127. Chương 127: Bị mèo nhà anh cào trúng chỗ đó

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 127: Bị mèo nhà anh cào trúng chỗ đó

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[
Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?]
—–oOo——
Trần Phi Lân vẫn không buông tay, chỉ cúi mắt nhìn anh. Trần Lạc Du rõ ràng cảm thấy mặt mình nóng bừng, cũng nhận ra lời vừa nói có phần hơi cố ý.
Anh biết Trần Phi Lân chỉ định giúp mình cởi quần, chẳng có gì phải để ý cả.
Nhưng suốt hơn một tuần qua, hai người gần như không có bất kỳ tiếp xúc nào quá giới hạn. Dù đêm nào cũng ngủ chung giường, cả hai vẫn mặc quần áo chỉnh tề. Anh không thể nào đoán được Trần Phi Lân đang nghĩ gì, cũng giống như anh chưa từng hỏi anh ta định sẽ đến thành phố nào để sinh sống. Thực ra điều này chẳng giống tính cách của anh chút nào, nhưng anh lại không thể nào cất lời.
Trong đầu đầy những suy nghĩ rối ren, anh định buông tay ra khỏi chiếc quần, tiếc là ngón tay như không nghe lời. Cho đến khi Trần Phi Lân cúi người xuống, áp sát vào anh.
Chiếc lưỡi ấm nóng quấn lấy nhau trong khoang miệng, lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh bạo, dây dưa không dứt, tựa như những sợi gai mảnh đang từ từ trườn trên sống lưng. Dù rõ ràng mang theo cảm giác đau đớn, nhưng lại khiến người ta mê mẩn đến không thể dứt ra. Trần Phi Lân chống hai tay hai bên đầu anh, đôi chân dài bước qua người anh, khẽ đè xuống. Khi eo và hông chạm vào nhau, hơi thở cả hai cùng ngưng lại.
Thấy anh mở to đôi mắt hơi ướt át nhìn mình, Trần Phi Lân thở dài một hơi, hôn nhẹ lên trán rồi khẽ nói: “Nhà này cách âm không tốt.”
Tim đập thình thịch, Trần Lạc Du quay đầu nhìn sang bức tường bên cạnh. Anh muốn biện minh vài câu, nhưng bộ phận đang dính chặt vào nhau của cả hai rõ ràng chẳng cần thêm lời giải thích nào.
Trần Phi Lân nhẹ nhàng đẩy cằm anh quay lại, tiếp tục hôn anh một hồi lâu, cho đến khi cả hai đều thở dốc mới dừng lại, tựa vào hõm vai anh hỏi: “Còn muốn tắm không?”
Trần Lạc Du gật đầu. Trần Phi Lân liền đứng dậy, đi đến bên tường mở vali, lấy ra bộ đồ ngủ cho anh.
Ngồi ở mép giường, Trần Lạc Du liếc mắt xuống dưới. Hôm nay anh mặc quần jean, không nhìn rõ lắm. Khi Trần Phi Lân quay lại đưa đồ, anh lén nhìn — chiếc quần thể thao rộng thùng thình của anh ta căng lên một đường cong không thể bỏ qua. Anh chỉ liếc một cái rồi vội dời mắt, nhận lấy áo ngủ và khăn mặt sạch, sau đó vào phòng tắm.
Trong lúc tắm, anh không nhịn được giải quyết một lần. Nhìn những vệt nước dần bị cuốn trôi trên sàn, anh tựa trán vào tường, mặt nóng như muốn bốc cháy.
Khi trở lại phòng, Trần Phi Lân đang tựa vào đầu giường, đọc một cuốn sách luật bìa hơi ố vàng. Thấy anh vào, anh ta đặt sách xuống, đưa tay ra.
Anh bước tới nắm lấy, lập tức bị tay kia của Trần Phi Lân vòng qua eo kéo vào lòng. Trần Phi Lân hỏi: “Thời tiết nóng thế này, sao tắm xong mặt vẫn đỏ thế?”
Giọng nói bình thường, nhưng ánh mắt lại ánh lên vài phần ý cười. Trần Lạc Du lập tức hiểu mình đã bị nhìn thấu, đành cứng họng chuyển chủ đề: “Anh đi tắm đi, em không dùng nhiều nước nóng đâu.”
Nhận ra sự khó xử của anh, Trần Phi Lân liền cầm quần áo ra ngoài. Trần Lạc Du ngồi xuống, nhặt cuốn sách luật mà Trần Phi Lân đặt trên đầu giường lên, đọc những dòng ghi chú viết tay, lại nhớ đến anh ta đã từng học hành chăm chỉ và nghiêm túc đến nhường nào.
Căn phòng ngập tràn dấu vết quá khứ, khiến anh không thể tránh khỏi việc nghĩ về những chuyện đã qua.
Trần Phi Lân chưa từng nói với anh về việc muốn đi đâu, hay sau này sẽ làm gì. Anh rất muốn hỏi, nhưng mỗi lần định mở lời lại không biết bắt đầu từ đâu.
