130. Chương 130: Thực Hiện Ước Nguyện

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 130: Thực Hiện Ước Nguyện

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Cảm nhận Trần Phi Lân không ngừng va chạm vào mình]
—–oOo—–
Từ Thường Đức đến Hàng Châu mất chừng 12 tiếng lái xe. Trên đường cao tốc Hàng Thụy, hai người thay nhau cầm lái, dọc đường dừng nghỉ bốn lần ở các khu trạm dừng, cuối cùng cũng kịp đặt chân đến Hàng Châu trước 10 giờ tối.
Trần Lạc Du đã đặt trước một homestay bên bờ Tây Hồ. Xe vừa đỗ vào bãi, cả hai kéo hành lý bước vào.
Homestay được thiết kế đậm chất Trung Hoa cổ điển. Sảnh chính mang tông màu vàng kem kết hợp với trúc xanh, nhân viên phục vụ mặc trang phục truyền thống thanh nhã, mang đến cảm giác trang nhã, tinh tế.
Khi làm thủ tục nhận phòng, nhân viên lễ tân xác nhận lại với họ có phải đặt nhầm loại giường hay không. Trần Lạc Du mỉm cười nói không sai, đúng là phòng giường lớn.
Người nhân viên gật đầu, dường như chẳng chút ngạc nhiên, thậm chí không ngẩng mặt lên mà tiếp tục thao tác trên máy tính. Nhận thẻ phòng xong, hai người bước vào thang máy, quẹt thẻ chọn tầng 5. Khi cửa vừa khép lại, Trần Lạc Du khẽ tựa vào người Trần Phi Lân, thì thầm: “Cô lễ tân kia có phải từng thấy quá nhiều cặp như mình rồi không?”
Trần Phi Lân cũng nhận ra: “Có lẽ vậy, thấy nhiều nên thành quen mắt.”
Trần Lạc Du bật cười. Khi cửa phòng 5012 mở ra, không gian bên trong khiến người ta lập tức cảm thấy dễ chịu.
Homestay này có hơn chục phòng với chủ đề khác nhau. Phòng mà Trần Lạc Du chọn tên là “Nắng Sớm Sương Mù”, tông màu chủ đạo là xanh lá và xám nhạt. Bức tường đầu giường được vẽ tay bằng mực tàu, khắc họa khung cảnh vùng sông nước buổi sớm mờ ảo trong làn sương mỏng.
Trần Phi Lân đi vòng qua anh, bước đến mở cánh cửa kính sát trần, rồi bước ra ban công ngắm cảnh.
Trần Lạc Du cũng ra theo. Xung quanh là những homestay và khách sạn mang đậm bản sắc, Tây Hồ phía xa chìm trong màn đêm như một thiếu nữ e ấp che nửa gương mặt. Tháp Lôi Phong được thắp sáng bởi dải đèn màu cam, tựa viên ngọc trai kiêu hãnh vươn mình trên đồi. Cành liễu ven hồ đung đưa trong gió, mặt hồ phản chiếu ánh trăng, từng con sóng lăn tăn như dải bạc lấp lánh.
Tiếng bình đàn thoang thoảng vang lên từ một căn phòng nào đó, xen kẽ là những làn điệu dân ca nhẹ nhàng bằng giọng địa phương. Trần Lạc Du vòng tay ôm lấy Trần Phi Lân từ phía sau, cằm đặt lên vai hắn: “Hàng Châu thế nào?”
Trần Phi Lân nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên eo mình, đáp: “Tuyệt vời.”
“Vậy là giờ anh đã đến Hàng Châu cùng người mình thích rồi đúng không?”
Trần Phi Lân quay lại, cười nhẹ, ánh mắt chờ đợi anh nói tiếp.
Trần Lạc Du trầm ngâm một chút, rồi hỏi: “Vậy… coi như đã thực hiện được một ước nguyện của anh chưa?”
Không nói gì, Trần Phi Lân quay người, cúi đầu hôn anh: “Tính.”
“Vậy em có thể xin một phần thưởng nhỏ không?” Trần Lạc Du cười, đôi mắt cong như trăng non dưới ánh trăng, trong veo rạng rỡ. Trần Phi Lân không nhịn được lại hôn anh lần nữa: “Muốn gì?”
Tay vòng lên cổ Trần Phi Lân, Trần Lạc Du nhìn thẳng vào mắt hắn, hạ giọng: “Em đã tra kỹ rồi… phòng này cách âm rất tốt.”
