Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 124: Hát Karaoke
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Đúng rồi, bác sĩ cũng là người, không tăng ca!]
—–oOo—–
Quán ăn là tiệm lẩu nồi đồng Lão Phật Gia, nơi Trần Lạc Du lần đầu gặp Chung Hàng sau khi về nước.
Đến nơi, bàn cạnh cửa sổ vẫn còn chỗ trống. Trần Lạc Du và Trần Phi Lân ngồi cùng một hàng, còn Chung Hàng ngồi đối diện. Nhân viên nhắc họ quét mã đặt món, Trần Phi Lân lấy điện thoại ra quét rồi đưa cho Trần Lạc Du.
Trần Lạc Du nhận lấy, chưa nhìn màn hình đã quay sang hỏi Trần Phi Lân muốn ăn gì. Chung Hàng ở đối diện vừa uống trà vừa quan sát họ, hai người dán mắt vào màn hình điện thoại, chỉ thiếu chút nữa là đầu chạm đầu.
Dù đã biết chuyện của họ từ lâu, nhưng nhìn họ như thế này, cảm giác vẫn thật kỳ diệu.
Đặt cốc xuống, Chung Hàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Con đường này vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, khắp nơi là sinh viên của các trường đại học xung quanh, tụm năm tụm ba đi lại, dáng vẻ thích cười thích nói y như hồi còn đi học.
Sau khi chọn xong món Trần Phi Lân muốn ăn, Trần Lạc Du đưa điện thoại cho Chung Hàng chọn, nhưng Chung Hàng ăn uống tùy tiện, bảo họ quyết định là được, rồi lại gọi thêm một tá bia.
Trong lúc chờ đồ ăn, Chung Hàng hỏi hai người khi nào đi, nếu thời gian cho phép thì sẽ tiễn họ.
“Không cần đâu,” Trần Lạc Du nói: “Ngày mai cậu chắc chắn bận lắm, làm việc mà.”
“Ngày mai đi à?” Chung Hàng ngạc nhiên: “Sao gấp vậy?”
“Cũng không gấp lắm, đồ đạc đã thu dọn xong rồi, không cần lãng phí thời gian ở đây nữa.”
Trần Phi Lân im lặng nghe họ nói chuyện, mãi đến khi bia được mang lên, mới chủ động giơ chai lên chạm cốc với Chung Hàng.
Chung Hàng trêu chọc: “Tối nay không say không về nha.”
Trần Phi Lân vẫn ít nói như trước, nhưng rất dứt khoát, ngửa cổ uống hết cả chai. Trần Lạc Du cầm lấy chai rỗng, nhắc nhở: “Đừng uống như vậy, không tốt cho dạ dày đâu, đợi ăn chút đồ nóng rồi uống.”
Chung Hàng uống mấy ngụm bia, nghe vậy cố ý nói: “Con lớn rồi, chẳng ai quan tâm tôi uống có hại dạ dày hay không.”
Trần Lạc Du cười: “Cậu là thầy giáo trường y đấy, cần tôi nhắc nhở sao?”
Thấy anh che chở Trần Phi Lân như vậy, Chung Hàng không đùa nữa. Đồ ăn lục tục được mang lên, Trần Lạc Du đi pha nước chấm, Chung Hàng liền hỏi chuyện lần vô tình gặp Trần Phi Lân trước đó.
Sau khi Tào Tư bị bắt, Tào Gia không liên quan nên được thả sau khi thẩm tra. Sau đó cô phá thai, trở về quê dưỡng bệnh.
Trần Phi Lân không muốn Chung Hàng có gánh nặng tâm lý, nên không nhắc đến chuyện khác, chỉ nói Tào Gia và anh không phải là quan hệ bạn trai bạn gái.
Chung Hàng thở ra một hơi, quay đầu nhìn Trần Lạc Du đang pha nước chấm xa xa, nhỏ giọng nói: “Vậy thì tốt, cậu không biết đâu, sau khi Lạc Du trở về, mỗi lần gặp tôi trạng thái đều không tốt. Nhưng hôm nay cậu ấy rất vui, hai người sau này nếu có thể hạnh phúc bên nhau thì tốt, ngàn vạn lần đừng gây chuyện gì nữa.”
“Trạng thái của cậu ấy không tốt như thế nào?”
“Cậu ấy áp lực rất lớn, lúc mới bắt đầu không nhớ cậu, cũng chẳng nhớ đã từng ở bên cậu.” Chung Hàng thở dài: “Lần đó cậu ấy tìm tôi ra ngoài ăn cơm, tôi và cậu ấy năm năm không gặp, chuyện hai người ở bên nhau năm đó tôi hoàn toàn không biết, cũng không thể giúp cậu ấy được gì.”
“À phải rồi, bệnh của cậu ấy sao rồi? Bây giờ còn cần uống thuốc không?”
“Ngày mai tôi sẽ cùng em ấy đi tái khám,” Trần Phi Lân nói: “Em ấy vẫn đang uống thuốc, tình hình cụ thể phải đợi đến ngày mai gặp bác sĩ mới biết.”
Chung Hàng gật đầu, lại nhìn về phía khu pha nước chấm: “Bệnh tâm thần điều trị rất phiền phức, dễ tái phát, tâm lý là quan trọng nhất. Cậu lưu số điện thoại của tôi đi, sau này có gì cần giúp đỡ cứ gọi.”
