Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi
Chương 90: Không phải, đừng nghĩ nhiều, ngủ sớm đi.
Trên Những Tầng Mây - Lâm Quang Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ji
[Dù ở cùng nhà, họ vẫn phải giữ khoảng cách sao?]
—–oOo—–
Nằm trong chăn ấm, Trần Lạc Du ngước nhìn trần nhà, chăm chú hồi lâu mà cảm giác vẫn như mơ. Không thể tin được rằng Trần Phi Lân lại chủ động đề cập đến việc ở bên nhau. Dù hắn chưa đồng ý, còn đưa ra yêu cầu giữ khoảng cách, nhưng Trần Lạc Du chẳng thể giải thích nổi cảm giác trong lòng—dường như Trần Phi Lân đã mềm lòng, và anh vẫn còn cơ hội.
Anh đưa tay chạm vào tấm ga lạnh lẽo bên cạnh, nhớ lại lúc vừa tỉnh, Trần Phi Lân nhẹ nhàng đến bên từ phía sau. Anh đã nhìn rõ: họ đang đắp chung một chiếc chăn.
Trong suốt ba giờ anh bất tỉnh, Trần Phi Lân đã ở lại, ngủ chung giường với anh.
Nếu thực sự chẳng còn tình cảm, hắn hoàn toàn có thể ngồi trên ghế sofa đợi anh tỉnh, hoặc gọi anh dậy. Vì sao lại nằm chung chăn gối?
Vậy nên, giữa họ... giữa họ...
Anh kéo chăn trùm kín mặt, cố ép bản thân ngừng suy nghĩ. Phải bình tĩnh, phải nghỉ ngơi.
Ngày mai còn phải đi làm, giờ không ngủ thì sáng mai chắc chắn không dậy nổi. Dù lý trí nhắc nhở, nhưng niềm vui nho nhỏ vẫn nhảy múa trong lòng. Anh ôm chiếc gối mà Trần Phi Lân từng nằm, như thể đang ôm chính hắn, cho đến khi tâm trí dần dịu lại, mới lật người, lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Anh mở WeChat của Trần Phi Lân, định nhắn tin, nhưng ánh mắt dừng lại trên ba dòng hồi âm và đoạn sám hối anh từng gửi trước đó.
Ngón tay trượt xuống, khi nghe lại tin nhắn thoại báo tin Tào Gia mang thai, anh chợt nhớ ra một điều quan trọng đã quên hỏi.
Dựa theo hiểu biết của anh về Trần Phi Lân, đứa bé chắc chắn không phải con hắn. Nhưng mối quan hệ giữa Tào Gia và Trần Phi Lân lại khó lường, nhất là khi Tào Gia khiến anh liên tưởng đến Thái Thơ Nghi ngày xưa.
Anh từng không ít lần nghi ngờ Trần Phi Lân và Thái Thơ Nghi có gì mờ ám, nhưng rồi Trần Phi Lân đã giải thích rõ ràng, anh cũng an tâm—dù trong lòng vẫn còn chút bất an.
Lúc đó tình cảm họ tốt đẹp, anh không nghĩ nhiều. Giờ đã năm năm trôi qua, thái độ Trần Phi Lân với anh không còn như trước. Anh không dám đoán những năm qua, Trần Phi Lân có gặp ai khác, có yêu ai ngoài anh hay không.
Ánh mắt anh dừng lại trên khung soạn tin nhắn, do dự hồi lâu, rồi cuối cùng không kìm được mà nhấn gửi một tin thoại: “Đứa bé đó không phải của anh, đúng không?”
Tin nhắn “tích” một tiếng bay đi, trên màn hình hiện lên đoạn ghi âm năm giây màu xanh. Anh chăm chú nhìn dòng chữ “Trần Phi Lân”, rồi nhấn vào ảnh đại diện, đổi ghi chú thành “Anh”.
Anh không chắc hắn sẽ trả lời ngay, nhưng câu hỏi này quá quan trọng, nên anh cứ ngồi đợi, điện thoại cầm trên tay. Chờ mãi không thấy hồi âm, anh thiếp đi lúc nào không hay, mãi đến khi tiếng báo thức vang lên mới tỉnh lại.
Anh mơ màng tìm điện thoại, mở mắt nhấn nút “dừng”, màn hình khóa lại. Thấy có thông báo mới trên WeChat, anh vội mở khóa.
Gần một giờ sau khi anh gửi tin, Trần Phi Lân đã hồi âm. Anh áp tai nghe, giọng Trần Phi Lân vang lên: “Không phải, đừng nghĩ nhiều, ngủ sớm đi.”
