Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 24: Cậu có muốn tắm không?
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: ji
[Cậu đã giúp tôi quá nhiều]
—–o0o—–
Đứng trước cửa kính tròn lớn của khách sạn Venus, Trần Phi Lân khẽ kéo Trần Lạc Du lại.
“Chúng ta vào khách sạn bên cạnh đi.”
Trần Lạc Du theo hướng tay hắn chỉ, nhìn thấy lối vào một con hẻm nhỏ, bên trong là một hộp đèn mờ ảo ghi hai chữ “Vienna Hotel”.
Anh chưa từng nghỉ chân ở những nơi như thế này. Trong lòng muốn nói, tiền không phải vấn đề, đừng quá tiết kiệm, nhưng lời vừa đến miệng lại nuốt ngược trở vào.
Trần Phi Lân im lặng nhìn anh, phía sau là bầu trời đêm tĩnh mịch của thành phố.
Bóng đêm mênh mông, ánh đèn rực rỡ của khách sạn lớn phía trước như phản chiếu hai mặt trái ngược của một tấm gương. Trần Phi Lân đứng trong góc khuất, nơi ánh sáng chẳng thể chạm tới — chỉ cần lùi thêm một bước, hắn sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Ngón tay khẽ động, Trần Lạc Du gật đầu, rồi lặng lẽ bước vào con hẻm tối tăm kia.
Hai người đi sâu vào, Trần Phi Lân vén tấm rèm nhựa ố vàng, bên trong là quầy tiếp tân nhỏ xíu phủ màu nâu cũ kỹ. Không gian u tối, ánh đèn le lói, chiếc quạt trần kêu “cạch cạch” đều đều. Phía sau quầy, một người đàn ông trung niên đang gục gù ngủ gật.
Trần Phi Lân gõ nhẹ lên mặt bàn.
Người đàn ông chớp chớp mắt, vừa tỉnh giấc đã nói ngay: “50 tệ một đêm, anh cần mấy phòng?”
Trần Lạc Du chưa kịp phản ứng, giá cả rẻ đến bất ngờ, nhưng Trần Phi Lân đã nhanh miệng: “Một phòng tiêu chuẩn.”
Người đàn ông đưa tay ra, đồng thời lật cuốn sổ đăng ký: “Chứng minh thư.”
Trần Phi Lân nhìn sang Trần Lạc Du: “Chứng minh thư tôi để trong túi, dùng thẻ của cậu đi.”
Trần Lạc Du móc ví, rút ra thẻ căn cước. Người đàn ông ghi chép nhanh như vẽ bùa, rồi trả lại, nói: “Tiền cọc 100 tệ, tổng cộng 150 tệ.”
Anh rút hai tờ 100 đưa qua. Người đàn ông trả lại 50 tệ và một chiếc chìa khóa: “Phòng cuối tầng hai, kế bên cầu thang. Nước nóng chỉ đủ cho một người tắm, ai tắm sau phải chờ nửa tiếng. Trả phòng trước 12 giờ trưa.”
Chưa kịp đáp lời, người đàn ông đã ngáp dài, bò lại lên bàn rồi khịt mũi.
Trần Lạc Du đứng ngẩn người. Nhưng Trần Phi Lân thì bình thản, chỉ nói một tiếng “Đi thôi”, rồi vén rèm bước ra ngoài.
Khách sạn này vốn là ký túc xá cũ của một nhà máy, chỉ nhìn mặt ngoài đã thấy cũ kỹ đến nao lòng. Cầu thang sắt đã mòn nhẵn, lên đến tầng hai, chỉ có một bóng đèn leo lét chiếu hắt vào những cánh cửa đóng im ỉm. Hành lang tối tăm, âm u, như thể nuốt chửng mọi âm thanh.
Trần Phi Lân tiến về phòng cuối cùng. Trần Lạc Du đứng lại một lúc mới theo sau. Khi thấy Trần Phi Lân tra chìa khóa mở cửa, anh vừa bước vào liền bịt mũi: “Mùi gì thế này?”
“Ống thoát nước bị hôi.” Trần Phi Lân bình tĩnh giải thích, khóa cửa lại rồi hỏi: “Cậu ngủ giường nào?”
Anh nhìn kỹ: hai chiếc giường sắt hẹp kê giữa căn phòng chưa đầy chục mét vuông, ngăn cách bởi một tủ gỗ nhỏ. Cửa sổ bịt kín bằng giấy chống nắng rẻ tiền, chiếc quạt điện treo trần đã sờn cũ hơn cả cái ở quầy lễ tân, tường nhà loang lổ những vết nấm mốc xanh đen.
