54. Chương 54: Tương lai còn dài

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi

Chương 54: Tương lai còn dài

Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ji
[Anh muốn tay người kia chạm vào da thịt mình nhiều hơn.]
—–o0o—–
Vừa bước vào ký túc xá, Trần Lạc Du đã nghe thấy Chung Hàng ngồi ở bàn, đang nói chuyện điện thoại về kỳ thực tập.
Một thời gian trước, cố vấn đã thông báo sắp có đợt thực tập kéo dài khoảng bốn tháng, bắt đầu từ mùa xuân. Đợt này nhằm giúp sinh viên trải nghiệm luân chuyển giữa các khoa, làm quen với môi trường làm việc và áp lực trong bệnh viện.
Lúc đó, Trần Lạc Du và Chung Hàng đã bàn bạc kỹ. Trường họ có chín bệnh viện trực thuộc có thể nhận thực tập sinh. Khi điền nguyện vọng, cả hai đều chọn Bệnh viện Dung Hợp. Mới đây, nhân viên tư vấn gọi xác nhận đơn của họ đã được duyệt.
Trần Lạc Du cầm bình nước uống, Chung Hàng hớn hở chạy lại: “Tối nay đi ăn no nê để chúc mừng đi!”
“Có gì mà cần ăn mừng?” Trần Lạc Du đi đến tủ quần áo lấy đồ. Chung Hàng đi theo, bực bội nói: “Vì cậu tự tin quá, chứ lúc điền Dung Hợp, tôi còn hồi hộp lắm.”
Trần Lạc Du cúi người nhặt quần lót của mình: “Thành tích cậu cũng đâu kém, sợ gì?”
“Nhưng bài luận trước tôi nộp bị từ chối.” Chung Hàng lẩm bẩm, rồi chợt nhớ ra: “Đúng rồi, lúc về tôi gặp Triệu Phong ở Bệnh viện Số 2, hắn kể vài tin đồn, đảm bảo cậu không tưởng tượng nổi.”
Trần Lạc Du định hỏi ngay, nhưng vừa đứng dậy thì sống lưng đau nhói. Anh chống tay vào tủ quần áo, hít mạnh một hơi.
Chung Hàng nhớ ngay chuyện Trần Phi Lân nói lưng anh bị giãn dây chằng, vội trách anh bất cẩn, đỡ anh ngồi xuống ghế, rồi vén áo kiểm tra.
“Chỗ này đau phải không?” Chung Hàng chạm nhẹ vào miếng cao dán. Trần Lạc Du bảo nhẹ tay.
“Để tôi đưa cậu đi bệnh viện xem thử, giãn dây chằng này nặng hay nhẹ.”
“Không sao.” Trần Lạc Du đáp lâu sau mới nói: “Tôi đã khám rồi, không nghiêm trọng.”
Chung Hàng đặt tay lên miếng cao, xoa nhẹ: “Không nghiêm trọng mà đau dữ vậy? Cậu bị làm sao?”
Trần Lạc Du không thể nói là ngã khi giúp Trần Phi Lân cắt cam, đành bảo là giúp bà ngoại bê đồ nặng. Chung Hàng không hỏi thêm, cứ xoa cho đến khi sắc mặt anh khá hơn mới thôi. Nhưng lúc kéo áo xuống, y thấy sau gáy anh có hai vết đỏ.
Vết đỏ kéo dài từ cổ xuống gần bả vai. Chung Hàng liếc một cái đã nhận ra là dấu hôn, quay sang hỏi: “Nói thật đi, cậu đang hẹn hò lén lút với ai phải không?”
Trần Lạc Du giật mình, nhưng nhanh chóng phủ nhận: “Cậu nói bậy gì vậy?”
Chung Hàng chỉ vào gáy: “Nếu không yêu đương, sao lại có dấu dâu ở đây?”
Trần Lạc Du không nhìn thấy, không biết rõ, chỉ vội vàng ngăn tay y, đứng dậy nói: “Tôi yêu ai chứ? Tự gãi thôi.”
“Tự gãi?” Chung Hàng không tin: “Cậu thật sự không quen Thái Thơ Nghi à?”
Anh nhặt quần áo sạch trên bàn, bước vào phòng tắm: “Cậu tưởng yêu đương dễ sao? Ai may mắn như cậu với Nam Nam chứ?”