Úp cuốn sách lên mặt, anh nhắm mắt lại. Có lẽ sau khi Trần Phi Lân tắm xong, họ có thể nói chuyện.
Trần Phi Lân tắm lâu hơn anh. Anh đợi đến mức gần ngủ thiếp đi thì người kia mới đẩy cửa bước vào. Anh bỏ sách xuống, liếc nhìn — chỉ một ánh mắt ấy mà tim anh bỗng đập nhanh, cả người tỉnh táo hẳn.
Trần Phi Lân mặc quần ngủ dài màu tối, cởi trần nửa trên, tắt đèn rồi nằm xuống bên cạnh.
Mùa hè ở vùng núi mát hơn thành phố, ban đêm dù không có điều hòa, chỉ cần cái quạt là đủ. Trần Phi Lân nằm nghiêng người, nhìn anh. Thấy anh cứ nhìn chằm chằm, anh ta liền nâng đầu anh lên, đưa tay ôm qua, rồi kéo chăn đắp kín cả hai.
Cả hai dùng chung dầu gội và xà phòng, mùi sữa ngọt ngào lan tỏa trong hơi thở của nhau. Trần Phi Lân đưa tay véo tai Trần Lạc Du, định hôn lại gần, thì bị anh ngăn lại: “Đợi đã, em có chuyện muốn hỏi anh trước.”
Ngả người ra gối, Trần Phi Lân hỏi: “Chuyện gì?”
Trần Lạc Du cứng đầu nói: “Anh vẫn chưa quyết định sẽ đi đâu à?”
Nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt anh, Trần Phi Lân hỏi lại: “Còn em, thật sự không có nơi nào muốn đến sao?”
Trần Lạc Du lắc đầu: “Thật sự không có, anh quyết định đi.”
“Vậy đi Hàng Châu đi.”
“Hàng Châu?”
“Ừ.”
“Sao lại chọn Hàng Châu?” Trần Lạc Du chống người dậy nhìn anh ta.
Tay phải bớt lực đè, Trần Phi Lân đưa hai tay ra sau gáy, nằm ngửa trong bóng tối, đối diện với Trần Lạc Du.
“Còn nhớ không, trước khi chúng ta ở bên nhau, có lần em dẫn anh đi dạo quanh cái ao sen trong trường em?”
Theo lời anh ta, ký ức ấy nhanh chóng hiện về. Trần Lạc Du chợt hiểu vì sao Trần Phi Lân lại chọn Hàng Châu.
Bởi vì hồi đó, chính anh đã nói: “Hàng Châu rất đẹp, thích hợp để đi cùng người mình thích.”
Anh dán đầu vào ngực Trần Phi Lân, dang tay ôm chặt lấy eo anh ta. Thực ra bầu không khí đang rất tốt, anh không nên hỏi thêm. Nhưng câu trả lời của Trần Phi Lân đã cho anh đủ can đảm — anh không muốn mãi chỉ là người chờ đợi.
“Sau khi đến Hàng Châu, anh định làm nghề gì?”
Trần Phi Lân không trả lời ngay, bầu không khí chìm vào im lặng, có chút áp lực. Ngay khi Trần Lạc Du bắt đầu hối hận vì hỏi quá vội, Trần Phi Lân mới lên tiếng: “Vẫn chưa biết.”
“Tiền thưởng lần này anh sẽ gửi hết về nhà. Nửa năm nay cũng có chút tiết kiệm, không nhiều, nhưng tạm đủ sống.”
Trần Lạc Du muốn nói “Tiền bạc anh đừng lo, em có”, nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại. Anh biết, Trần Phi Lân hẳn không muốn nghe những lời đó.
Suy nghĩ một lúc, anh ngẩng đầu: “Được, em cũng có tích góp. Sau khi đến Hàng Châu, chúng ta cùng cố gắng.”
Trần Phi Lân nhìn anh, thấy mái tóc dựng đứng vì ngủ, không nhịn được bật cười, xoa xoa đầu: “Được.”
Đêm đó, Trần Lạc Du hiếm khi ngủ một giấc ngon lành. Sáng sớm, ánh bình minh lọt qua khe rèm, chiếu sáng từng hạt bụi lơ lửng. Trần Phi Lân rút tay ra, Trần Lạc Du lăn mình, tưởng anh tỉnh, nhưng anh chỉ quay mặt vào tường tiếp tục ngủ.
Họ đã ngủ chung nhiều đêm, đây là lần đầu anh không dễ dàng tỉnh giấc vì động tĩnh của Trần Phi Lân. Trần Phi Lân khẽ gạt những sợi tóc mềm bên thái dương anh, hôn lên má, rồi nhẹ nhàng xuống giường thay đồ.
Lúc Trần Lạc Du mở mắt, trời đã sáng hẳn.