Chỉ bảy chữ, nhưng Trần Lạc Du nghe đi nghe lại không ngừng, mãi đến khi gần tới cổng bệnh viện mới dừng lại. Chưa kịp ổn định tâm trạng, bỗng có người vỗ vai anh. Một khuôn mặt bất ngờ hiện ra trước mắt. Anh định nói gì đó, nhưng ánh mắt người kia khiến anh nghẹn lời. Người kia ngạc nhiên hỏi: “Ôi, hôm nay chủ nhiệm Trần vui vẻ quá, có chuyện gì vui à?”
Đẩy mặt Triệu Tuấn Phàm ra, Trần Lạc Du lảng tránh: “Người bình thường thì hành xử bình thường, đừng sáng sớm đã dọa người bằng cái mặt đó.”
“Mặt tôi sao?” Triệu Tuấn Phàm ngẩng đầu, phản bác: “Có biết mấy cô y tá khen tôi đẹp trai không? Chỉ mỗi cậu suốt ngày chê bai.”
Đúng lúc đó, vài y tá đi ngang chào hai người. Trần Lạc Du gạt tay y khỏi vai, hỏi: “Sáng nay anh không trực mà sao tới sớm vậy?”
“Có ca phẫu thuật sáng nay.” Triệu Tuấn Phàm vừa đi vừa nói: “Hôm qua tan ca tôi đã nhắc cậu rồi mà.”
Hôm qua Triệu Tuấn Phàm có nói, nhưng tối qua quá nhiều chuyện xảy ra, đến nỗi giờ Trần Lạc Du đứng trong hành lang phòng cấp cứu mà cảm giác như đã trải qua vài đời người.
Nếu không có Triệu Tuấn Phàm bên cạnh, anh thậm chí tưởng tượng mình có thể gặp Chung Hàng, mặc áo blouse trắng, tay cầm ly sữa đậu đỏ ấm, đang đi về phía anh.
Triệu Tuấn Phàm kéo anh tránh chiếc cáng đang đi ngang, quay lại hỏi: “Sao vậy? Vừa rồi còn tỉnh táo, sao giờ thất thần thế?”
“Không có gì.” Anh định bước tiếp, nhưng Triệu Tuấn Phàm đã phát hiện chiếc bình giữ nhiệt màu hồng trong túi áo khoác anh.
Thấy bình lạ, Triệu Tuấn Phàm liền rút ra xem: “Của cậu à?”
Anh vội giật lại, cất vào túi, ấp úng đáp. Triệu Tuấn Phàm nhìn anh, nhíu mày: “Cậu không ghét màu hồng nhạt nhất sao?”
Sáng nay rời khách sạn, anh bỏ bình vào túi mà chẳng nghĩ nhiều. Nhớ ra đây là thứ Trần Phi Lân mua cho mình, đành nói: “Mua tiện tay thôi, sao anh hỏi nhiều vậy.”
Triệu Tuấn Phàm thấy anh chột dạ, định kéo đi chỗ vắng hỏi cho ra lẽ, thì bác sĩ Dư từ khoa ngoại gọi y đi bàn việc. Y vừa đi vừa nói chuyện công việc.
Trần Lạc Du thở phào, nhìn bóng dáng Triệu Tuấn Phàm vẫy tay chào các y tá phía trước, anh bất giác thấy bóng hình Chu Nham hiện ra.
Nếu chuyện ngoài ý muốn ngày đó không xảy ra, có lẽ anh đã không để Chung Hàng từ bỏ nghề y, trở lại trường giảng dạy. Cũng sẽ không biết rằng Chu Nham sau này từ bỏ y khoa, trở thành nhiếp ảnh gia. Và liệu anh với Trần Phi Lân có thể đi đến ngày công khai, sống bên nhau trọn vẹn?
Nếu cuộc sống đi đúng lộ trình, giờ đây họ đã mua nhà trong thành phố, sắm chiếc xe nhỏ, cùng nhau trả nợ, đi làm, ăn cơm, cuối tuần dạo phố, hẹn hò, nghỉ lễ đi du lịch.
Nếu họ không bỏ lỡ nhau năm năm ấy, thì tốt biết mấy.
Tiếng điện thoại rung kéo anh về thực tại. Anh bước vào khu vực hút thuốc an toàn, nhận cuộc gọi.
“Lạc Du, cậu ổn chứ?”
“Ừm.”
“Đêm qua cậu không nhắn tin, gọi mãi chỉ thấy tin thoại.” Giọng Chu Nham lộ rõ sự lo lắng: “Tôi gọi Chung Hàng cũng không được, thật sự rất lo…”
“Tôi ổn.” Trần Lạc Du ngắt lời, giọng bình tĩnh: “Cảm ơn cậu quan tâm.”