Trần Lạc Du nhìn chăm chăm vào những đốm mốc ấy, lòng như muốn tê liệt. Anh đứng đó, không biết nên nín thở hay nhắm mắt, mãi đến khi nghe Trần Phi Lân khẽ nói bên cạnh: “Xin lỗi, điều kiện ở đây tệ quá, tạm chịu một đêm thôi.”
Anh quay đầu, vừa lúc thấy Trần Phi Lân cúi xuống xoa bụng bên phải. Nghĩ đến phản ứng thiếu tinh tế của mình lúc nãy, anh thấy có chút áy náy, vội nói: “Không sao, cũng ổn mà.”
Anh kéo tay Trần Phi Lân, bảo hắn ngồi xuống giường phía ngoài, rồi quay người mở chiếc tủ quần áo duy nhất: “Cậu có muốn tắm không?”
Trần Phi Lân hiểu anh đang tìm gì, nhưng tủ trống trơn. Hắn giải thích: “Ở đây không có đồ dùng như áo choàng tắm đâu.”
Trần Lạc Du tai đỏ bừng, vội đóng tủ lại, ngượng ngùng hỏi: “Vậy… cậu tắm thế nào?”
Trần Phi Lân vịn mép giường, cởi giày da rồi nằm xuống: “Tôi không tắm, lát nữa trời cũng sắp sáng rồi.”
Trần Lạc Du nhìn hắn, rồi lại nhìn cửa sổ, đành nói: “Vậy… đi ngủ thôi.”
Anh đi sang giường bên kia, cởi đôi giày thể thao. Vừa nằm xuống đã nhíu mày. Chiếc giường mềm oặt, như thể lõm cả xuống một cái hố, không biết đã phục vụ bao nhiêu năm mới thành ra thế.
Anh vốn kén giường, nếu không thoải mái sẽ khó ngủ. Đành phải lật người nằm sát mép, chỗ còn phẳng, rồi lặng lẽ nhìn sang người bên cạnh.
Trần Phi Lân nằm quay lưng, từ lúc nằm xuống không hề động đậy.
Chiếc quạt cũ kêu ù ù nhưng chẳng mát, chăn gối bốc mùi ẩm mốc. Bình thường Trần Lạc Du không chịu nổi một phút, nhưng lúc này lại có thể yên lặng nằm đó, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng kia, chăm chú đến mức chớp mắt cũng chậm rãi.
Nằm được một lúc, anh dần cảm thấy buồn ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Rạng sáng, trời đổ mưa to. Những hạt mưa lớn như đậu nảy bắn vào cửa sổ, át cả tiếng quạt điện. Anh tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn trần nhà, rồi lau mồ hôi trên cổ.
Cổ áo phông ướt sũng, người chìm sâu vào chiếc giường lõm cong. Anh khó chịu vén áo lên, định trở mình nằm sấp, thì phát hiện Trần Phi Lân đã tỉnh, đang nghiêng đầu nhìn mình.
Trần Lạc Du giật mình, vội kéo áo xuống, ngồi bật dậy: “Sao cậu tỉnh sớm vậy?”
Trần Phi Lân không để ý vẻ ngượng ngùng của anh, chỉ nói: “Nóng quá, tôi không ngủ được.”
Anh “ừm” một tiếng, lau mồ hôi trên trán rồi hỏi: “Vết thương của cậu thế nào rồi? Bụng có đỡ hơn không?”
“Đỡ nhiều rồi.” Trần Phi Lân cũng ngồi dậy. “5 giờ rưỡi rồi, đi thôi.”
Trần Lạc Du gật đầu, xuống giường đi giày. Khi xuống tầng một, thấy trời mưa như trút, anh bảo Trần Phi Lân đợi, rồi lao thẳng ra ngoài.
Trần Phi Lân gọi theo, nhưng anh không đáp, chạy nhanh đến một cửa hàng tạp hóa gần đó, mua chiếc ô rồi quay lại.
Sau khi trả tiền, hai người cùng che ô bước ra khỏi con hẻm. Khu này không có nhà hàng, lại mưa to từ sáng sớm nên đường vắng tanh. Trần Lạc Du tay cầm ô, tay kia đỡ cánh tay Trần Phi Lân, lội qua vũng lầy một hồi lâu mới bắt được taxi.
Đồ của Trần Phi Lân còn để lại quán bar, chưa thể lấy được, nên anh bảo tài xế chở đến cổng nam Đại học Công an. Xe dừng trước cổng trường, Trần Lạc Du cũng xuống, tiếp tục cầm ô đưa Trần Phi Lân về ký túc xá.
Trần Phi Lân nói: “Về đi, nghỉ ngơi đi.”
