37. Chương 37: Nỗi lòng hai người

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 37: Nỗi lòng hai người

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Ji
[Hàng Châu đẹp, thích hợp đi cùng người mình thích]
—–o0o—–
Thái Thơ Nghi mỉm cười: “Không ngờ lại gặp cậu.”
Trần Lạc Du tháo tai nghe xuống: “Thật trùng hợp, sao cậu lại tới đây?”
“Tôi vừa ăn cơm xong với một người bạn học ngành Răng Hàm Mặt ở Đồng Tế, cậu ấy là bạn tôi mà.”
Trần Lạc Du gật đầu, rồi nghe Thái Thơ Nghi hỏi: “Gần đây cậu thế nào?”
Anh khẽ cười, khoé miệng cong lên: “Tốt lắm, còn cậu thì sao?”
“Cũng bình thường, vẫn vậy thôi.” Thái Thơ Nghi vén mái tóc ra sau tai: “Gần đây cậu có liên lạc với Phi Lân không?”
Trần Lạc Du đoán trước Thái Thơ Nghi có thể sẽ nhắc đến Trần Phi Lân, nhưng khi nghe tên ấy thật sự lại thấy lòng quặn thắt.
Anh lắc đầu: “Không.”
“Cậu với cậu ấy xảy ra chuyện gì vậy?” Thái Thơ Nghi thở dài: “Trước kia cậu ấy không có bạn thân, cậu là người đầu tiên. Nếu có hiểu lầm gì, cậu cứ nói, mình có thể giúp được phần nào.”
Trần Lạc Du biết Trần Phi Lân vốn không có bạn, thời gian rảnh đều dồn vào học hoặc làm thêm. Nhưng anh không ngờ mình lại là “người đầu tiên” — vậy còn Thái Thơ Nghi thì sao?
Anh không trả lời. Thái Thơ Nghi nghĩ đã nắm được vấn đề, liền tiếp tục khuyên: “Phi Lân không giỏi bày tỏ cảm xúc. Lần này nhà cậu ấy có chuyện, nếu không phải vì vé máy bay không thể đổi, cậu ấy cũng chẳng thèm nói với tôi đâu.”
“Nhà anh ấy có chuyện gì?” Trần Lạc Du nhíu mày.
“À, gia đình cậu ấy có ao cá thuê. Gần đây ở Hồ Nam mưa to, nước dâng, cá chết hàng loạt.”
Trần Lạc Du siết chặt dây tai nghe trong tay, giọng nói khẽ run: “Xảy ra khi nào?”
“Mới vài ngày trước,” Thái Thơ Nghi hồi tưởng: “Hình như chiều ngày 23, em gái cậu ấy gọi điện, cậu ấy xin nghỉ học rồi sáng sớm hôm sau về quê.”
Ngày 23 – chính là sinh nhật Trần Lạc Du. Tối hôm đó, anh gọi Trần Phi Lân xuống dưới, trong cơn say khướt còn hôn người ấy. Mà lúc ấy, Trần Phi Lân chắc chắn đang lo lắng tột độ, anh thì chẳng biết gì, cứ thế lao tới, uống say, rồi làm tổn thương người mình thương.
Nghĩ đến tâm trạng của đối phương lúc đó, Trần Lạc Du bỗng thấy hối hận đến muốn tát vào mặt mình.
Thái Thơ Nghi gọi anh, anh ngẩng đầu lên. Trong ánh mắt anh, cảm xúc dâng trào không thể kìm nén.
“Vậy gia đình anh ấy giờ ra sao?”
“Tôi cũng không rõ chi tiết. Tôi hỏi, cậu ấy cũng chẳng nói gì thêm. Nhưng chỉ cần tưởng tượng cũng biết tình hình không thể nào yên ổn được.”
Thái Thơ Nghi không nói thêm, chỉ thở dài một tiếng.
Đúng vậy, Trần Lạc Du hiểu rõ – lúa và ao cá là hai nguồn sống duy nhất của gia đình Trần Phi Lân. Giờ ao cá mất trắng, làm sao người ấy có thể “ổn”?
Cổ họng nghẹn lại, Trần Lạc Du cố kiềm chế cảm xúc, nói với Thái Thơ Nghi: “Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết.”
“Không có gì.” Thái Thơ Nghi mỉm cười: “Cậu ấy… thật sự vất vả.”
“Ừ.” Trần Lạc Du gật mạnh đầu: “Tôi phải đi tìm anh ấy.”
Sau khi Thái Thơ Nghi rời đi, Trần Lạc Du lập tức gọi cho Trần Phi Lân. Nhưng anh phát hiện tai nghe đã bị mình bóp méo vì quá căng thẳng. Anh rút tai nghe ra, đặt điện thoại sát tai, chờ đợi – nhưng bên kia im lặng.