Chu Nham hiểu anh vẫn còn giận—dù sao việc lấy điện thoại cũng là lỗi của y. Y nhẹ nhàng hỏi: “Cậu xem hết những thứ trong điện thoại chưa?”
Chuyện đêm qua quá đột ngột, anh chỉ kịp xem vài ảnh và tin nhắn trên WeChat. Trần Lạc Du nói chưa. Chu Nham nhắc: “Điện thoại cậu có cài Baidu Netdisk, lúc đó vẫn đăng nhập, tài khoản dùng số của cậu. Tôi sợ sau này cậu mất sim, quên mật khẩu, nên đã sao lưu giúp.”
“Tôi sẽ gửi tài khoản và mật khẩu, cậu đăng nhập là xem được tất cả.”
Trần Lạc Du lập tức tải Baidu Netdisk, dùng thông tin Chu Nham gửi, quả nhiên thấy các thư mục được phân loại rõ ràng.
Ngoài ảnh, video, nhạc, còn có rất nhiều tài liệu y khoa—thứ anh chưa động đến từ khi du học. Anh lướt qua, đến khi thấy thư mục “Thực tập tại Bệnh viện Dung Hợp” thì dừng lại.
Ba người họ từng thực tập ở Dung Hợp. Ban đầu Chu Nham đăng ký Trung tâm Tinh Vệ, còn Trần Lạc Du từng điều trị ở đó trước khi ra nước ngoài.
Lúc đó, Lưu Lệ Á nói anh nhập viện do trầm cảm vì mất bà ngoại và áp lực học tập. Giờ anh chắc chắn việc nằm viện liên quan đến Trần Phi Lân, mà Lưu Lệ Á chẳng bao giờ nhắc đến Trần Phương Văn. Qua nhiều năm, Trần Phương Văn chắc đã không còn.
Nghĩ đến việc không thể gặp bà ngoại lần cuối, giờ lại không thể gặp cha lần cuối, anh buông điện thoại, rút ra điếu thuốc.
Trong hành lang, thỉnh thoảng có bác sĩ hay người nhà bệnh nhân đi ngang. Anh hút hai điếu, bị chào hỏi bốn lần, đành quay lại phòng làm việc thay đồ.
Sáng nay bệnh nhân không đông, nhưng có vài ca phức tạp, anh bận đến trưa mới gọi được cho Chung Hàng—chỉ nghe tiếng tắt máy. Anh gọi lại Chu Nham, hỏi về thời gian mình nằm ở Trung tâm Tinh Vệ.
Chu Nham không rõ chi tiết. Lúc đó Lưu Lệ Á cấm người thăm vì anh “sức khỏe yếu”, chỉ có Chung Hàng đến một lần. Trần Lạc Du hỏi về bác sĩ điều trị, Chu Nham nhớ nhưng không nhớ tên—đã lâu không liên lạc.
Chu Nham nói sẽ lo, bảo anh yên tâm chờ. Trần Lạc Du nhờ y đừng để Lưu Lệ Á biết, vừa dứt lời thì Triệu Tuấn Phàm đẩy cửa bước vào.
Ca phẫu thuật sáng nay thuận lợi. Xong việc, Triệu Tuấn Phàm trò chuyện thêm với bác sĩ gây mê, thấy Trần Lạc Du mệt, y bảo không đi ăn, gọi đồ ăn nhanh.
Anh không muốn động, Triệu Tuấn Phàm liền đặt pizza trên Meituan, ngẩng đầu thấy Trần Lạc Du cầm điện thoại trắng, hỏi: “Điện thoại chưa sửa à?”
Trần Lạc Du lắc đầu, ánh mắt dán vào khung chat, suy nghĩ hồi lâu rồi xóa hết, khóa màn hình.
Anh vừa mở WeChat của Trần Phi Lân, chợt nhớ lời dặn đêm qua: hiện tại cần giữ khoảng cách.
Anh chống cằm, nhìn điện thoại tắt, rồi ngước lên màn hình máy tính. Gõ vài chữ, lại nhấn xóa hết. Khi ngả người ra ghế, mới nhận ra Triệu Tuấn Phàm đang đứng sau.
Anh vội ngồi thẳng, cố tập trung, nhưng Triệu Tuấn Phàm đã ngồi xuống mép bàn, gõ nhẹ đốt tay lên mặt bàn, nhỏ giọng: “Cậu biết không, vừa rồi trông cậu như một anh chàng đang yêu.”