Nói xong, Trần Lạc Du khóa cửa, dựa lưng vào cửa thở phào.
Anh thấy áy náy với Chung Hàng. Trước kia anh tưởng mình thất tình, Chung Hàng lo lắng, ở bên anh suốt mấy ngày. Giờ anh đã ở bên Trần Phi Lân mà không thể nói ra, còn phải dối bạn.
Nhưng anh cũng có nỗi khó nói. Mối quan hệ giữa anh và Trần Phi Lân không phải ai cũng chấp nhận được. Nếu Chung Hàng để ý, anh mở lời chỉ khiến cả hai khó xử. Quan trọng hơn là thái độ của Lưu Lệ Á với đồng tính khiến anh chưa dám công khai. Thà đợi khi ổn định, có kinh tế rồi hãy tiết lộ.
Treo quần áo lên móc, anh soi gương kiểm tra cổ, quả nhiên thấy hai dấu hôn. Mở vòi sen, nước vừa chảy, anh gọi điện cho Trần Phi Lân.
Điện thoại vừa reo một tiếng đã có người nghe. Giọng Trần Phi Lân chỉ “Ừm” một tiếng, nhưng anh cảm thấy khác lạ, liền cười: “Anh đi đâu rồi?”
“Vừa lên xe buýt.” Trần Phi Lân nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em đang tắm à?”
“Ừ, chuẩn bị tắm. Trong phòng tắm gọi cho anh.”
“Vậy em tắm đi, đừng để lạnh.”
“Em biết rồi, để em nói anh nghe chuyện này.”
“Chuyện gì?”
Anh sờ lên cổ, mặt nóng bừng: “Anh hôn em lúc nào vậy? Sao em không biết?”
Đầu dây im lặng một lúc, Trần Phi Lân mới nói: “Tối qua, trước khi anh ngủ.”
“Sao anh không nói với em?”
“Không biết nói thế nào.”
Anh cười khẽ: “Lần sau nói em biết. Chung Hàng vừa phát hiện, suýt nữa là lộ.”
“Sao cậu ấy phát hiện được? Vị trí đó áo che rồi mà.”
Trần Lạc Du đành giải thích do lấy đồ nên đau lưng, Chung Hàng mới thấy. Trần Phi Lân nghe xong hỏi: “Đau lắm không?”
Anh sờ eo, nghĩ đến lúc nằm trên giường, người kia xoa cho mình, nói: “Không sao. Cậu ấy xoa qua loa, không đã bằng anh.”
Trần Phi Lân dặn: “Sau này đừng để cậu ấy chạm vào. Nếu đau quá thì gọi anh, anh đưa em đi bệnh viện.”
Giọng anh nghiêm túc, dù không thấy nhưng anh cũng cảm nhận được sự quan tâm. Nhớ lúc trước dưới lầu, Trần Phi Lân không cho ai chạm vào eo anh, Trần Lạc Du cười: “Không ngờ anh chiếm hữu đến thế.”
Trần Phi Lân không trả lời, chỉ hỏi: “Em đau vậy mà còn tắm?”
“Em tắm nhanh thôi. Về nhà ra nhiều mồ hôi.”
“Vậy cẩn thận. Giãn dây chằng không phải chuyện nhỏ.”
“Ừ, em sẽ để ý.”
“Thôi, cúp đây.”
“Anh.”
“Ừm?”
Trần Lạc Du định trêu, muốn anh hôn vào điện thoại, nhưng nghe tiếng “Ừm” dịu dàng, cả người bứt rứt, tim đập nhanh, đành nói: “Không sao, em cúp đây.”
“Được.”
Sau khi tắt máy, Trần Lạc Du nhìn mình trong gương. Lần này không chỉ mặt, mà cả cổ cũng ửng đỏ.
Hơi nước nóng dần phủ kín, làm mờ gương. Anh mở Khốc Cẩu, tìm bài *Lovely Woman*, bật lặp lại, cởi áo và bước vào vòi sen.
Chiều đó, vì đau lưng nên Trần Lạc Du không ra ngoài ăn. Chung Hàng mua mì bò Tương Dương về cho anh. Anh ngồi xuống, ăn một miếng rồi nhíu mày — sao hương vị sai thế?
