103. Chương 103: Ngoại truyện

Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa ra khỏi “Ngự Đô”, sắc mặt Bạc Thận đã tối sầm lại.
Kỳ Thư Ái chẳng buồn để ý đến anh ta, định chạy theo Nam Tịch đang bị Trì Cẩn Dư kéo thẳng ra bãi đỗ xe, thì lại bị một lực mạnh kéo lại, suýt chút nữa cổ tay cô đã bị vặn gãy.
“Người ta là vợ chồng, cô chạy theo làm gì?” Bạc Thận hất cô vào sát cột trụ bên lề, giọng nói lạnh buốt.
“Anh không thấy sắc mặt em rể à? Tịch Tịch thế nào cũng bị ăn h**p cho xem!” Kỳ Thư Ái cuống quýt giậm chân. “Tránh ra!”
Bạc Thận không nhượng bộ chút nào: “Cô còn tâm trạng mà lo cho người khác?”
Bị anh nhìn chằm chằm, tim Kỳ Thư Ái lỡ mất một nhịp, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn đôi chút. Các ngón tay, ngón chân cô khẽ co lại, cả người cũng rụt rè hơn hẳn.
“Cô Kỳ, là cô chủ động xin tăng ca, kết quả lại tự ý chạy đến hộp đêm, còn gọi trai phục vụ.” Giọng Bạc Thận từng lời từng chữ đầy cứng rắn. “Còn mượn danh tôi để đưa người vào hội sở. Nếu cô ta gây ra chuyện gì, tôi và công ty đều không thoát được trách nhiệm, điều này cô hiểu chứ?”
Kỳ Thư Ái tự biết mình sai, vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, nếu giấu được anh thì mọi chuyện sẽ qua êm thấm.
Ai ngờ xui xẻo bị bắt tại trận, lại còn không thể phản bác những lý lẽ anh đưa ra.
“Xin lỗi, tôi không nên giấu anh chuyện mượn danh đưa Tịch Tịch vào, còn lên tầng tám xem trai đẹp.” Cô hiểu lý lẽ, nhưng vẫn ấm ức trong lòng. Bị ba đẩy vào Bội Duệ làm việc vốn đã không cam tâm, giờ lại còn phải chịu dạy dỗ bởi cái tên lưu manh từng sờ ngực cô.
“Nhưng Bạc tổng, người tôi dẫn không phải ai khác, mà là vợ của huynh đệ thân thiết của anh. Cô ấy tìm anh giúp đỡ thì anh cũng sẽ giúp thôi, đúng không? Tôi biết anh là sợ bị em rể—”
Một ánh mắt sắc bén quét qua, Kỳ Thư Ái lập tức câm miệng.
Bạc Thận rút từ trong hộp ra một điếu thuốc, gõ nhẹ.
“Lại hút thuốc.” Cô lẩm bẩm.
“Cô quản được sếp à?”
“Hứ, không dám.”
Kỳ Thư Ái vốn sinh ra trong nhung lụa, dù nhà có con trai, nhưng điều đó cũng không ngăn cô được nuông chiều và kiêu ngạo, mắt luôn nhìn đời bằng nửa con mắt.
Ngay từ đầu đã thấy chướng mắt Bạc Thận, đối với anh ta chẳng có chút tôn trọng nào của nhân viên dành cho cấp trên. Dù có phục tùng thì cũng là miễn cưỡng vì chút lương ba cọc ba đồng.
Cô chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải cúi đầu vì mười mấy, hai mươi triệu tiền lương mỗi tháng.
Tiểu thư nhà giàu chưa từng chịu ấm ức thế này.
Bạc Thận hút thuốc vài hơi, trầm ngâm nhìn dòng xe cộ xuôi ngược, một lúc sau quay lại nhìn cô.
“Cô Kỳ, với năng lực của cô, ngay cả vị trí nhân viên thị trường thông thường của Bội Duệ cũng không đủ tiêu chuẩn. Ba cô nhờ tôi giúp, tôi vì nể tình giao hảo giữa hai gia đình nên mới nhận cô vào rèn luyện.”
