Trèo Lên Cành Cao

Trèo Lên Cành Cao

Lừa Già Não Phẳng Nghệ Tiếng Gió
0.0(0 đánh giá)
Hoàn thành
0.0/ 10(Chưa có đánh giá)
30
Chương
0
Lượt xem
3
Thể loại
Kinh thành rúng động, nghìn người đổ ra đường đón chào ngày Tướng quân Thẩm Văn Hành khải hoàn. Mười năm chưa từng có cảnh tượng nào huy hoàng đến thế: tiếng đồng la rộn rã, sáo trúc ngân vang, cờ lụa đỏ rực tung bay trong gió sớm, dòng người chen chúc, kiễng chân ngóng trông nơi cổng thành, lòng tràn ngập hân hoan. Giữa biển người hân hoan ấy, chỉ có ta – Lý Uyển Nhi – lặng lẽ trong khuê phòng, nhìn mình trong gương đồng mà lệ đỏ hoe. Thanh Hòa, nha hoàn thân cận, run rẩy chải tóc cho ta, đôi mắt ngấn lệ không phải vì vui mừng mà vì xót xa khôn tả. "Tiểu thư... Bảy năm ròng rã, cuối cùng người cũng chờ được Tướng quân khải hoàn." Giọng nàng nghẹn ngào, khắc sâu thêm nỗi đoạn trường: "Lão gia vì hôn sự của người mà ba lần đổ bệnh. Người từng thắt cổ, từng tuyệt thực, gồng mình chống chọi với định mệnh chỉ vì một lời thề non hẹn biển. Giờ đây, liệu có thực sự được toại nguyện?" Năm Thẩm Văn Hành rời kinh, ta vừa tuổi cập kê, trăng tròn như ngọc, danh tiếng tài nữ vang xa. Phụ thân là quan Tứ phẩm, nhà cửa tấp nập khách cầu hôn, bà mối ra vào không ngớt. Hai năm đầu, ta còn có thể viện cớ tuổi xuân mơn mởn để thoái thác. Nhưng rồi, thời gian như thoi đưa, những khuê nữ đồng trang lứa đã lần lượt về nhà chồng, tay bồng con thơ. Lời ra tiếng vào từ thiên hạ như ngàn mũi kim châm, khiến phụ thân ta không thể ngồi yên thêm được nữa.

Truyện Đề Cử