42. Chương 42: Cùng ngủ

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Ji
[Có phải anh tốt với ai cũng như vậy?]
—–o0o—–
Sau khi bước vào phòng tắm, Trần Phi Lân khóa cửa lại, đặt quần áo sạch vào giỏ cạnh cửa, đóng cửa sổ rồi kéo rèm nhựa chống nước lên.
Nền phòng tắm là xi măng, dưới vòi sen đặt hai chiếc chậu gỗ màu sẫm. Bên cạnh là khu vực tắm, trên tường gắn một vòi sen inox còn khá mới, ống dẫn nước nối với bình đun điện ở góc phòng.
Trần Phi Lân lấy ra một chiếc ghế nhựa thấp, đặt sát vòi sen, xắn tay áo, bảo Trần Lạc Du: “Cởi quần áo ra treo sau cửa, rồi lại đây ngồi.”
Trần Lạc Du mở khóa áo khoác, do dự một chút khi định treo lên. Bên trong chỉ có chiếc áo hoodie, nếu cởi ra, anh sẽ phải trần truồng trước mặt Trần Phi Lân.
Nhưng anh cũng không phải người hay ngại ngùng, liền kéo áo hoodie ra, vừa thò đầu ra ngoài, đã nghe Trần Phi Lân nói: “Cái đó không cần cởi, cứ mặc vậy. Trời lạnh.”
Anh lại mặc áo vào, có chút ngượng ngùng đi tới ngồi xuống. Trần Phi Lân dội một xô nước lạnh từ vòi sen xuống chậu, nói: “Cúi đầu, nhắm mắt lại.”
“Gội kiểu này luôn hả?” Anh thắc mắc. “Có ướt hết quần áo không?”
“Không sao, lát nữa anh giặt giúp em. Cả người em bẩn rồi.”
“Vậy mai em mặc gì?”
“Mặc đồ của anh.”
Trần Lạc Du nhắm mắt, cảm nhận dòng nước ấm chảy qua mái tóc, những ngón tay Trần Phi Lân nhẹ nhàng xoa bóp da đầu. Sau đó, người kia bóp một ít dầu gội Bee & Flower (1) lên tay, mùi thơm dịu lan toả vào mũi.
(1) Bee & Flower là thương hiệu lâu đời của Trung Quốc, có tuổi đời hàng thế kỷ. Dầu gội này được ưa chuộng nhờ giá cả phải chăng và chất lượng tốt.
Mùi hương không quá nồng. Trần Phi Lân vừa xoa bọt, vừa lau nước trên mi mắt cho anh. Trần Lạc Du im lặng nhìn đôi chân trước mặt.
Trần Phi Lân đi đôi dép lê giống anh, quần jeans xắn lên đến đầu gối. Những đường cơ bắp trên đôi chân, lâu rồi anh mới được thấy lại. Anh cảm thấy ngứa ngáy, liền cởi dép, đặt bàn chân mình lên mu bàn chân Trần Phi Lân.
Da anh trắng hơn nhiều so với Trần Phi Lân, đặt cạnh nhau rất rõ rệt. Anh cử động các ngón chân, nhấc chân phải cọ cọ vào bắp chân người kia như trò đùa.
Người phía trên dừng lại một chút. Anh nghĩ Trần Phi Lân sẽ ngăn mình, nhưng người kia không nói gì, tiếp tục gội đầu. Anh cứ để mặc mình cọ cào cho vui, đến khi bọt rửa sạch, Trần Phi Lân lấy khăn lau tóc và tai, rồi nâng cằm anh lên.
Nước chảy đầy mặt, anh nhắm mắt, chờ người kia lau, nhưng bỗng môi anh nóng rực. Mở mắt, Trần Phi Lân đã cúi xuống hôn anh.