Anh gọi thêm hai lần nữa, vẫn không ai nhấc máy.
Trong lòng hoang mang, không biết là Trần Phi Lân không nghe thấy, hay cố tình không muốn nghe. Anh bèn gửi một tin nhắn WeChat:
[Em nghe Thái Thơ Nghi nói về chuyện gia đình anh. Anh nghe điện thoại đi, em có điều rất quan trọng muốn nói.]
Gửi xong, anh nhìn chằm chằm vào cái tên Trần Phi Lân trên màn hình, chờ đợi phản hồi. Nhưng chẳng có gì. Anh lại gõ tiếp:
[Anh trai, em xin lỗi về chuyện đêm đó.]
Gửi đi dòng tin ấy, Trần Lạc Du chán nản ngồi phịch xuống, dùng tay phải – tay đang cầm điện thoại – gõ nhẹ vào trán mình hai cái.
Anh đã gọi “anh trai” – Trần Phi Lân không thể không hiểu ý anh. Nếu người kia chọn làm ngơ, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không bao giờ nhắc lại.
Anh sẽ chấp nhận làm một “em trai” ngoan ngoãn, từ bỏ vị trí “một nửa kia” mà mình từng khao khát.
Ngồi như vậy vài phút, bỗng có người vỗ vai. Trần Lạc Du ngẩng lên – là bạn học họ Hà.
Đối phương nhìn anh ái ngại: “Cậu ổn chứ?”
“Ổn.”
Trần Lạc Du gượng lấy tinh thần: “Cậu giúp tôi nói với tổ trưởng, tôi không tham gia buổi thảo luận đề tài này. Khi nào có lịch, cứ báo tôi, tôi sẽ hoàn thành đúng hạn.”
Có lẽ vì sắc mặt anh quá tệ, bạn học Hà không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi đi.
Trần Lạc Du ngồi xổm đến khi chân tê dại, nhưng Trần Phi Lân vẫn không hồi âm, không nghe điện. Đành phải đứng dậy, bước về trường. Khi đi ngang hồ sen, anh lại mở WeChat.
Tên Trần Phi Lân đã bị đẩy xuống tận dưới vì hàng loạt tin nhắn nhóm và cá nhân mới. Anh nhấn vào góc phải trên, ghim lại cuộc trò chuyện đó. Nhìn cái tên quen thuộc trở về vị trí đầu tiên, lòng anh lại chùng xuống – chẳng còn chút hy vọng nào.
Anh có thể níu giữ mối quan hệ này, nhưng Trần Phi Lân có muốn giữ không?
Người ấy có chấp nhận để một kẻ từng thích mình được ở lại bên cạnh như một người bạn?
Xung quanh hồ sen, nhiều cặp đôi đang thầm thì. Trời cuối tháng Mười mát mẻ, không muỗi, sen tuy tàn nhưng cảnh sắc vẫn đẹp, nên dù ngày hay đêm, nơi này vẫn luôn đông người.
Trần Lạc Du tựa vào lan can đá. Bên cạnh, một đôi nam nữ đang thì thầm. Gió chiều thổi qua, giọng nói mơ hồ, nhưng anh bỗng thấy giống hệt tiếng Trần Phi Lân.
Anh mở khóa điện thoại, gọi lại lần nữa.
“Bíp” – một tiếng vang lên. Anh nhìn ra hồ sen, ánh mắt vô định, nhưng lòng lại hiện lên một ký ức.
Đó là đêm cuối tháng Tám, anh và Trần Phi Lân từng đến đây.
Đầm sen này có từ ngày trường mới thành lập. Mùa hè, sen nở rộ, đúng như câu thơ: “Lá sen xanh ngắt trải đồng, hoa sen hồng rực dưới lòng trời xanh.”
Anh nhớ rõ lúc ấy, Trần Phi Lân khen sen đẹp, nhưng nói: “So với Tây Hồ thì còn thua xa. Sen ở Khúc Viện Phong Hà mới là tuyệt nhất.”
(1) Khúc Viện Phong Hà nằm ở tây bắc hồ Tây Hồ (Hàng Châu – Trung Quốc), trước chùa Nhạc Phi.
Lúc đó, anh chỉ đáp lại cho có lệ, không nghĩ nhiều. Nhưng Trần Phi Lân mỉm cười, nói: “Tôi chưa từng đến Hàng Châu. Nhất định sau này phải đến thành phố nổi tiếng này.”
Anh thì đã đến Hàng Châu nhiều lần – xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa đều đã đi. Hồi cấp hai, cấp ba, cứ có kỳ nghỉ là anh lại đi du lịch. Sau khi vào đại học học ngành y, bận rộn hơn nên mới giảm bớt.
