Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 34: Muốn Gặp Anh
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Giống như một hòn đá rơi khỏi vách núi, vỡ tan thành từng mảnh]
—–o0o—–
Tuần thứ ba của tháng 10, Đại học Y khoa Đồng Tế tổ chức đại hội thể thao mùa thu.
Như mọi năm, Trần Lạc Du không đăng ký tham gia bất kỳ nội dung nào. Anh vốn dĩ chẳng mấy hứng thú với thể thao. Dù trước đó thể lực chạy đường dài của anh đã cải thiện rõ rệt, nhưng dạo gần đây anh ngừng luyện tập nên sức khỏe cũng theo đó mà sa sút.
Lý do khiến anh sa sút thì quá đỗi đơn giản.
Kể từ sau cuộc nói chuyện đêm hôm ấy, anh chưa từng tìm Trần Phi Lân, và Trần Phi Lân cũng chẳng hề liên lạc lại. Dù lúc đó anh còn chút chần chừ, nhưng sự im lặng kéo dài suốt cả tuần đã khiến anh hoàn toàn tin chắc một điều.
Trần Phi Lân đã thấy tin nhắn anh thu hồi, cũng hiểu rõ ý anh khi nói không thích Thái Thơ Nghi. Nhưng người đó không vạch trần, cũng chẳng hỏi thêm điều gì.
Dù chưa từng yêu đương bao giờ, anh vẫn hiểu được thông điệp Trần Phi Lân muốn truyền tải.
“Hắt xì!”
Trần Lạc Du quay đầu, lấy khăn giấy xì mũi, rồi lại cúi xuống, gật gù theo nhịp nhạc từ chiếc iPad.
Sân vận động số 1 phía tây đang sôi động với các trận thi đấu, tiếng bình luận từ loa phát thanh cùng bản nhạc sôi động vang vọng khắp khuôn viên trường, ngay cả trong thư viện – nơi anh đang ngồi – cũng không tránh khỏi.
Anh vặn to tai nghe, nhưng sau một lúc vẫn cảm thấy tiếng ồn bên ngoài quá lớn, liền mở ứng dụng Khốc Cẩu, chọn phát ngẫu nhiên các bài hát của Châu Kiệt Luân.
Trước đây anh không mấy mặn mà với nhạc Châu Kiệt Luân, nhưng dạo gần đây bỗng phát hiện ra nhiều ca khúc rất hay, giai điệu bắt tai, lời bài hát thì sâu lắng đến nao lòng.
Giống như bài hát
“Tình Yêu Trước Công Nguyên”
mà anh đang nghe lúc này. Khi bài hát ra đời, anh mới chỉ 8 tuổi, đang học lớp 3 tiểu học. Giờ đây anh đã 22 tuổi, chỉ còn hơn hai năm nữa là tốt nghiệp, chính thức bước vào đời với thân phận bác sĩ.
Nghĩ đến tương lai phía trước, anh lại thở dài một hơi.
Dù bằng cấp sau khi tốt nghiệp sẽ là tiến sĩ, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài. Vài ngày trước, Lưu Lệ Á đã trò chuyện với anh về kế hoạch và định hướng tương lai, khuyên anh đừng hành động theo cảm tính, mà nên nghiêm túc cân nhắc lời mời học tập tại Edinburgh.
Trong điện thoại, Lưu Lệ Á dịu dàng khuyên nhủ, hiếm khi anh không phản kháng, nhưng anh thật sự không muốn chọn con đường này.
Kỳ thực, ngôi trường anh đang theo học đã được đánh giá rất cao tại Trung Quốc, với chương trình tiến sĩ trực tiếp kéo dài 8 năm. Các giáo sư anh theo học đều xuất sắc, nghiên cứu khoa học và luận văn đều ổn định. Chỉ cần tốt nghiệp thuận lợi, anh có thể vào làm tại Bệnh viện Đồng Tế – bệnh viện trực thuộc trường – mà không cần phải lo xin việc bên ngoài. Hơn nữa, phương pháp giảng dạy ở nước ngoài khác biệt so với trong nước, nếu anh thực sự ra đi, sẽ mất khá nhiều thời gian để thích nghi.