Trong phòng chỉ còn một mình anh, cùng chiếc quạt ba cánh cũ kĩ vù vù phía trên. Anh ngồi dậy, ngáp dài, vươn vai, mò điện thoại dưới gối xem giờ, rồi lập tức xuống giường thay đồ, cầm bàn chải và khăn mặt vào phòng tắm.
Xuống lầu, anh thấy một mảnh giấy để trên bàn khách. Trần Sơ Yến viết: [Anh Lạc Du, anh trai và ba em đi ao cá rồi, em và mẹ em ở trong vườn cây ăn quả. Nếu anh tỉnh thì vào bếp, trong nồi hấp có hủ tiếu xào và rượu trứng gà, hâm lại là ăn được. Trưa chúng em về.]
Trần Lạc Du vào bếp. Quả nhiên trong nồi hấp có một bát hủ tiếu xào đầy ắp, bên cạnh là chén rượu trứng gà. Mùi rượu thơm nồng xộc vào mũi, hai quả trứng ốp lết trắng ngần chìm dưới đáy. Anh sờ bát, vẫn còn ấm.
Anh không bật bếp, lấy hai bát ra, đặt lên bàn rồi ăn luôn. Hủ tiếu xào không bỏ ớt, chắc là để phù hợp với khẩu vị anh. Rượu trứng gà pha rất chuẩn, vị rượu nồng và đường trắng hòa quyện khéo léo, ngon hơn cả món anh thường ăn.
Ăn no nê, anh rửa bát đũa xong, ra sân đi dạo.
Hôm nay trời đẹp, núi non trùng điệp nối tiếp bầu trời xanh, mây trắng trôi nhẹ như tranh thủy mặc. Con mèo tam thể tên A Tử nằm trên đầu tường nhìn xuống. Trần Lạc Du vốn chẳng mấy mặn mà với động vật, nhưng vì là mèo nhà Trần Phi Lân, anh cũng “yêu ai yêu cả đường đi”. Anh đi đến góc tường, đưa tay gọi: “Mèo ơi, xuống đây.”
A Tử nhìn anh bằng đôi mắt đen như hạt nhãn. Trần Lạc Du lại phát ra tiếng “chẹp chẹp” dụ dỗ. Nhưng mèo chẳng thèm động đậy, thậm chí còn quay mặt đi.
Thấy chẳng vui, anh nghĩ chắc nó sợ người lạ — tối qua nó cũng phớt lờ Trần Phi Lân mà. Vừa hay bên cạnh nhà mèo có một bó cỏ đuôi chó bằng nhựa, anh cầm lên, lắc lư trước mặt A Tử.
Con mèo vốn thờ ơ bỗng dưng đứng dậy. Trần Lạc Du chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng “meo meo”, tiếp theo là một vệt đen lao tới. Cảm giác đau nhói lập tức truyền đến từ ngực.
Anh lùi lại hai bước, mới nhìn rõ: A Tử đã hất bật bó cỏ đuôi chó khỏi tay anh, và ngực phải anh đang rát buốt.
Anh mặc áo phông trắng, cúi đầu thấy có vết máu thấm ra. Lật vạt áo lên kiểm tra, anh lập tức xấu hổ đến câm lặng.
Cái móng vuốt của A Tử, sao lại cào trúng đúng chỗ đó của anh…
Con mèo chẳng biết gì, mải mê chơi với bó cỏ. Trần Lạc Du ôm ngực chạy lên tầng hai, lấy khăn giấy ra ấn vào vết thương, gọi điện cho Trần Phi Lân.
Trần Phi Lân đang nghe cán bộ thôn nói chuyện bên ao cá, thấy cuộc gọi liền đi ra xa nghe máy. Nghe Trần Lạc Du hỏi nước khử trùng và băng cá nhân để đâu, anh ta hỏi ngay:
“Bị thương rồi? Bị ở đâu? Có nghiêm trọng không?”
“Cũng không quá nghiêm trọng,” Trần Lạc Du nhíu mày vì đau, ấp úng: “Chỉ bị mèo nhà anh cào, chảy chút máu.”
“Vậy phải đi tiêm phòng ở trạm y tế thôn.” Trần Phi Lân lại hỏi: “Cào vào chỗ nào?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Trần Phi Lân nghe thấy hai tiếng rất nhỏ.
Tưởng tượng ra cảnh Trần Lạc Du bị A Tử cào trúng chỗ ấy, Trần Phi Lân khẽ giật mình, không nhịn được bật cười. Trưởng thôn đứng gần đó nghe thấy, tò mò quay sang nhìn. Trần Lạc Du xấu hổ đến muốn chui xuống đất, nhìn ngực phải đang bị khăn giấy che, bực bội nói: “Anh còn cười, thật sự rất đau đó.”
“Anh không cười em,” Trần Phi Lân nín cười, giải thích: “Anh cũng không biết để đồ ở đâu. Em dùng khăn giấy cầm máu tạm đi, anh về liền, đưa em đến trạm y tế.”
————-
Tác giả có lời muốn nói:
A Tử (kiêu ngạo): Hừ, lũ người ngốc nghếch.