Anh hé môi, để người kia tiến vào, trải qua một nụ hôn ấm nóng, ẩm ướt – y hệt như lần dưới gốc cây. Khi cả hai gần như không thể thở, Trần Phi Lân mới buông anh ra, lau khô mặt, rồi cúi xuống xỏ dép. Đứng dậy, người kia nói: “Nước nóng chỉ đủ dùng khoảng nửa tiếng mỗi lần. Tắm xong nhớ mặc quần áo ngay, chỗ này gần núi, dễ bị lạnh.”
Anh nắm lấy tay Trần Phi Lân, ngước lên nhìn, khàn giọng nói: “Tay em bó bột như thế này, tắm cũng bất tiện. Anh làm ơn thì làm tới nơi tới chốn đi?”
Trần Phi Lân nhìn anh, trong mắt không một chút ngập ngừng, khiến lòng anh càng thêm bất chính. Hắn cúi đầu: “Thôi, để em tự làm.”
Anh tự an ủi: Đây là nhà Trần Phi Lân, hai người mới bắt đầu, thân thiết quá nhanh cũng không hay.
Trần Phi Lân không nói thêm, chỉ đưa tay xoa xoa mái tóc ướt của anh, dịu dàng: “Được, em tự tắm. Nếu băng bị ướt, anh sẽ thay giúp.”
Nói xong, người kia đi ra ngoài, còn cẩn thận khóa cửa lại. Nhìn miếng dán chống nước trên cửa, anh vỗ nhẹ lên mặt mình, rồi đứng dậy cởi quần áo.
Bên cạnh chai dầu gội Bee & Flower có một hộp xà phòng. Trần Lạc Du từng tắm ở ký túc xá Trần Phi Lân, nên không lạ gì việc dùng xà phòng. Nhưng anh chợt nhớ tới chai sữa tắm mình chưa kịp mua. Khi trở lại trường, anh nhất định sẽ mua một bộ chăm sóc da cho Trần Phi Lân, để người này cũng mang mùi hương mà anh thích.
Anh tắm gần nửa tiếng. Nước ấm khiến da anh ửng đỏ, trong làn hơi nước mờ ảo, anh ngáp dài, gần như không nỡ tắt vòi. Khi mặc đồ ngủ, sấy tóc xong ra ngoài, anh vừa lúc thấy Trần Sơ Yến đi lên lầu, đưa cho anh một ly nước: “Anh Lạc Du, uống đi ạ.”
Trần Lạc Du nhìn ly nước, hỏi: “Nước cam hả em?”
“Dạ, cam nhà em trồng. Anh em vừa hái quả vắt cho anh uống.” Trần Sơ Yến cười nói: “Ly nước ngâm trong nước ấm nên không lạnh đâu, anh thử đi.”
Trần Lạc Du nhấp một ngụm, vừa ấm vừa ngọt. Anh lại hỏi: “Anh em vẫn ở dưới à?”
“Dạ, anh ấy đang dọn dẹp, lát nữa sẽ lên.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Anh Lạc Du, em xin phép không nói chuyện nữa, em còn bài tập. Anh ngủ sớm nhé.”
Trần Sơ Yến đi ngang Trần Lạc Du, được hai bước thì dừng lại, nhắc: “Anh đừng đứng lâu, nếu chưa lên giường thì mặc áo khoác vào, đêm lạnh dễ cảm lắm.”
Chúc nhau ngủ ngon, Trần Lạc Du liếc cầu thang, do dự giữa việc xuống tìm Trần Phi Lân hay đi ngủ. Cuối cùng, anh quay lại phòng tắm mặc áo khoác, rồi bước xuống.
Tầng một không bật đèn, tối đến mức không nhìn rõ bậc thang. Anh chống tay vào tường, chậm rãi đi về phía ánh sáng duy nhất trong góc.
Đẩy cửa bếp, anh thấy người kia đang rửa thớt bên bồn.
Đèn bếp mờ, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu qua, in bóng xuống nền nhà, soi rõ bồn rửa và chiếc máy ép trái cây thô sơ chưa dọn.