Trần Phi Lân đã hiểu ý anh, nhưng vẫn giả bộ hỏi: “Cho nên?”
Cắn nhẹ môi, Trần Lạc Du lườm: “Còn giả ngơ gì nữa? Em nói rõ thế rồi còn…”
Chưa dứt lời, Trần Phi Lân đã cúi đầu hôn sâu, hơi thở dồn dập như biển cả bỗng chốc dậy sóng. Trần Lạc Du bị ấn mạnh vào tường, eo hông bị cọ xát liên tục, chẳng mấy chốc đã chịu không nổi, cố đẩy vai Trần Phi Lân ra: “Tắm… tắm trước đã.”
Trần Phi Lân khẽ th* d*c, ánh mắt nhìn anh như một con thú hoang vừa thoát khỏi cũi sắt, khiến tim Trần Lạc Du đập thình thịch. Anh không hiểu sao hôm nay Trần Phi Lân lại cuồng nhiệt đến thế.
Hai người dựa vào nhau nghỉ một chút, rồi Trần Phi Lân kéo anh vào phòng: “Tắm cùng nhau.”
Gọi là tắm cùng, nhưng Trần Phi Lân chẳng thèm để ý hành lý, lôi ngay Trần Lạc Du vào phòng tắm. Ánh mắt Trần Lạc Du dừng lại ở chiếc bồn tắm đôi hình tròn, còn Trần Phi Lân chẳng suy nghĩ nhiều, bắt tay cởi quần áo cho anh. Khi anh định thần lại, cả hai đã hoàn toàn trần trụi.
Khi nhìn thấy thân thể nhau không còn che giấu điều gì, Trần Lạc Du chợt nóng bừng mặt. Trần Phi Lân đưa tay chạm vào miếng băng cá nhân trên ngực phải anh, hỏi nhẹ: “Còn đau không?”
Vết thương đã đóng vảy, chỉ cần không chạm mạnh thì không sao. Anh lắc đầu. Bỗng thấy Trần Phi Lân cúi xuống, hôn lên miếng băng cá nhân, dù cảm giác không rõ rệt, nhưng anh vẫn run lên, cơ thể chao đảo. Trần Phi Lân bế thốc anh lên, đặt vào giữa bồn tắm.
“Tắm qua một chút đã.” Anh vội vàng định đứng dậy, nhưng Trần Phi Lân ấn vai anh xuống: “Đừng động.” Rồi ngẩng đầu điều chỉnh vòi sen phía trên, chuyển sang chế độ nước ấm. Van nước vừa mở, cơn mưa phun từ chiếc vòi lớn đổ xuống, phủ kín cả hai người.
Tóc Trần Lạc Du ướt sũng, anh nhắm mắt, cố tránh dòng nước dội thẳng từ trên cao. Trần Phi Lân tiến lại gần, nhân lúc anh đưa tay gạt mái tóc ướt sang một bên, liền hôn anh, tay lần xuống eo, rồi dần trượt xuống dưới, cuối cùng nắm trọn lấy anh trong lòng bàn tay.
Không biết vòi sen tắt từ lúc nào, Trần Lạc Du chỉ cảm thấy nóng rực. Trên người anh, ngoài nước ra là mồ hôi. Một ngọn lửa thiêu đốt trong người, thành bồn tắm lạnh lẽo giờ đây trở thành điểm tựa duy nhất. Anh áp má nóng lên thành bồn, cảm nhận Trần Phi Lân không ngừng thúc tới, từng lần một, đưa anh lên tận mây xanh.
Lần cuối cùng, ý thức anh gần như tan biến. Gối mềm nhũn, giọng khàn đặc đến mức không thể nói trọn lời xin tha, chỉ còn biết phát ra những tiếng rên rỉ liên tục. Khi khoái cảm vỡ òa, cơ thể anh co giật vài lần, gần như sướng đến ngất lịm.
Trần Phi Lân tựa vào lưng anh nghỉ ngơi. Khác với anh kiệt sức, Trần Phi Lân vẫn còn dồi dào sinh lực. Nhưng thấy anh mệt đến thế, hắn không nỡ tiếp tục. Dù sao, ngày tháng còn dài, phía trước vẫn còn vô vàn thời gian.