Anh trình bày những lo lắng của mình, Lưu Lệ Á hiểu, nhưng vẫn hy vọng anh thử một lần, đừng để phí hoài một cơ hội tốt như vậy.
Khi trong tai nghe, Châu Kiệt Luân cất lên câu hát: “Tình yêu anh trao em viết từ trước Công nguyên, bị chôn sâu dưới đồng bằng Mesopotamia”, Trần Lạc Du lại hắt hơi.
Anh đã bị cảm suốt bốn ngày nay, các triệu chứng ngày càng nặng, người thì lạnh toát. Ngoài kia trời nắng nhẹ mười mấy độ, nhưng anh vẫn khoác chiếc áo khoác dày, co ro trong thư viện.
Chung Hàng gọi hỏi anh muốn ăn gì cho bữa trưa, y sẽ mua và mang tới.
Giọng mũi đặc sệt, anh yếu ớt đáp rằng không ăn. Chung Hàng lại hỏi có muốn uống trà sữa không, anh cũng lắc đầu, cúp máy rồi tiếp tục cúi đầu giải đề. Nửa giờ sau, một túi trà sữa mang logo [Đơn Mỹ] được đặt vào tay anh.
Anh tưởng là Chung Hàng đến, không ngẩng đầu, nói: “Không muốn uống, cậu mang cho Nam Nam đi.”
“Nam Nam có rồi.”
Một giọng nói khẽ khàng vang lên.
Ngay khi âm thanh ấy lọt vào tai, anh giật mình quay lại, nhìn rõ người đứng phía sau.
Trần Phi Lân đang mặc đồng phục vàng đen của quán trà sữa, y hệt như lần đầu tiên anh nhận trà sữa từ người đàn ông này ở sân thể dục – ngoại trừ đôi mắt giờ đây đã khác xa.
Họ giờ đây hiểu nhau hơn, nhưng cũng có những bí mật không thể nói ra, nên chẳng còn dễ dàng mỉm cười như trước.
Anh ngẩn người hồi lâu mới hồi thần, rồi lại cúi đầu xuống sách, nói: “Em không gọi trà sữa.”
Trần Phi Lân kéo ghế bên cạnh ngồi xuống: “Chung Hàng gọi, ly này là của em.”
“Em không khát, anh vứt đi.”
Trần Lạc Du cầm bút viết ghi chú tiếng Anh, viết được hai chữ thì dừng lại, ngẩn ngơ nhìn đầu bút, nhất thời chẳng biết viết gì tiếp.
Ngón tay cầm bút khẽ run, mũi bắt đầu ngứa, lại muốn hắt hơi. Trong lòng anh chỉ mong người bên cạnh nhanh chóng rời đi. Nhưng Trần Phi Lân dường như chẳng cảm nhận được sự bối rối ấy, vẫn ngồi yên.
Gượng ép thêm một lúc, anh đành chịu thua. Nếu Trần Phi Lân không đi, thì anh sẽ đi. Khi đứng dậy dọn đồ, anh lại hắt hơi thêm hai cái.
Thấy anh lấy khăn giấy lau mũi, quay lưng về phía mình, Trần Phi Lân hỏi: “Cảm nặng vậy, đã đi bác sĩ chưa?”
“Đi rồi.” Trần Lạc Du thờ ơ đáp, nhét mấy cuốn sách vào túi vải, định rời đi, thì nghe Trần Phi Lân nói: “Em ở lại đi, cửa hàng đang bận, tôi phải đi đây.”
Giọng nói trầm xuống, dứt lời liền đứng dậy, hướng về lối ra, không nán lại lâu. Trần Lạc Du đứng yên tại chỗ, đợi đến khi cảm nhận Trần Phi Lân đã ra khỏi cửa mới quay đầu lại.
Khi anh quay lại, bóng dáng Trần Phi Lân vừa khuất sau cánh cửa. Anh chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng vàng nhạt mờ ảo, như chiếc lá rụng bị gió thu cuốn đi, tựa như hắn chưa từng đến đây.