Chung Hàng ngồi đối diện, hỏi chỗ nào không ổn. Món này mua từ quán anh hay ăn nhất mà.
Trần Lạc Du không nói. Trước kia anh thấy mì quán này ngon, nhưng từ khi được Trần Phi Lân nấu, anh chỉ nhớ mùi vị ấy. Ăn vài miếng, anh bỏ đũa, quay sang đọc sách.
Mười giờ tối, Chung Hàng đi ngủ trước, nằm chăn điện thoại với Nam Nam hơn nửa tiếng mới chịu tắt. Trần Lạc Du vừa nghe nhạc, vừa nhắn WeChat với Trần Phi Lân. Khi Chung Hàng ngủ, Trần Phi Lân cũng tới giờ đi ngủ.
Anh gửi tin thoại: [6:30 sáng mai em qua tìm anh]
Trần Phi Lân trả lời: [Đau eo như vậy mà vẫn muốn chạy à?]
[Em có thể nhìn anh chạy]
[Đừng chạy lung tung, nằm yên]
Anh làm mặt buồn trên màn hình: [Nhưng em muốn gặp anh]
Phía bên kia im lặng. Khoảng hai phút sau, khung chat hiện “đang nhập”, rồi một tin nhắn hiện ra: [Trưa mai anh có thời gian, anh qua đưa cơm cho em được không?]
Anh cười toe toét, gửi icon xấu hổ che mặt: [OK]
Trần Phi Lân gửi icon xoa đầu: [Ngủ sớm]
[Ừm, ngủ ngon]
[Ngủ ngon]
Đặt điện thoại xuống, Trần Lạc Du vỗ nhẹ hai má. Hiệu suất học tập vốn cao, nhưng tối nay anh không đọc nổi vài chữ, đầu óc chỉ toàn hình bóng Trần Phi Lân. Không trách người ta nói yêu sớm sẽ lỡ học. May là hai người sắp tốt nghiệp.
Sáng hôm sau có hai tiết học. Anh ngủ tới tám giờ, Chung Hàng mua đồ ăn sáng giúp. Ăn xong, anh chuẩn bị đi học, thay miếng dán giảm đau trước khi ra ngoài. Chung Hàng định đổi giúp, anh nhớ lời dặn của Trần Phi Lân nên từ chối, bảo tự làm rồi cùng đi lớp.
Hai tiết học đều ở phòng thí nghiệm. Tan học, hai người cùng về ký túc xá. Trên đường, thấy sân thể dục có trận bóng rổ, Chung Hàng nhìn rồi nói: “Này, kia là Chu Nham.”
Trần Lạc Du quay lại. Chu Nham mặc áo số 12, vừa ném thành công cú ba bước. Tư thế chuẩn, bóng bay theo quỹ đạo parabol, khiến mấy cô gái bên cạnh hò reo.
Chu Nham không thấy họ, bóng rơi xuống liền vào tư thế phòng thủ. Chung Hàng thở dài: “Nhìn ánh mắt mấy cô gái kia, rõ tại sao cậu ta thay bạn gái liên tục.”
Chu Nham không quá đẹp trai, nhưng cao ráo, hiền lành, chơi thể thao giỏi, là trụ cột đội bóng rổ trường — tất cả tạo nên sức hút. Trần Lạc Du chỉ liếc, rồi bước đi. Có những chuyện Chung Hàng không biết, nhưng anh đã trải qua, nên không thể thoải mái nói về Chu Nham như trước.
Chung Hàng theo kịp, nói tiếp: “Hôm qua định nói với cậu, nhưng quên mất — chuyện Chu Nham.”
Trần Lạc Du vẫn nhìn đường: “Chuyện gì mà quan trọng thế?”
“Chuyện xin thực tập.” Chung Hàng nháy mắt: “Cậu không biết đâu. Triệu Phong nói Chu Nham ban đầu xin vào Trung tâm Đình Lục Giác, sau đó mới chuyển sang Dung Hợp.”
Trần Lạc Du dừng lại, suy nghĩ: “Sao cậu ấy lại chuyển?”
“Chỉ trời biết.” Chung Hàng nhún vai: “Có lẽ để chống đối cha.”