Trần Lạc Du suýt sặc nước, trợn mắt nhìn y. Định cãi lại, nhưng Triệu Tuấn Phàm đã nói trước: “Đừng chối nữa, cũng chẳng có gì xấu hổ. Cậu đã dám nói với tôi thích đàn ông, sao không dám thừa nhận có người để thích?”
Trần Lạc Du xoa trán, hối hận bao nhiêu lần rồi vì cái đêm nông nổi đó. Không nên nói chuyện với Triệu Tuấn Phàm lúc mất tỉnh táo, kết quả bí mật giấu bao năm bị lộ, y không những không buông tha mà còn càng tò mò, ngày nào cũng hỏi người anh thích là ai.
Triệu Tuấn Phàm và Chung Hàng quả thật rất giống nhau ở điểm này. Trần Lạc Du bất lực: “Anh hỏi làm gì?”
“Tôi quan tâm cậu chứ.” Triệu Tuấn Phàm nghiêm túc: “Cậu nhìn lại mình đi, gần ba mươi rồi, ngày nào cũng chạy nhà với bệnh viện. Ông già bảo tôi giới thiệu đối tượng, nhưng cậu chẳng ưng ai tôi giới thiệu.”
“Giờ tôi biết lý do rồi.” Y vỗ quần: “Nếu cậu nói sớm, đâu cần phí thời gian. Tôi chỉ cần đưa cậu đến quán bar gay là xong, đơn giản.”
Trần Lạc Du cảm thấy bối rối tột độ. May là Triệu Tuấn Phàm nói nhỏ, lại không có ai xung quanh. Anh khẽ nói: “Chuyện của tôi tôi tự lo, anh đừng lo vô ích nữa.”
Giọng có chút bất mãn, nhưng mặt mày rõ ràng là đang xin tha. Triệu Tuấn Phàm nhìn chiếc bình giữ nhiệt màu hồng trên bàn, nghĩ một chút rồi im lặng, rút ống nghe khỏi cổ, nhét vào túi áo blouse, đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh.”
Sau khi Triệu Tuấn Phàm đi, Trần Lạc Du gục đầu lên cổ tay, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dù không thích sự ồn ào của Triệu Tuấn Phàm, nhưng anh biết y thật lòng quan tâm. Về nước mấy năm nay, ngoài Triệu Tuấn Phàm ra, anh không có bạn bè nào. Tính anh khác xưa, ngoài công việc thì tránh giao tiếp. Việc Triệu Tuấn Phàm liên tục giới thiệu đối tượng cũng dễ hiểu.
Anh không thể diễn tả hết lòng biết ơn với gia đình họ Triệu.
Khi anh thực tập ở Dung Hợp, Triệu Uẩn Nho là phó chủ nhiệm khoa cấp cứu, cũng là giáo sư thỉnh giảng, từng dạy anh một năm. Nhờ mối quan hệ này, khi về nước, biết Triệu Uẩn Nho chuyển sang bệnh viện Trung Tâm, anh liền nộp hồ sơ xin việc.
Từ đó, anh quen Triệu Tuấn Phàm—người tính cách trái ngược hoàn toàn, vậy mà lại thành bạn thân. Anh từng không hiểu, giờ mới nhận ra: vì Triệu Tuấn Phàm giống Chung Hàng.
Chiều đó, anh tham gia hai cuộc họp. Gần tan ca, anh thấy bác sĩ thực tập Tiểu Phương ngồi bất động, chăm chú nhìn màn hình.
Gần đây, Triệu Tuấn Phàm đã nhắc nhiều về sự thiếu tập trung của cậu ấy. Trần Lạc Du bước tới, xem bệnh án, rồi vỗ vai Tiểu Phương: “Nếu mệt, uống cà phê, nghỉ ngơi, nhìn xa một chút. Đừng viết bệnh án khi không tập trung—không trách nhiệm với bệnh nhân, cũng không với bản thân.”
Tiểu Phương thấy anh, vội đứng dậy: “Dạ, em hiểu rồi, thưa chủ nhiệm Trần.”
“Nếu có khó khăn, không tiện tìm trưởng khoa Lý, có thể tìm tôi.”
Trần Lạc Du từng là thực tập sinh, hiểu rõ áp lực họ phải gánh. Tiểu Phương gật đầu, vẫn cúi mặt: “Em sẽ tìm ạ.”