Anh lấy cốc trà sữa ra khỏi túi. Không còn mát lạnh như mùa hè, mà ấm áp. Nhân đậu đỏ và viên khoai môn bên trong rất nhiều. Anh bỗng nhớ đến lần trước, cũng tại thư viện này, Trần Phi Lân từng đưa anh một ly trà sữa có viết tên “Du”.
Lúc đó anh xúc động biết bao, thì giờ đây anh lại thấy lòng trống rỗng đến thế.
Sau đại hội thể thao, cơn cảm của Trần Lạc Du dần thuyên giảm. Nhưng chỉ là thể xác hồi phục, tinh thần anh vẫn u ám. Mỗi ngày anh chỉ đến lớp, làm bài, nghe nhạc rồi ngủ. Chung Hàng mấy lần rủ anh đi chơi, đều bị từ chối, kể cả Chu Nham đến cũng không đi.
Chung Hàng nghĩ anh vẫn còn vì chuyện Thái Thơ Nghi, bèn liên tục phàn nàn về việc Trần Phi Lân sao chẳng có động thái gì.
Trần Lạc Du không lên tiếng, chỉ dặn Chung Hàng đừng tìm Trần Phi Lân nữa, đừng làm phiền hắn vì những chuyện vụn vặt.
Chung Hàng và Trần Phi Lân không thân nhau, nên sau vài câu trách móc, y lại tập trung vào việc an ủi anh. Cùng Chu Nham bàn bạc, họ quyết định tổ chức sinh nhật cho anh vào ngày 23.
Chu Nham rất rành khoản vui chơi, vừa quyết định liền lập tức lo liệu.
Để tạo bất ngờ, họ giấu kín mọi chuyện. Chiều ngày 23, Chung Hàng nói mời anh đi ăn lẩu chúc mừng sinh nhật. Anh chẳng phản ứng gì, đến khi chiếc taxi dừng trước một khách sạn năm sao ở khu vực gần sông Hán Khẩu, mới bị Chung Hàng kéo lên tầng 27, đẩy cánh cửa Hengkong Bar.
Địa điểm do Chu Nham chọn. Không chỉ thuê riêng khu vực tổ chức tiệc, cậu còn mời riêng một đội đầu bếp để chuẩn bị bữa tối sinh nhật.
Bình thường Trần Lạc Du chẳng bao giờ lui tới những nơi kiểu này. Chu Nham vì anh cũng phải tốn không ít tiền. Ngoài vài người bạn chung, còn hơn chục cô gái xinh đẹp, thân hình chuẩn, ai nấy đều trang điểm đậm, mặc váy lụa đen.
Vừa bước vào, Trần Lạc Du lập tức trở thành tâm điểm. Các cô gái vây quanh, ồn ào kéo anh vào khu vực sân thượng bên phải quán bar. Tại đó bày một bàn lớn, khăn trải bàn đỏ rượu vang, trên đó hơn 30 món ăn tinh xảo: có món Đông Nam Á, có món Pháp, Tây Ban Nha.
Hai đầu bếp đội mũ cao đứng góc nướng BBQ, phục vụ rót rượu. Chu Nham bước đến, trao anh bó bách hợp trắng kết cùng hoa hồng champagne, nói: “Chúc mừng sinh nhật.”
Từ lúc bước vào, Trần Lạc Du đã choáng ngợp, giờ phút này vẫn còn hơi bàng hoàng. Nhưng khi nhìn thấy Chu Nham trao hoa, rồi ánh mắt chạm vào chiếc bánh sinh nhật vuông 22 inch đặt bên cạnh, anh mới thật sự nhận ra: hôm nay là sinh nhật mình.
Khi anh nói lời cảm ơn, Chu Nham đã ôm chặt lấy anh. Chung Hàng đứng cạnh, thấy anh cuối cùng cũng mỉm cười, liền tiến tới ôm, rồi kéo anh ngồi xuống.
Chu Nham mời đến hơn chục cô gái – có cả người mẫu – ai cũng giỏi khuấy động không khí. Kết hợp âm nhạc, đồ ăn, rượu vang, tâm trạng Trần Lạc Du nhanh chóng thả lỏng, liên tục nâng ly.
