngoài trước, hai người nói chuyện đi.”
Trần Lạc Du gật đầu, đứng im đến khi Trần Sơ Yến bước ra khỏi cửa tự động. Lúc đó, anh mới hít một hơi thật sâu, chậm rãi quay lại.
Trần Phi Lân vẫn nhìn anh. Khi anh quay mặt, hai người lại nhìn nhau.
Tiếng ù tai biến mất. Trần Lạc Du nuốt nước bọt, cổ họng khô rát. Dưới ánh mắt Trần Phi Lân, anh đi đến bên giường.
Ánh mắt Trần Phi Lân theo bóng dáng anh. Khi anh đứng bên giường, hắn chậm rãi đưa tay phải lên, bàn tay vẫn kẹp máy đo oxy. Hắn muốn chạm vào anh nhưng cơ thể quá yếu, không thể giơ cao hơn.
Trần Lạc Du lập tức đưa tay phải ra, cẩn thận nắm lấy bàn tay hắn. Cảm nhận hơi ấm từ đầu ngón tay, anh muốn cười nhưng mắt lại cay xè, nước mắt lăn xuống.
Thấy anh cúi đầu che giấu, Trần Phi Lân động đậy ngón tay, nói: “Đừng khóc lâu quá.”
Bốn chữ đơn giản, giọng hắn khàn đặc, khó nghe rõ. Trần Lạc Du vội lau mặt, cúi gần hỏi: “Em không khóc.”
Ánh mắt Trần Phi Lân chậm chạp, thoáng chút cười nhưng không có sức lực. Trần Lạc Du không muốn làm hắn mệt, liền hỏi trước: “Anh thấy thế nào? Chóng mặt không? Buồn nôn không? Sau gáy có đau không? Người có đau chỗ nào không?”
Nghe anh hỏi dồn dập, Trần Phi Lân muốn cười, đáp: “Anh không sao rồi, mấy ngày nữa sẽ khỏe như thường.”
Dù nói yếu ớt, Trần Lạc Du tin hắn sẽ sớm phục hồi. Thể chất Trần Phi Lân vốn tốt, quanh năm rèn luyện nên hơn người thường. Chỉ nằm một tuần, trông hắn gầy hơn trước.
Sờ má hắn hóp, Trần Lạc Du đỏ mắt: “Anh gầy đi nhiều quá.”
“Em cũng gầy,” Trần Phi Lân đáp: “Lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên à?”
Trần Lạc Du lắc đầu: “Em không gầy, anh tưởng vậy.”
Trần Phi Lân khẽ cười, xoa nắn ngón tay anh: “Vừa nãy th* d*c như vậy, tay lại lạnh, đi đâu vậy?”
“Em đi phố Giang Hán mua quà năm mới cho anh và Sơ Yến,” Trần Lạc Du nói: “Còn mua mũ cho anh, đợi anh khỏe hơn thì đội thử.”
“Được.” Trần Phi Lân chậm rãi chớp mắt, khóe môi hé ra. Trần Lạc Du đợi một lúc thấy yết hầu hắn trượt xuống, nói: “Anh muốn nói chuyện với em thêm, nhưng… buồn ngủ quá.”
Vừa dứt lời, mắt Trần Phi Lân khép lại. Thấy hắn cố gắng mở ra, Trần Lạc Du vội nói: “Anh ngủ trước đi, anh hôn mê lâu như vậy mới tỉnh, cơ thể chưa theo kịp đâu, đừng cố gắng, đợi ngủ dậy rồi nói chuyện.”
Trần Phi Lân khẽ “ừ” từ xoang mũi, hàng mi run rẩy rồi ngủ say. Trần Lạc Du nhìn hắn hô hấp đều, cúi xuống hôn môi hắn.
Cằm hắn mọc râu mới, đâm vào cằm anh ram ráp. Trước đây anh ghét buổi sáng hắn không kịp cạo râu, nhưng giờ cảm giác ấy lại khiến anh yên tâm.
Di chuyển môi đến khóe mắt hắn, Trần Lạc Du lại nhẹ nhàng hôn. Sau đó anh cố gắng kiềm chế, nhìn khuôn mặt ngủ say của Trần Phi Lân, không nỡ rời mắt. Đến khi y tá Lý vào nhắc, anh mới buông tay.
Đầu ngón tay hắn ấm áp, ủ ấm cả bàn tay lạnh của anh. Anh vừa đi vừa ngoái nhìn lại, y tá Lý bận rộn bên giường Trần Phi Lân. Đợi anh ra khỏi cửa tự động, Trần Sơ Yến dựa vào tường đối diện tiến lên hỏi: “Anh trai em thế nào rồi?”