Cậu ấy hướng nội, thực tập đã lâu, bình thường ít nói, nhưng dạo này rõ ràng có điều bất ổn. Trần Lạc Du muốn nói chuyện sâu hơn, nhưng Tiểu Phương không phải thực tập sinh của anh. Nếu anh tự tìm mà không qua trưởng khoa Lý, sẽ không hay. Với tính cách đa nghi của trưởng khoa, nếu biết có thể hiểu lầm, rồi báo cáo lên Triệu Uẩn Nho. Vậy nên, chỉ có thể đợi một ngày nào đó sau tan ca, nói chuyện riêng.
Anh lấy một gói cà phê từ ngăn kéo, đưa cho Tiểu Phương, rồi rời đi. Tiểu Phương đứng yên, mãi đến khi bóng anh khuất sau cửa, mới nhíu mày, cúi đầu nhìn gói cà phê trong tay.
Bước ra lúc bốn rưỡi chiều, Trần Lạc Du ghé siêu thị mua mì ăn liền và vài món nhanh. Khi ra cửa, anh nhìn thấy biển hiệu “Đơn Mỹ” đối diện.
Từ khi du học, anh quen uống cà phê, hai năm về nước gần như không đụng trà sữa. Mỗi lần thấy thương hiệu này đều bước qua, nhưng hôm nay lại dừng lại, rồi bước vào.
Cửa hàng đông nghẹt, quầy hàng chất cao đơn giao Meituan và Eleme. Anh gọi hai ly sữa đậu đỏ, đợi gần hai mươi phút mới nhận được.
Trên đường về, anh hai lần rút điện thoại định nhắn Trần Phi Lân, nhưng lại thôi. Mùa đông ngày ngắn, khi về đến dưới tòa nhà thì nắng đã tắt, gió lạnh thổi qua lá rụng. Anh kéo cổ áo, bước lên tầng. Đến tầng sáu, anh dừng lại.
Cửa phòng 602 đối diện cầu thang, anh dễ dàng thấy ánh đèn le lói từ khe cửa.
Anh bước nhanh lên, đứng trước 602, do dự rồi gõ cửa.
Vài giây chờ đợi như kéo dài hàng phút. Cửa mở, Trần Phi Lân mặc đồ đen, quấn tạp dề đen, đứng nhìn anh.
Sau khi chia tay tối qua, anh nghĩ phải vài ngày nữa mới gặp. Vậy nên, khi thấy Trần Phi Lân thật sự trước mặt, niềm vui trong lòng không kìm được. Nhưng chưa kịp nói, Trần Phi Lân đã hỏi: “Có việc gì không?”
Câu hỏi lạnh lùng dập tắt niềm vui. Anh nhớ lại lời dặn tối qua về việc giữ khoảng cách.
Vậy nên, dù ở chung nhà, họ vẫn phải cách xa sao?
Trần Phi Lân mặt không đổi sắc. Anh lắc đầu, đưa ly sữa đậu đỏ qua khe cửa sắt: “Em mua thêm một ly.”
Ánh mắt Trần Phi Lân dừng lại trên những ngón tay anh.
Vẫn trắng như xưa. Mùa đông, tay anh dễ đỏ. Mu bàn tay còn dán miếng băng cá nhân to từ tối qua.
Trần Phi Lân nhận lấy, khẽ nói: “Lần sau đừng làm vậy.”
Anh nghe được, nhưng ánh mắt không giấu được thất vọng, vẫn cố mỉm cười: “Anh đang nấu cơm à?”
“Ừ.”
“Chắc là trứng xào cà chua?”
Trần Phi Lân không trả lời. Trần Lạc Du nhìn xuống gói đồ ăn nhanh trong tay, bỗng thấy lạc lõng, đành nói: “Vậy em đi đây.”
Trần Phi Lân nhìn anh quay lưng, mở cửa phòng 601, trước khi đóng lại còn quay lại nhìn hắn lần nữa. Không biết có phải vì không bật đèn, ánh mắt anh tràn đầy cô đơn.
Cửa đóng. Trần Phi Lân siết chặt ly sữa đậu đỏ còn ấm. Trong đầu hiện lên nụ cười nhỏ của Trần Lạc Du lúc hắn mở cửa.
Giống hệt năm năm trước. Mỗi lần gặp nhau, anh ta đều không kìm được mà cười.
Hắn đặt ly sữa lên bàn, quay lại bếp, mở tủ lạnh tìm kiếm. Thấy mấy miếng thịt ba chỉ mua hôm trước vẫn còn, liền sang phòng bên, gõ cửa.
Trần Lạc Du đang cầm hộp mì bò kho, thấy Trần Phi Lân thì hơi ngạc nhiên. Hắn liếc nhìn hộp mì đã mở, nói: “Anh nấu mì, lát nữa mang qua một bát cho em.”