Tửu lượng anh ở mức trung bình, mà rượu tối nay toàn rượu vang đỏ và rượu ngoại. Ăn được nửa chừng, đầu bắt đầu choáng váng. Anh dựa lưng vào ghế, nhìn người khác uống. Chu Nham vốn rất thích chơi trong những dịp thế này, nhưng tối nay cậu vẫn ưu tiên người chính, ngồi cạnh anh, nhìn người khác nhảy múa vui vẻ, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho anh, hoặc ghé tai thì thầm.
Chung Hàng gọi Nam Nam tới. Khi cắt bánh, mọi người vây quanh, khuôn mặt rực rỡ dưới ánh nến, khóe miệng không ngớt nụ cười. Sau khi Chu Nham hát xong bài chúc mừng, anh thổi nến, dùng dao cắt đôi bánh kem trong tiếng hò reo, rồi nhân viên phục vụ tới chia phần.
Họ còn có lớp vào sáng hôm sau nên không thể chơi quá khuya. Tiệc kết thúc lúc mười giờ tối.
Chung Hàng tiễn Nam Nam nên đi trước. Trần Lạc Du đi xe của Chu Nham. Tài xế ngồi ghế trước, Chu Nham ngồi song song ghế sau cùng anh, hỏi: “Tối nay có vui không?”
Anh hơi choáng vì rượu, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo. Nghe câu hỏi, anh ngây ngô cười, giơ ngón tay cái, nói rất hạnh phúc, đã lâu rồi chưa vui như vậy.
Nhìn ánh mắt mơ màng của anh, Chu Nham khẽ khàng cúi xuống. Đúng lúc đó, tài xế đạp phanh. Trần Lạc Du lao người về phía trước, Chu Nham nhanh tay đỡ, rồi thuận thế ôm anh vào lòng.
Trần Lạc Du dựa vào vai Chu Nham, tư thế và góc nghiêng quen thuộc khiến anh bỗng nhớ đến hình ảnh không lâu trước đó. Cảm xúc phấn khích suốt đêm bỗng chốc tan vỡ, tựa như một hòn đá rơi từ vách núi, vỡ ra từng mảnh.
Anh không còn cười nổi, chỉ im lặng nhìn cảnh vật ngoài cửa xe liên tục lùi lại, khuôn mặt anh nhớ nhất hiện lên rõ mồn một.
Nhìn anh yên lặng dựa vào ngực mình, Chu Nham không kìm được, nhân lúc anh đang ngẩn ngơ, cúi đầu khẽ chạm vào khóe môi anh.
Trần Lạc Du giật mình quay mặt đi. Nhưng bóng lưng Chu Nham đã hoàn toàn bao bọc lấy anh, ánh mắt vẫn dán chặt vào môi.
Anh không thể tin nổi. Khi Chu Nham chuẩn bị hôn lần nữa, anh nghiêng đầu tránh, đồng thời đẩy Chu Nham sang bên. Chu Nham loạng choạng ngã sang một bên, anh cũng vướng theo quán tính, đầu “bụp” một tiếng đập mạnh vào cửa xe.
Anh chẳng còn quan tâm đến cơn đau, chỉ gằn giọng hỏi: “Cậu đang làm gì vậy!”
Chu Nham bị đẩy bất ngờ, nhưng cũng tỉnh táo hơn. Cậu biết chuyện đã đi quá xa để đổ lỗi cho men say, đành thành thật nói: “Chính là như những gì cậu thấy.”
“Lạc Du, thật ra, tôi nghĩ…”
“Dừng xe!”
Trần Lạc Du cắt ngang, vỗ mạnh vào ghế trước. Tài xế giật mình, bật xi nhan tấp vào lề.
Anh gạt tay Chu Nham, mở cửa bước xuống, loạng choạng lùi lại vài bước. Khi Chu Nham lao ra sau, anh đã vẫy được một chiếc taxi. Tài xế hỏi đi đâu, anh gần như theo bản năng buông ra: “Cổng Nam Đại học Công an.”