Chiếc máy ép này là loại thủ công. Trần Lạc Du hồi nhỏ từng thấy bà ngoại dùng để vắt cam, rất tốn sức. Khi máy ép điện ra đời, bà anh mua loại tự động, từ đó anh không còn thấy cái kiểu này.
Anh đi đến sau lưng Trần Phi Lân, vòng tay ôm lấy eo người kia.
Cảm nhận anh dụi mặt vào vai mình, Trần Phi Lân hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao.” Trần Lạc Du lắc đầu. “Tự dưng muốn hỏi anh một câu.”
Trần Phi Lân tắt nước, lấy giẻ lau: “Hỏi đi.”
“Có phải anh tốt với ai cũng như vậy không?”
Sau khi lau xong thớt, Trần Phi Lân đáp: “Tất nhiên là không.”
“Vậy tại sao lại là em?”
Trần Lạc Du nghiêng đầu nhìn mặt Trần Phi Lân. Anh biết câu hỏi này ngớ ngẩn, nhưng anh thật sự muốn biết.
Khi anh nhận ra tấm lòng Trần Phi Lân dành cho mình không chỉ là tình bạn hay tình anh em, mọi giác quan của anh như được đánh thức.
Anh nắm lấy mu bàn tay đỏ ửng của Trần Phi Lân, dùng hơi ấm cơ thể mình sưởi đôi tay lạnh cóng.
Nhà Trần Phi Lân có bình đun điện, nhưng bếp vẫn dùng vòi nước lạnh. Mùa đông vùng núi, nước lạnh cắt da. Anh nắm chặt đôi tay kia trong lòng bàn tay mình, xoa nhẹ, rồi thổi hơi ấm vào.
Trần Phi Lân cúi nhìn anh, hồi lâu mới nói: “Em còn nhớ đêm anh đến đồn cảnh sát lấy lời khai không?”
Trần Lạc Du gật đầu.
“Đêm đó,” Trần Phi Lân dừng lại, “em rất tốt.”
“Rất tốt?”
“Ừ. Em làm anh cảm thấy, dù sau này có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không phải một mình đối mặt nữa.”
Trần Lạc Du khựng lại: “Vậy từ hôm đó anh đã thích em rồi sao?”
Trần Phi Lân cười: “Không nhanh vậy, nhưng đó là khởi đầu.”
Lần này anh hiểu ra. Cũng giống như lần đầu anh nhìn thấy Trần Phi Lân trong phòng thay đồ bể bơi, tình cảm lặng lẽ nảy mầm.
Chỉ là anh vẫn thấy không thật. Bởi đối với anh, tất cả quá may mắn.
Anh nghiêng người tựa vào thành bồn, đưa nửa ly nước cam sang. Trần Phi Lân uống hai ngụm, thấy anh nhìn mình, liền liếc về hướng cửa, nghiêng người, đút nước cam vào miệng anh.
Trần Lạc Du vội đón lấy, nhưng phần lớn nước trượt xuống cằm, cổ, rồi chảy xuống xương quai xanh.
Trần Phi Lân chạm vào gáy anh, liếm sạch dòng chất lỏng ngọt ngào. Cơ thể anh run nhẹ, ngón tay siết lấy tóc sau gáy người kia, có chút dùng sức kéo xuống.
Cho đến khi tiếng rên khẽ không kìm nén được vang lên, Trần Phi Lân mới dừng lại, hôn nhẹ lên khoé mắt anh: “Em lên trước đi, lau người bằng khăn nóng. Anh dọn xong sẽ lên.”
Trần Lạc Du ngực phập phồng, hai má và tai nóng bừng, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Phi Lân, vội quay người đi lên. Nhìn bóng lưng anh, Trần Phi Lân chống tay lên bồn, nhưng trước mắt vẫn hiện lên vẻ mặt chưa thoả mãn lúc nãy.
Nằm trên giường, Trần Lạc Du cầm điện thoại, mở WeChat đọc tin nhắn.