Nghe Trần Phi Lân chưa từng rời quê trước khi vào đại học, anh nuốt lời định nói xuống, chỉ lặng lẽ nhìn một bông sen trắng pha hồng vừa nở dưới sương đêm. Một lúc lâu sau, anh khẽ nói: “Hàng Châu đẹp, thích hợp đi cùng người mình thích.”
Sau một hồi im lặng, anh nghe thấy Trần Phi Lân hỏi: “Em đã từng đi cùng người mình thích chưa?”
Anh lắc đầu, có chút tiếc nuối: “Chưa có cơ hội.”
Trần Phi Lân nhìn về phía trước. Đốm lửa đỏ trên đầu thuốc lá lập lòe trong gió chiều, rồi dừng lại trên môi hắn. Anh nhìn người ấy hít một hơi sâu, môi mỏng khẽ mở, làn khói mỏng manh bay lên, rồi bị gió thổi tan. Cũng như âm thanh cuộc gọi chờ, lặng lẽ tan biến – mọi thứ trở về im lặng.
Anh buông tay, chiếc điện thoại rơi xuống đất. Khi định thần nhặt lên, thì tiếng chuông quen thuộc vang lên.
Giây phút đó, anh cảm giác như Phí Ngọc Thanh (2) đang hát thay lời anh.
(2) Tên thật Trương Ngạn Đình, ca sĩ và MC người Đài Loan, nổi tiếng với giọng hát ngọt ngào, được mệnh danh “Ông hoàng âm nhạc”. Nhạc chuông của Lạc Du là một bài hát của ông.
Anh vội nhấn nhận cuộc gọi. Giọng nói bên kia vang lên – ngọt ngào hơn cả bản nhạc chuông.
“Vừa rồi tôi bận ở ngoài, điện thoại để trong phòng nên không nghe thấy.”
Cổ họng nghẹn đắng, Trần Lạc Du chỉ thều thào được một tiếng: “Ừm.”
Khô khốc, vô hồn – anh không biết Trần Phi Lân có hiểu lầm không. Nhưng anh cắn chặt môi, sợ giọng mình run rẩy.
“Tôi đã đọc WeChat của em rồi.” Trần Phi Lân nói, giọng trầm ấm như kề sát tai anh, kèm theo một tiếng thở dài rất nhẹ. “Chờ tôi về, chúng ta nói chuyện.”
Anh hỏi: “Nói chuyện gì?”
Trần Phi Lân không trả lời. Sau một hồi im lặng, hắn nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi:
“Trời lại mưa rồi.”
“Bên đó cũng mưa à?”
“Ừ, hôm nay ban ngày mưa hai trận, giờ tạnh rồi.”
Thái Thơ Nghi đã nói – ao cá nhà Trần Phi Lân ngập nước vì mưa lớn. Nghĩ đến người ấy về nhà mà phải đối mặt với cảnh tang tóc, lòng anh quặn thắt. Anh muốn an ủi, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hơn nữa, Trần Phi Lân có khi nào cần anh an ủi đâu?
“Bên kia mưa hoài vậy sao?”
“Mưa cả tuần rồi.”
“Vậy ao cá nhà anh…”
Trần Lạc Du do dự, chưa kịp nói hết, Trần Phi Lân đã hỏi: “Thơ Nghi nói cho em biết?”
“Ừm.”
“Cho nên em mới đột nhiên thay đổi thái độ?”
Bị chạm trúng tim đen, Trần Lạc Du thấy xấu hổ, siết chặt điện thoại: “Không hẳn…”
Đầu dây bên kia im lặng. Anh đành cắn răng nói tiếp: “Em nghĩ… anh không muốn gặp em nữa.”
Dựa vào lan can đá chạm khắc, Trần Lạc Du rút ra một điếu thuốc. Mặt anh nóng bừng, dù Trần Phi Lân không thấy, dù trời tối, anh vẫn thấy ngượng ngùng, chỉ muốn hút thuốc để giữ bình tĩnh.
Nhưng trước khi châm lửa, giọng nói trầm khàn từ đầu dây bên kia vang lên – như phát ra từ tận đáy lòng, nếu không chú ý sẽ lỡ mất:
“Sao em lại nghĩ vậy?”
Trần Lạc Du không biết giải thích thế nào, chỉ vẩy nhẹ tàn thuốc bằng đầu ngón tay.
Anh im lặng. Trần Phi Lân tiếp tục:
“Tôi đang ngồi trong sân. Trước mặt là núi.”
“Thật đấy, mấy ngày nay… tôi rất muốn gặp em.”