Anh lắc đầu: “Không sao, đến đây rồi, chỉ vài bước chân thôi.”
Trần Phi Lân nhìn anh, nhẹ nói: “Lạc Du, cảm ơn cậu.”
Lần đầu tiên hắn gọi tên anh, lại bỏ luôn họ, gọi thân mật như thế. Trần Lạc Du nhìn chăm chăm vào một bông hoa nhỏ đang run rẩy dưới mưa, giọng bình thản: “Chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo.”
“Không, cậu giúp tôi nhiều thế này không dễ dàng. Tôi thật lòng cảm ơn.” Trần Phi Lân nói thành khẩn.
Im lặng một lúc, anh quay mặt đi, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Trần Phi Lân. Anh mỉm cười: “Nếu muốn cảm ơn, đừng chỉ nói suông.”
Trần Phi Lân cười: “Vậy cậu nói đi, muốn tôi làm gì?”
Trần Lạc Du lại dời mắt, nhìn sang dãy cửa hàng bên đường: “Chưa nghĩ ra. Ăn sáng trước đi, tôi đói sắp chết rồi.”
Trần Phi Lân nhíu mày: “Tôi mặc bộ này đi ăn à?”
Trần Lạc Du nhìn bộ đồng phục pha chế của hắn, sờ mũi cười: “Vậy cậu đi thay đồ trước đi.”
Đến dưới chân ký túc xá, Trần Phi Lân hỏi: “Cậu có lên thay đồ không?”
Anh cúi nhìn mình, mới phát hiện lúc chạy mua ô dưới trời mưa, vai áo ướt sũng. Thế là anh gật đầu, theo Trần Phi Lân lên tầng.
Đang là kỳ nghỉ hè, trong ký túc chỉ còn vài sinh viên ở lại. Phòng của Trần Phi Lân là phòng bốn người, tuy không sang bằng phòng hai người của Trần Lạc Du, nhưng sạch sẽ, gọn gàng, dễ chịu hơn nhiều so với khách sạn nãy.
Vừa đẩy cửa vào, Trần Phi Lân lại hỏi: “Cậu ngủ cũng ra nhiều mồ hôi, có muốn đi tắm không?”
Anh sững người, rồi nghe hắn nói tiếp: “Giặt nhanh thôi, hè này trường cung cấp nước nóng cả ngày.”
Họng anh khẽ trễ lên, ánh mắt dán vào Trần Phi Lân đang cúi người lục tủ quần áo bên trái bàn học, lấy ra hai bộ đồ, rồi mở ngăn kéo.
Khi thấy rõ Trần Phi Lân đang cầm trên tay chiếc quần lót tứ giác, Trần Lạc Du quay ngoắt người, vội nhéo vành tai nóng bừng của mình.
Trần Phi Lân bước tới, đưa cho anh một chiếc áo phông đen và quần thể thao: “Không muốn giặt thì cứ thay, tôi vào trước, đợi tôi năm phút.”
Anh cúi đầu nhận lấy, đầu óc trống rỗng, chỉ nghe tiếng bước chân Trần Phi Lân khuất sau cửa nhà tắm, rồi tiếng nước chảy róc rách.
Liếc nhìn khe cửa dưới nhà tắm, anh khép cửa lại, đi tới giường Trần Phi Lân, rồi kéo rèm che kín.
Anh biết Trần Phi Lân hỏi có muốn tắm chỉ là phép lịch sự, nên tự nhủ đừng nghĩ nhiều. Khi tim đã bình ổn, anh cầm chiếc áo phông của Trần Phi Lân lên xem.
Áo rộng hơn cỡ anh, cũ nhưng sạch, thơm mùi bột giặt chanh.
Anh thay áo, vừa mặc quần thể thao thì lại nhìn thấy chiếc quần lót còn vắt trên tay Trần Phi Lân. Trong đầu bất chợt hiện lên cảnh hắn ở hồ bơi hôm trước — thân hình săn chắc, đặc biệt là chỗ đó cũng chẳng nhỏ, lại mặc quần bơi bó sát. Nghĩ đến đây, tai anh lại nóng bừng, vội mở rèm cho ánh sáng tràn vào, rồi đi xem bàn học của Trần Phi Lân.
Trên giá sách góc phòng là vài cuốn sách luật, bài tập và laptop để bừa, cây bút carbon nằm giữa cuốn sổ mở. Anh định xem ghi chép thế nào, nhưng lại bị thu hút bởi nét chữ.
Trần Phi Lân rõ ràng từng luyện thư pháp. Chữ mảnh, dài, uốn lượn tao nhã, nhìn vào thấy dễ chịu vô cùng.