“Tôi đúng là đang thiếu trợ lý, nhưng không cần người gây phiền phức.”
“Nói thẳng thì, dạng thiên kim tiểu thư như cô, vẫn nên về nhà mà làm phiền ba mẹ mình thì hơn. Nếu không có thái độ nghiêm túc với công việc, phiền cô tự giải thích với ba mình. Tôi rất bận, không rảnh dạy cô những điều căn bản nhất của nơi làm việc.”
Nói dứt câu, anh ta gọi điện, ra hiệu với người mặc áo phản quang đang đạp xe điện bên đường – là tài xế gọi qua ứng dụng.
Kỳ Thư Ái còn chưa kịp phản ứng, anh đã đi xuống bậc thềm.
Không phải lần đầu bị người ta đánh giá như vậy. Bao năm nay, cô luôn bị nhìn như một bình hoa vô dụng, ngoài sắc đẹp ra thì chẳng có gì. Ba mẹ đã định bỏ mặc cô, thì chi bằng buông xuôi hoàn toàn.
Nhưng lần đầu tiên, khi nhìn bóng lưng người đó rời đi, cô thấy lòng nhói lên một chút.
Kỳ Thư Ái gạt đi những cảm xúc vớ vẩn ấy, rẽ sang con phố bên cạnh.
Sau khi đến làm ở Bội Duệ, căn hộ riêng ở Lam Tâm Uyển bị Kỳ Tranh thu hồi. Kỳ Thư Ái bị ép quay về sống dưới sự giám sát của ba mẹ.
Kỳ Tranh và Trang Doanh Xuân không phải đối xử tệ với cô, chỉ là kiểu cha nghiêm mẹ hiền. Kỳ Tranh “hận sắt không rèn thành thép”, vài câu khuyên răn cũng hóa thành lời lẽ sắc như đao kiếm. Trang Doanh Xuân thì mỗi lần nhắc đến cậu con trai ngoan ngoãn, chỉ biết thở dài ngao ngán vì cô con gái này.
Kỳ Thư Ái giả vờ vô tư lự, vô tâm, chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào trên mặt. Mỗi ngày vẫn cười toe toét, phát huy hình tượng “bình hoa” đến tận cùng.
Không ai thấy được bên trong cô mục nát đến thế nào.
Chỉ có Nam Tịch là biết.
Tối nay cô không liên lạc với Nam Tịch. Sau khi bình tâm lại, cô nhận ra lời Bạc Thận nói cũng có lý, chuyện của hai vợ chồng nhà người ta, cô không nên chen vào.
Dù Trì Cẩn Dư có đối xử với Nam Tịch thế nào, cũng là chuyện giữa vợ chồng họ, chẳng liên quan gì đến cô.
Cô – một kẻ cô độc không ai yêu thương – thôi thì đừng lo thay cho những người đang hạnh phúc nữa.
Trong bữa cơm, Kỳ Tranh vẫn không quên răn dạy. Với tư cách là người lớn tuổi nhất trong gia tộc Kỳ hiện nay, lại là người được bà ngoại tin tưởng truyền dạy nhiều nhất, lễ giáo đã khắc sâu vào tận xương tủy ông.
Mỗi lần dạy dỗ, nếu Kỳ Thư Ái không cúi đầu vâng dạ, hoặc chỉ cần yên lặng không lên tiếng, là sẽ bị gán cho cái mác “bất kính trưởng bối”.
Kỳ Thư Ái đã quen rồi, tai này lọt qua tai kia. Cơm trên bàn cũng chẳng nuốt trôi được mấy miếng.
Dưới sự giám sát của ông già đó, không được đặt đồ ăn ngoài. Mà vào tới phòng rồi, cô cũng chẳng muốn đi ra. Đành ôm bụng đói đến sáng hôm sau.
Hôm sau đi làm, cô như thể được mách bảo trong mơ, viết một lá đơn xin nghỉ việc, đặt dưới đồ trang trí trên bàn làm việc của Bạc Thận.