Anh mở cuộc trò chuyện với Chung Hàng trước. Sáng nay anh ra khỏi nhà không báo sẽ đến tìm Trần Phi Lân. Bây giờ đã muộn, anh nhắn y biết tối nay không về ký túc xá.
Chung Hàng trả lời bằng biểu tượng “OK”, rồi gửi tin nhắn giọng nói, than thở rằng hôm nay y cãi nhau với Nam Nam, định tìm anh đi uống rượu.
Chung Hàng và Nam Nam vốn rất yêu nhau, chưa từng to tiếng. Trần Lạc Du hỏi tại sao lại cãi nhau.
“Phụ nữ có quá nhiều ngày kỷ niệm,” Chung Hàng phàn nàn. “Tôi quên mất kỷ niệm 100 ngày hẹn hò, cô ấy liền giận, bỏ đi không ăn cơm. Tôi phải một mình ngồi ở Thạch Sơn Thuỷ ăn hai phần bít tết lớn, giờ no căng đây.”
Trần Lạc Du không biết ai đúng ai sai, mỗi người một lập trường, đành an ủi vài câu, bảo y đừng nhỏ mọn, mua quà dỗ dành là xong.
“Nếu cần, để cậu về giúp tôi chọn.” Chung Hàng thở dài.
“Về rồi tính.” Trần Lạc Du không chắc mai có thể về, định đợi Trần Phi Lân lên rồi hỏi kế hoạch.
“À, đúng rồi,” Chung Hàng chuyển chủ đề, lảm nhảm: “Cậu có quen bạn của Chu Nham không? Thằng này có phải thất tình không? Chơi điên vậy à?”
Hai ngày nay, Trần Lạc Du không để ý mạng xã hội, nên không biết Chu Nham đăng gì. Thấy anh im lặng, Chung Hàng lại nói: “Hai người thân nhau vậy, nó không kể gì với cậu sao?”
“Không.” Trần Lạc Du thản nhiên trả lời. Nghe Chung Hàng định nói thêm, anh lấy cớ cúp máy.
Nhìn trần nhà một lúc, anh mở vòng bạn bè, tìm bài đăng mà Chung Hàng nhắc đến.
Là ảnh Chu Nham và một thanh niên khác khoác vai nhau, cười tươi giữa bể bơi. Có kèm theo biểu tượng cảm xúc của hai người.
Ảnh chụp đêm, độ phơi sáng (2) cao khiến cảnh vật xung quanh mờ ảo, chỉ có hai người ngực trần ở giữa ống kính là rõ nét.
(2) Phơi sáng (Exposure) là thuật ngữ nhiếp ảnh, chỉ lượng ánh sáng cảm biến nhận được khi chụp. Đây là yếu tố quyết định độ sáng tối của ảnh, đánh giá ảnh có bị thừa hay thiếu sáng.
Nhìn đôi mắt như ngà ngà say của Chu Nham, Trần Lạc Du tự hỏi liệu cậu ta có đang dùng ảnh này để ám chỉ xu hướng tính dục của mình hay không. Dù sao, ngay cả Chung Hàng – kẻ thẳng như tên bắn – cũng cảm thấy có gì đó bất thường.
Đúng lúc anh đang nhìn ảnh, tiếng bước chân vang lên, cửa phòng mở, Trần Phi Lân bước vào.
Người kia vẫn cầm túi nilon trắng từ tối nay, đi đến bên giường ngồi xuống. Sau khi thay thuốc cho anh xong, hắn nói: “Anh còn phải tắm, giặt đồ luôn. Nếu buồn ngủ thì ngủ trước đi.”
“Không buồn ngủ.” Trần Lạc Du đặt điện thoại xuống, đưa tay còn lại cho Trần Phi Lân nắm, cười: “Em đợi anh xong rồi cùng ngủ.”
Trần Phi Lân cũng cười: “Vậy anh tắm nhanh.”