“Anh ấy lại ngủ rồi,” Trần Lạc Du giải thích: “Hôn mê mấy ngày, vừa tỉnh lại đuối sức, để anh ấy ngủ thêm.”
“Vậy thì tốt rồi.” Trần Sơ Yến gật đầu, mắt đỏ hoe nghẹn ngào: “Thật là trời phù hộ, khó khăn nhất cuối cùng cũng qua rồi.”
Trần Lạc Du giơ tay xoa đầu cô, thấy nhói đau. Lật bàn tay, phát hiện găng tay đã nhuốm máu.
Anh buông tay, nói với Trần Sơ Yến: “Anh ấy ngủ rồi, chúng ta đừng ở đây nữa, em đến nhà ăn ngồi đợi, anh đi thay quần áo rồi qua đó.”
“Vâng.” Trần Sơ Yến rời đi. Trần Lạc Du quay lại phòng thay đồ, cởi bộ quần áo cách ly, tháo khẩu trang, mũ. Khi tháo găng tay phải, anh nhíu mày. Vừa nãy không thấy đau, giờ phút này mới cảm thấy vết thương nhói như kim châm, đầu gối đau khó chịu.
Anh chống đỡ đi ra khỏi ICU, xuống tầng một, về sảnh cấp cứu thì sắc mặt trắng bệch. Y tá trưởng thấy anh đi đứng xiêu vẹo, bước tới hỏi. Anh nói bị ngã, y tá trưởng đỡ anh đến phòng khám trống gần đó xử lý vết thương.
Sau khi xử lý xong bàn tay phải, y tá trưởng định giúp Trần Lạc Du cởi quần. Anh vội ngăn: “Tự làm được.” Y tá trưởng chỉ vào đầu gối, thương hại: “Trần chủ nhiệm, quần cậu máu nhuốm thế này, ngày mai làm sao trực 24 tiếng?”
Y tá trưởng tuổi cao, coi anh như cháu. Trần Lạc Du hiểu đạo lý nhưng vẫn khó khăn khi bị cởi quần trước mặt bà. Giằng co một lúc, y tá trưởng bất lực: “Được, tôi gọi Tiểu Hứa vào.”
Trần Lạc Du chưa kịp từ chối, y tá trưởng đã đi ra ngoài gọi Tiểu Hứa. Anh đi khóa cửa, trở lại giường khám bệnh, cởi quần jean ra.
Không nghiêm trọng như máu me be bét, nhưng đầu gối phải sưng tấy, quần cọ xát khiến máu tươi chảy ra. Trần Lạc Du liếc mắt, dời đi, lấy nước muối sinh lý, cắn răng dội rửa vết thương, thay bằng povidone rồi lau sạch. Vết thương không cần khâu, anh bôi thuốc, băng bó cẩn thận, thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên thái dương, mệt mỏi ngã xuống giường.
Mệt quá.
Vừa chạy liều mạng, thể lực cạn kiệt. Anh nhắm mắt định nghỉ ngơi, nhưng vừa nhắm liền ngủ thiếp đi. Y tá trưởng đợi hơn hai mươi phút không thấy anh ra, gõ cửa không thấy trả lời, mở cửa phát hiện anh đang ngủ trên giường khám.
Thấy hai quầng thâm dưới mắt, y tá trưởng thở dài, lấy chăn dày đắp lên người anh, điều chỉnh máy sưởi ấm cao hơn, nhặt quần jean dính máu rồi đi ra ngoài.
Trần Sơ Yến đợi ở nhà ăn hơn nửa tiếng không thấy Trần Lạc Du xuống, gọi điện không thấy bắt máy, liền quay lại khoa cấp cứu tìm người. Vừa vào thì gặp y tá trưởng cầm quần của Trần Lạc Du định đưa cho hộ lý. Hỏi rõ chuyện, cô nhờ y tá trưởng mở cửa cho nhìn.
Đứng cửa nhìn bóng dáng trên giường, Trần Sơ Yến im lặng, quay nói với y tá trưởng: “Cô đưa quần cho cháu đi, cháu giặt giúp anh ấy.”
Tuần này Trần Sơ Yến thường xuyên ra vào khoa cấp cứu tìm Trần Lạc Du, y tá trưởng đưa quần, cô mượn bột giặt, đến nhà vệ sinh giặt sạch phần dính máu đầu gối, sấy khô.
Gấp quần lại đưa cho y tá trưởng, Trần Sơ Yến rời tòa nhà cấp cứu, ngẩng nhìn bầu trời đêm.