“Nhớ không, mấy hôm trước tôi nói cậu ấy đăng ảnh trong vòng bạn bè? Tôi hỏi lúc gặp. Cậu ấy bảo là tiệc bạn, uống say nên chụp đại. Tôi hỏi sao chưa xóa, có cần giấu cha không. Cậu ấy nói không, cha tức đến mức không thèm để ý cậu ấy nữa.”
“Lúc nói, cậu ấy trông vui vẻ lắm. Không biết đang nghĩ gì. Cậu không nói chuyện với cậu ấy à?”
Trong mắt Chung Hàng, Trần Lạc Du và Chu Nham vẫn là bạn thân. Anh không dám nói gì, chỉ thản nhiên: “Lần sau sẽ hỏi.” Rồi bước đi.
Trên đường, Chung Hàng nhận điện giáo sư, bị gọi lại phòng thí nghiệm. Trần Lạc Du một mình về ký túc xá. Vừa vào, Trần Phi Lân gọi tới. Anh nghe máy, người kia hỏi đang ở đâu.
“Em vừa về ký túc xá.”
“Anh đang ở cổng trường. Muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, anh chọn mua.”
Anh không nói món cụ thể, nên Trần Phi Lân mua hai phần mì bò Tương Dương, hai phần đậu hũ, một bát rượu trứng. Khi bước vào, hắn thấy anh nằm trên giường, đọc *Bệnh khẩn cấp và những khó khăn*.
Đặt đồ ăn lên bàn, Trần Phi Lân vỗ vỗ mép giường: “Xuống ăn đi.”
Trần Lạc Du khép sách, quay đầu cười: “Em không muốn động. Anh đút cho em đi.”
Nhìn anh, Trần Phi Lân đứng dậy khóa cửa, rồi cầm bát mì, gắp một miếng, đưa đến miệng anh rồi dừng: “Nóng, có muốn anh thổi không?”
Anh cười tươi, chống cằm: “Anh đoán xem.”
Trần Phi Lân thổi nhẹ, đưa mì đến miệng. Trần Lạc Du ăn một miếng, nhiệt độ vừa, vị ngon. Nuốt xong, anh mới chịu ngồi dậy.
Trần Phi Lân đưa bát, nhưng anh không nhận. Trần Lạc Du ngồi cạnh, há miệng chờ đút.
Anh lúc đó trông hơi ngốc nghếch, Trần Phi Lân không nhịn được cười, thổi mì hai lần rồi tiếp tục đút.
Ăn được nửa bát, anh mới chịu tự ăn. Trần Phi Lân cầm bát khác, ngồi bên cạnh. Ăn xong, hắn dọn dẹp, rồi lấy từ ba lô ra một túi trắng.
“Cái gì vậy?” Trần Lạc Du tò mò. Trần Phi Lân lấy ra, mở gói: “Lần trước anh bị bong gân, Thơ Nghi đưa loại cao nhập khẩu này. Anh thấy hiệu quả, hôm qua tìm thấy còn nên mang qua cho em.”
Trần Lạc Du nhìn: “Anh bị thương khi nào? Ở đâu?”
“Một thời gian trước, chạy bộ buổi sáng không cẩn thận bị trẹo, không sao cả.” Trần Phi Lân nhẹ nhàng nói, rồi định kéo áo Trần Lạc Du lên. Anh vội ngăn lại.
Trần Phi Lân chạy bộ cả năm, làm sao dễ bị bong gân? Trần Lạc Du hỏi: “Khi nào? Chân nào?”
Trần Phi Lân nhìn thẳng: “Chân trái. Là lần đầu em lạnh lùng với anh.”
Trần Lạc Du sững sờ: “Là… tại em sao?”
Trần Phi Lân không trả lời. Hắn định xé miếng cao, nhưng trơn quá, không xé được. Bỗng người bên cạnh cúi xuống, nắm chặt chân trái hắn.
Trần Phi Lân vội đỡ vai anh: “Đừng cử động nhiều. Em không muốn khỏi à?”
“Nâng chân lên cho em xem.”
Trần Lạc Du phớt lờ, nhất quyết muốn xem. Trần Phi Lân ôm anh vào lòng, dịu dàng: “Thật sự khỏi rồi. Nếu chưa, em đã không thấy anh chạy như bay ở nhà.”