Vài phút sau, cửa nhà tắm mở ra. Trần Lạc Du quay lại, thấy Trần Phi Lân mặc áo phông và quần thể thao giống anh, nước nhỏ từ đuôi tóc xuống cổ, miếng băng trên trán cũng ướt. Nhưng vẻ mặt hắn thoải mái, tinh thần sảng khoái hơn hẳn.
Trần Lạc Du chỉ vào vết thương trên trán: “Có băng gạc hay thuốc không?”
“Không.” Trần Phi Lân lau tóc bằng khăn: “Lát ra ngoài mua băng cá nhân là được.”
Anh đứng dậy: “Ngồi đây, để tôi xem vết thương.”
Trần Phi Lân bảo không cần, vừa đặt khăn xuống, Trần Lạc Du đã đẩy hắn ngồi xuống ghế, đành để anh kiểm tra.
Vết thương dài chừng nửa ngón tay út, không giống do vật sắc nhọn gây ra. Gạc ướt nhưng chưa thấm vào vết, Trần Lạc Du thấy yên tâm: “Dù sao cũng nên đến bác sĩ băng lại cho chắc.”
Trần Phi Lân cúi xuống đi giày: “Qua bệnh viện lại mất cả buổi, không bằng mua thuốc uống.”
Hắn kiên quyết, Trần Lạc Du đành bỏ ý định.
Trước khi đi, Trần Phi Lân lấy thêm một chiếc ô: “Một cái nhỏ quá, không che hết được, đừng để cậu ướt.”
Nhìn chiếc ô đen trong tay mình, Trần Lạc Du khẽ giật khóe miệng, không nói gì.
Hai người mỗi người một ô, bước ra dưới trời mưa.
Mưa đã nhỏ hơn sáng sớm, vài sinh viên không mang ô đang chạy trong mưa. Trần Lạc Du né vũng nước, định hỏi Trần Phi Lân ăn gì sáng nay, thì bỗng nghe tiếng loa xe máy vang lên — chói tai, khó chịu.
Anh quay lại, nhưng người bên cạnh đã nhanh tay nắm lấy tay anh, kéo anh áp sát vào người.
Anh khẽ đập vào ngực Trần Phi Lân, lúc đó một chiếc xe tải lao vụt qua, gần đó một nam sinh vì tránh chậm, bị bắn đầy nước bẩn lên quần, tức giận chửi thề.
“Cẩn thận.” Giọng Trần Phi Lân vang lên bên tai: “Đường trường tôi không bằng phẳng, trời mưa dễ bị xe bắn nước.”
Anh ậm ừ, nhìn Trần Phi Lân buông tay rồi tiếp tục bước. Không biết có phải ảo giác không, nhưng cảm giác tay phải vừa bị nắm vẫn còn tê tê.
Đến cổng trường, Trần Phi Lân hỏi: “Ăn gì đây?”
“Tùy cậu.”
Trần Phi Lân chỉ vào quán ăn vặt gần nhất: “Tìm chỗ ngồi trước, tôi sang kia rút tiền rồi tới.”
Anh đứng yên, nhìn Trần Phi Lân đi ngược lại, đến máy ATM Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc. Với thị lực 1.5, anh thấy hắn rút ra một trăm tệ — không phải hai tờ, mà là vài tờ nhỏ cuộn lại, nhét nhanh vào túi quần.
Anh thu ánh mắt, vào quán, vừa tìm chỗ ngồi, Trần Phi Lân đã bước vào.
Hắn gọi hai bát mì khô nóng, hai chiếc bánh rán nhân xíu mại, rồi hỏi: “Có uống rượu gạo không?”
(1) Mì khô nóng (热干面): Món đặc sản Vũ Hán, gồm mì tươi trộn với tương mè, vừng cay, tương đen, đậu đũa chua, củ cải muối, hành lá.
(2) Bánh rán nhân xíu mại (油饼包烧麦): Vỏ bột mì chiên giòn, bên trong nhét xíu mại.
Trần Lạc Du gật đầu. Trần Phi Lân gọi thêm một cốc rượu gạo mang đến cho anh, rồi rút một trăm tệ đưa: “Tiền khách sạn và taxi.”
Anh từ chối: “Không cần, tôi cũng ở, cũng đi xe.”
“Cậu cầm đi.” Trần Phi Lân kiên quyết: “Tôi làm phiền cậu rồi, không thể để cậu tốn tiền.”
Cắn ống hút, Trần Lạc Du nhìn tờ tiền hồng trong tay, trầm ngâm: “Chúng ta là bạn, sao phải tính toán rõ ràng thế?”