Mấy ngày mưa gió đã tạnh, bầu trời đêm quang đãng, ánh trăng sáng tỏ, sao lấp lánh. Cảnh sát Ngô nói, sau khi Trần Phi Lân ghi xong lời khai, vụ án tiến hành thủ tục tư pháp, hắn sẽ khôi phục thân phận cũ, có khoản tiền thưởng kha khá. Hắn có thể dùng tiền bắt đầu cuộc đời mới, dù không thể thực hiện giấc mơ xưa, nhưng sống an ổn không vấn đề.
Cô quay nhìn tòa nhà cấp cứu sáng đèn, nhớ hơn một tuần tiếp xúc, xác định Trần Lạc Du vẫn yêu anh trai cô. Đợi anh trai cô khỏe, bọn họ sẽ ở bên nhau.
Nếu bên cạnh Trần Phi Lân có Trần Lạc Du, cô hoàn toàn yên tâm. Đến lúc đó cha mẹ cũng yên lòng. Dù Trần Lạc Du không phải con gái, nhưng năm đó cha mẹ cô rất thích anh ấy. Bây giờ anh trai cô sống tốt, bố mẹ chắc sẽ không để ý chuyện đó nữa.
Trước khi tan làm, y tá trưởng dặn y tá Tiểu Kim trực đêm chú ý phòng khám. Cả đêm cửa không mở. Tiểu Kim hai lần mở cửa, Trần Lạc Du đều ngủ say. Đến sáng, cửa mở ra, Trần Lạc Du quấn chăn hoa quanh eo, xấu hổ đến bàn phân loại bệnh nhân hỏi Tiểu Kim quần đâu.
Tiểu Kim vào bệnh viện cùng thời gian với Trần Lạc Du, chưa thấy anh chật vật như vậy. Cô che miệng nhịn cười, đợi Trần Lạc Du ngượng đỏ mặt mới lấy quần từ góc tủ đưa.
Trần Lạc Du như được đại xá, nói “Cảm ơn” rồi nhón chân đi. Chưa đi hai bước quay lại, dặn dò Tiểu Kim lấy thuốc giảm đau, quay lại phòng khám mặc quần, lấy điện thoại xem tin nhắn.
Trần Sơ Yến đã về khách sạn nghỉ, bảo anh nghỉ đêm, ngày mai gặp nhau ở bệnh viện.
Trần Lạc Du yên tâm, xem tin nhắn người khác.
Triệu Tuấn Phàm hỏi sáng có muốn ăn phở canh hồ và quẩy của Khải Minh Ký không, nếu muốn sẽ mua cho một phần. Chung Hàng chúc Tết vui vẻ, hỏi mấy ngày Tết có tụ tập không. Chu Nham cũng chúc Tết, hỏi sức khỏe anh thế nào.
Trả lời từng người, còn lại là tin nhắn nhóm trong bệnh viện và đồng nghiệp. Anh xem nội dung quan trọng, đứng dậy đến văn phòng lấy đồ vệ sinh, tắm xong cảm thấy người như sống lại, đến thăm Trần Phi Lân.
Làm xong thủ tục, anh thay đồ cách ly vào phòng bệnh. Trần Phi Lân vẫn ngủ, sắc mặt tốt hơn hôm qua. Y tá nói hắn nửa đêm tỉnh dậy hỏi giờ. Anh hỏi tình hình, y tá nói bình thường, bảo không cần lo.
Không gì vui bằng tin tức sáng sớm. Trần Lạc Du ngồi bên giường, sờ tay phải hắn. Cảm nhận hơi ấm, anh đan ngón tay mình vào giữa các ngón tay hắn, nhờ rèm che khuất, cúi đầu tựa vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim rồi nhắm mắt.
Anh muốn tranh thủ buổi sáng yên tĩnh ở riêng với Trần Phi Lân, dù hắn chưa tỉnh. Ai ngờ vừa tựa vào chưa phút, bàn tay hắn đặt lên đầu anh, rồi trượt xuống sờ sau gáy.
Anh mở mắt, ngẩng nhìn. Trần Phi Lân cười: “Chào buổi sáng.” Giọng vẫn khàn đặc, nhưng ánh mắt sáng hơn hôm qua.
Trần Lạc Du ngây ngốc nhìn hắn, đầu nóng bừng, cúi xuống hôn môi hắn.
Chạm môi thoáng qua, Trần Lạc Du kéo ra, cười: “Chào buổi sáng.”
Nhéo nhéo ngón tay đang đan, Trần Phi Lân gọi: “Lạc Du.”
“Hửm?” Trần Lạc Du nhìn hắn, thấy hắn chỉ nhìn không nói, tưởng nói khó khăn, ghé tai nghe. Không ngờ hắn hôn thái dương anh, nói: “Dựa thêm một chút nữa đi.”
“Dựa vào ngực anh như vừa nãy ấy.”
—————
Tác giả có lời muốn nói:
Từ nay về sau, cứ như vậy mà dựa vào nhau nhé.