Lưu số của Chung Hàng xong, Trần Lạc Du quay lại, chia nước chấm xong, gắp hai con tôm càng xanh thả vào nồi lẩu. Anh định dùng tay bóc thì nghe Trần Phi Lân nói: “Để anh làm cho.”
Anh nói không cần, Trần Phi Lân lại kiên trì bóc, anh liền gắp một lát thịt bò tươi nhúng cho Trần Phi Lân. Ngẩng đầu lên thì thấy Chung Hàng đang cười.
Nụ cười đó không giống vẻ trêu chọc ngày thường, ngược lại có chút yên tâm. Anh hiểu Chung Hàng thật sự đang lo lắng cho mình, dù nhiều năm đã trôi qua, dù giữa họ không còn thân mật như trước, nhưng tình bạn vẫn luôn ở đó.
Vừa ăn vừa trò chuyện hơn hai tiếng, bữa ăn kết thúc. Trần Lạc Du và Chung Hàng đều đã say mèm, Trần Phi Lân đi thanh toán, trở lại đỡ Trần Lạc Du xuống lầu.
Trường học ngay bên cạnh con phố này, khi đi bộ Chung Hàng trêu Trần Lạc Du, hai người khoác vai nhau đi loạng choạng, Trần Phi Lân ở phía sau giúp họ nhìn đường.
Đèn đường hai bên sáng lên từng ngọn, trên vỉa hè qua lại đều là sinh viên trẻ tuổi hoặc người tan làm. Hai kẻ say không gây ra động tĩnh gì lớn, chỉ là khi đến gần cổng phía đông, Chung Hàng cất tiếng hát.
Là đoạn cao trào của bài
“Thiên Lý Chi Ngoại”
, hát được hai câu Trần Lạc Du cũng nhập bọn. Chắc do uống nhiều, hát lạc giọng còn tệ hơn ngày thường, Chung Hàng không hề nương tay, ôm bụng cười to, bị Trần Lạc Du đè đầu đẩy ra.
Thấy anh đẩy người xong, bản thân cũng loạng choạng, Trần Phi Lân lập tức đỡ lấy anh. Chung Hàng không có ai đỡ liền ngã phịch xuống vỉa hè, Trần Lạc Du tựa vào lòng Trần Phi Lân, nhìn dáng tức tối của Chung Hàng mà cười không ngừng.
Chung Hàng ngã đau xương cụt, chống tay đứng dậy rồi đến trước mặt Trần Lạc Du, giơ tay khoác vai anh: “Đi thôi! Không phục thì đi KTV so tài.”
“Đi thì đi!” Trần Lạc Du không chịu thua, quay đầu nhìn Trần Phi Lân: “Anh, chúng ta đi KTV hát đi.”
Thấy hai người như vậy, Trần Phi Lân định đề nghị hay về nghỉ ngơi trước, nhưng Trần Lạc Du đang hào hứng, hắn nhìn sang Chung Hàng: “Thật sự đi à? Buổi tối cậu không có việc gì khác sao?”
Chung Hàng xua xua tay: “Giáo viên cũng là người, không tăng ca!”
Trần Lạc Du cũng vung tay: “Đúng đó, bác sĩ cũng là người, không tăng ca!”
Trần Phi Lân cảm thấy lâu rồi chưa được thoải mái như vậy, mở Meituan tìm một quán KTV gần đó, gọi xe hộ đến, bảo hai người ngồi ghế sau, hắn ngồi ghế phụ.
Trên đường, Chung Hàng và Trần Lạc Du luôn hát, mỗi bài được vài câu thì đổi, Chung Hàng bị Trần Lạc Du làm cho lạc giọng theo luôn. Người lái xe quay đầu nhìn Trần Phi Lân mấy lần, ánh mắt rõ ràng đang cầu cứu, Trần Phi Lân nhìn ra ngoài cửa sổ suốt quãng đường, khuỷu tay phải chống lên cửa, dùng ngón tay che khóe miệng, không biết có phải đang nhịn cười hay không.
Đến nơi, Trần Phi Lân đến quầy lễ tân mở phòng bao, vừa bước vào phòng, Chung Hàng đã kêu ầm lên là buồn đi vệ sinh, nhân viên phục vụ khởi động thiết bị xong liền dẫn y ra ngoài.
Cửa đóng lại, Trần Phi Lân định điều chỉnh đèn trong phòng sáng hơn, vừa đứng lên đã bị Trần Lạc Du kéo lại.
Lưng va vào lưng ghế sofa mềm mại, hắn vừa ngồi vững đã bị đối phương đè lại bả vai. Trần Lạc Du nghiêng người nhìn hắn, đôi mắt ướt át sau khi đã hơi say, hắn nghe thấy Trần Lạc Du gọi một tiếng “Anh” rất nhỏ, sau đó môi nóng lên, Trần Lạc Du nghiêng đầu hôn hắn.
Ánh mắt Trần Phi Lân nhanh chóng quét qua cửa, xác định đã đóng chặt, mới ôm lấy eo Trần Lạc Du, nhiệt tình đáp lại nụ hôn này.
———-
Tác giả có lời muốn nói:
Cùng nhau thực hiện lời hứa năm nào đi KTV hát karaoke.