“Tối qua không giống.” Trần Phi Lân nhìn thẳng anh.
Giằng co mãi, Trần Lạc Du đành nhận, gấp đôi bỏ vào túi.
Trần Phi Lân gắp một chiếc bánh rán nhân xíu mại sang: “Ăn thử đi, ngon không?”
Anh khen chân thành: “Ngon lắm, không thua gì Tạ Sư Phụ.”
Tạ Sư Phụ là quán ăn vặt nổi tiếng, món bánh rán nhân xíu mại rất được yêu thích trên các app du lịch. Trần Phi Lân từ Hồ Nam lên, từ khi vào trường suốt ngày làm thêm, gần như chưa dạo thành phố, nói gì đến tìm hàng nổi tiếng.
Hắn dường như rất đói, gắp bánh ăn một miếng lớn, nuốt xong nói: “Tôi chưa ăn quán Tạ Sư Phụ, nhưng bánh ở đây đúng là ngon, nổi tiếng trong trường, thường mười giờ là hết sạch.”
Thấy hắn ăn ngon, Trần Lạc Du cũng thấy thèm. Nhưng nghe nói chưa từng ăn Tạ Sư Phụ, anh nói: “Muốn ăn thì tôi dẫn cậu đi, rượu trứng và mì khô nóng ở đó cũng tuyệt.”
(3) Rượu trứng (蛋酒): Còn gọi là eggnog, làm từ trứng, sữa, rượu rum, vị ngọt, thơm dịu, thường dùng chữa cảm lạnh. Là thức uống phổ biến dịp Giáng sinh ở châu Âu và Mỹ.
“Thôi, quán đó xa quá, tôi không có nhiều thời gian.”
“Chỉ mất nửa tiếng đi taxi thôi.”
Chưa dứt lời, ông chủ đã bê hai bát mì khô nóng bốc khói đặt trước mặt.
Trần Phi Lân lấy đũa, đưa một đôi cho Trần Lạc Du, rồi cúi đầu khuấy mì. Anh liếc nhìn hắn, bỗng nhận ra điều gì đó không ổn trong cuộc nói chuyện nãy.
Dù chỉ nửa tiếng, nhưng tiền taxi cũng cả chục tệ. Khách sạn Trần Phi Lân chọn chỉ 50 tệ một đêm — anh chợt thấy hối hận vì nói vội.
Anh vô thức trộn mì, nhớ lại lời cảnh sát Ngô tối qua về chuyện bồi thường.
Không biết chuyện đó ra sao, nhìn Trần Phi Lân đang cúi đầu ăn, anh hỏi: “Tối qua, còn chuyện gì tôi có thể giúp không?”
“Cậu đã giúp tôi quá nhiều rồi.”
“Ý tôi là bồi thường, đại khái cần bao nhiêu tiền?”
Trần Phi Lân nuốt mì, nói: “Tôi đã thương lượng với ông chủ, sẽ làm việc miễn phí cho ông ấy đến khi bọn đó bị bắt.”
“Còn lâu không? Nếu không bắt được thì sao?” Trần Lạc Du khó tin. “Phải có thời hạn hay số tiền chứ?”
“Cái này cậu không cần lo.” Trần Phi Lân cười, chỉ vào bát mì: “Không ăn, mì nguội sẽ vón cục, đừng phí.”
Chủ đề lại bị né tránh. Trần Lạc Du đành gật đầu, cắm cúi ăn.
Sau bữa sáng, hai người đi đến cổng trường. Trần Phi Lân hỏi: “Cậu muốn tôi cảm ơn kiểu gì?”
Anh chưa từng nghĩ đến chuyện cảm ơn, thậm chí định sau hôm nay sẽ không liên lạc nữa, lòng thấy chán chường. Nhưng lúc này, nghe câu hỏi, anh suy nghĩ rồi nói: “Cậu cùng tôi tập thể dục đi. Nhưng đổi giờ được không? Năm rưỡi sáng hơi sớm.”
Trần Phi Lân nhìn cánh tay trắng nõn của anh, nhớ lại sáng nay khi tỉnh giấc, xoay người thấy bụng anh phẳng lì, mềm mại — rõ ràng là người ít vận động. Muốn dậy sớm quả là quá khó.
“Vậy đổi thành sáu rưỡi.” Trần Phi Lân gật đầu. “Nhưng hai ngày tới tôi không tập được. Bắt đầu từ thứ Sáu, được không?”
“Không vấn đề!” Trần Lạc Du lần đầu tiên nở nụ cười từ tối qua. “Vậy cậu nghỉ ngơi tốt, sáng thứ Sáu sáu rưỡi tôi tới tìm cậu.”