Đêm đó, Trần Lạc Du ngủ sâu, chẳng hề tỉnh lại, thậm chí ít trở mình. Có lẽ vì quá mệt, anh ngủ rất say. Sáng hôm sau, Trần Phi Lân dậy, thay bộ đồ thể thao, hôn nhẹ lên trán anh rồi ra ngoài.
Đến sảnh khách sạn, Trần Phi Lân hỏi lễ tân xem quanh đây có quán ăn sáng nào ngon không. Nhân viên giới thiệu hai chỗ, hắn mở định vị, định đi mua bữa sáng cho Trần Lạc Du. Nhưng vừa chạy được nửa con phố, điện thoại reo—là Trần Lạc Du.
“Anh đâu rồi?” Giọng anh vẫn khàn khàn, pha chút mũi đặc trưng khi mới thức dậy.
Trần Phi Lân nói: “Ra mua bữa sáng cho em. Sao dậy nhanh thế?”
“Dậy đi vệ sinh.” Trần Lạc Du dụi mắt, lăn mình vùi mặt vào gối, mơ hồ hỏi: “Anh có gặp lại Thái Thi Nghi không?”
Trần Phi Lân nghe xong sững lại, rồi bật cười: “Chuyện lâu rồi, sao em còn nhớ rõ thế?”
“Sao quên được?” Trần Lạc Du lẩm bẩm: “Đó là lần đầu tiên của chúng ta mà.”
Trần Phi Lân nói: “Đây là Hàng Châu, làm sao gặp được chứ?”
Trần Lạc Du cũng biết không thể gặp, chẳng có sự trùng hợp nào đến thế. Nhưng khi tỉnh dậy không thấy người kia, anh lại vô thức nghĩ đến khoảnh khắc hôm đó.
Cuộn tròn trong chăn, anh hỏi: “Anh còn bao lâu nữa về?”
Trần Phi Lân liếc nhìn định vị: “Nếu ngủ không được thì anh quay lại đón em. Cũng mới đi một đoạn ngắn thôi.”
“Ừ, về đi.”
Trần Lạc Du đồng ý, cúp máy rồi nhắm mắt định ngủ thêm chút nữa, đợi Trần Phi Lân về thì dậy rửa mặt. Nhưng vừa nhắm mắt, anh lại chìm vào giấc ngủ. Khi Trần Phi Lân về đến phòng, thấy anh nằm sấp bất động, liền đến bên giường hôn nhẹ, hôn tới hôn lui cho đến khi anh tỉnh hẳn.
Trần Lạc Du vươn vai, chiếc giường và chiếc gối ở đây thật sự rất thoải mái, anh vẫn muốn ngủ tiếp, nhưng nghe Trần Phi Lân nói trời đẹp, lòng lại háo hức muốn đi dạo cùng hắn. Anh ngồi dậy, nhưng vừa vén chăn lên thì lại lập tức đắp lại.
Nhìn cảnh tượng anh cố giấu giếm, Trần Phi Lân bật cười trêu: “Tối qua chẳng phải còn van xin anh dừng lại đó sao? Mới có vài tiếng mà đã sung sức rồi?”
Trần Lạc Du đỏ mặt, đá một cước dưới chăn: “Đưa quần áo cho em.”
Trần Phi Lân đặt điện thoại xuống, nghiêng người đè anh giữa đầu giường và cơ thể mình, hôn đến mức anh tay chân mềm nhũn mới buông tha. Đưa quần áo cho anh xong, Trần Phi Lân kiểm tra vết thương, dù mấy ngày nay đều thay băng, nhưng trời nóng, che kín quá cũng không tốt. Hôm nay Trần Lạc Du đã tự tháo băng, mặc đồ bình thường.
Khi đi thang máy, Trần Lạc Du thấy Trần Phi Lân liếc mình hai lần, lúc lên xe lại nhìn nữa, liền hỏi: “Anh nhìn gì thế?”
Trần Phi Lân nói: “Hình như vẫn hơi sưng, bên phải lồi lên một chút.”
Anh hoảng hốt, cúi đầu nhìn ngay, nhưng chẳng thấy gì cả. Khi ngẩng lên, lại thấy Trần Phi Lân đang cười khẽ, tay lái xe, mắt hướng về phía trước.
Biết là bị trêu, nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ, thư thái trên gương mặt kia, anh không nỡ nói gì làm hỏng không khí. Cuối cùng, chính anh cũng bật cười, quay mặt ra cửa sổ ngắm phong cảnh ven Tây Hồ.