Hai tay anh vòng qua cổ, ôm chặt. Trần Lạc Du nhìn ánh nắng qua cửa sổ, ngỡ ngàng hỏi: “Thật sự là vì em mà anh mất tập trung, trẹo chân sao?”
Anh đợi một lúc, mới nghe tiếng “ừm” khẽ, rồi Trần Phi Lân nói: “Nên sau này bất kể nghĩ gì, em phải nói ra. Đừng im lặng rồi trốn anh.”
Anh dụi mặt vào cổ: “Lời này dành cho anh ấy. Anh còn ít nói hơn em, thật nhàm.”
Vỗ lưng anh, Trần Phi Lân cười: “Anh hứa.”
Ôm một lúc, Trần Phi Lân thay cao cho Trần Lạc Du. Vừa đứng dậy định vứt rác, bị anh kéo lại. Nhân lúc hắn quay người, Trần Lạc Du hôn lên môi hắn, rồi nhìn chằm chằm.
Trần Phi Lân siết chặt miếng cao, ôm anh vào lòng, cúi đầu hôn sâu.
Trần Lạc Du buông lỏng hàm, hơi thở dần nặng nề. Họ đã hôn nhiều lần, không còn bỡ ngỡ như ban đầu, nhưng vẫn khao khát nhau. Đầu lưỡi Trần Phi Lân chạm vào, hơi ấm và cảm giác chạm khiến dục vọng dâng trào. Anh kéo áo sau lưng hắn, Trần Phi Lân vòng tay ôm eo, lật áo, tay luồn vào, vuốt ve eo anh.
Cảm giác run rẩy từ đầu ngón tay Trần Phi Lân lan đến tim, khiến anh nhớ đến máy khử rung tim. Trong cơn choáng váng, anh thấy cảm xúc này thật tuyệt — ngứa ngáy nhưng dễ chịu, khiến anh không nhịn được nâng hông lên, khao khát tay người kia chạm vào da thịt mình nhiều hơn.
Căn phòng im lặng đánh thức mọi giác quan. Tai Trần Lạc Du đầy tiếng thở dồn dập của chính mình, không thể kìm nén. Người anh nóng, hơi thở gấp, môi tê dại, nhưng anh không muốn dừng. Tay anh trượt xuống eo Trần Phi Lân, nhẹ kéo mép quần thể thao, rồi luồn một ngón tay vào trong.
Hai người tách môi, Trần Phi Lân thở hổn hển, nắm lấy tay anh đang sờ loạn.
Mép miệng Trần Lạc Du còn vương nước, chưa kịp nuốt. Trần Phi Lân dùng đầu ngón tay lau đi, nhắc nhở: “Phòng này của em với Chung Hàng.”
“Em biết.” Anh áp trán vào ngực Trần Phi Lân, lén liếc xuống. Trần Phi Lân mặc quần thể thao rộng, che kỹ, nhưng anh vẫn nhận ra hắn cũng đang có cảm xúc.
Anh nhếch miệng, đợi tim chậm lại mới ngẩng lên: “Chiều có tiết không?”
“Hai tiết. Tối còn phải trực. Hôm nay chỉ gặp em buổi trưa được.” Trần Phi Lân áy náy nói.
“Không sao.” Anh hôn lên má Trần Phi Lân, mỉm cười: “Tương lai còn dài.”
Trần Phi Lân chạm vào vết đỏ nơi khóe mắt anh, hôn môi lần nữa. Trước khi quá đà, hắn dừng lại, nghiêm túc nói:
“Tuần sau trường anh tổ chức đại hội thể thao. Chung Hàng nói em năm trước bị cảm, bỏ lỡ giải của trường. Lần này em có muốn đến xem không?”
Trần Lạc Du hỏi: “Anh thi môn gì?”
“Bơi lội.”
Trần Lạc Du cười nhẹ: “Trường mượn bể bơi bên kia đường làm nơi thi. Em có muốn đi không?”
Lần đầu họ gặp nhau chính là ở bể bơi đó. Mắt Trần Lạc Du sáng rực: “Đi! Nhất định phải đến!”
——————
Ji: Không có cảnh nóng mà miêu tả chẳng thua gì có, bái phục tác giả.
Xin lỗi mọi người vì edit chậm. Bộ này sẽ cố gắng ra 2–3 chương mỗi tuần.