Cô mang tâm lý sắp được “giải thoát”, làm gì cũng nhẹ nhõm. Dù sao từ đầu đến cuối cô cũng chưa từng nghiêm túc.
Nhà thì không tiện quay video hay livestream, ở Bội Duệ thì làm việc quần quật như trâu ngựa, tài khoản mạng xã hội của cô đã lâu không cập nhật. Mà đó mới là sự nghiệp thực sự của cô, cô không còn sức lực để tiếp tục diễn kịch với những người này nữa.
Tối qua cô nói rõ ràng đến thế rồi, Bạc Thận chắc chắn cũng đoán được cô sẽ nghỉ việc. Cả sáng anh đi công tác cũng không nhắn tin gì.
Mãi đến gần 11 giờ trưa, anh mới cùng trợ lý Kim bước vào công ty.
Khi đi ngang qua bàn làm việc của cô, Bạc Thận gõ nhẹ mặt bàn: “Vào phòng tôi.”
Kỳ Thư Ái đang ôm điện thoại chơi game, khẽ nhếch mép cười: “Rồi, vào liền.”
Thôi thì, nói chuyện cho rõ ràng vậy.
Dù sao hôm nay cũng là ngày cuối cùng cô đi làm.
Nghĩ tới chuyện sắp được thoát khỏi cái tòa nhà này, những ô vuông ngột ngạt này, sắp không còn phải thấy bộ mặt của tên tư bản kia nữa, trong lòng cô vui sướng khôn tả.
Trong văn phòng chỉ có mình Bạc Thận. Cô bước vào, cố ý không đóng hết cửa.
Người đàn ông đứng cạnh bàn trà, tay cầm một chồng tài liệu, đưa cho cô.
“Gì đây?” Kỳ Thư Ái nghi ngờ nhận lấy.
Điều khoản bồi thường? Chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì. Hay là thỏa thuận không cạnh tranh?
Anh ta thật là nghĩ nhiều quá rồi, đời này cô cũng không định chen chân vào giới đầu tư đâu.
Kỳ Thư Ái mở bìa ra, nhìn thấy dòng chữ lớn in trên trang bìa—
Dự án mua lại Spurs.
Cô há hốc miệng, không thốt ra lời.
“Dự án tôi trực tiếp chỉ đạo.” Bạc Thận tựa vào thành ghế sofa, tay nghịch chiếc bật lửa, liên tục bật tắt, phát ra tiếng “tách tách”, “Chú Kỳ giao cô cho tôi là vì tin tưởng năng lực của tôi. Tôi không muốn để ông ấy thất vọng. Tối qua tôi nói khó nghe, nhưng tôi hi vọng cô hiểu, không có công ty nào chịu nuôi những người ăn không ngồi rồi. Tôi hơn cô vài tuổi, hồi bằng tuổi cô, tôi cũng mới bước chân vào nghề. Chỉ cần cô muốn học, không có gì là không làm được.”
“Dự án tôi trực tiếp dẫn dắt, cô sẽ được chia hoa hồng đầy đủ. Nhưng cô có bản lĩnh giành lấy được hay không, còn phải xem chính cô.”
Kỳ Thư Ái nuốt nước bọt: “…Chia bao nhiêu?”
“Nếu cô làm tốt, phần của tôi cũng để lại cho cô.” Bạc Thận xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô. “Cộng cả phần của cô, là 5 triệu 6 trăm ngàn.”
Kỳ Thư Ái suýt nấc.
5 triệu 6 – trước kia đối với cô chẳng là gì, nhưng giờ sống nhờ người khác, chật vật đủ đường, vừa muốn mua sắm, vừa phải nuôi xe cộ, còn phải trả thẻ tín dụng, thì số tiền đó thực sự có thể giúp cô rất nhiều.
Cái cán cân trong lòng cô, đáng hổ thẹn thay, lại nghiêng đi mất rồi.
Kỳ Thư Ái ôm chồng tài liệu, thì thào: “Nhưng mà… phần của anh cho tôi, có vẻ không ổn lắm?”
“Đừng suy nghĩ nhiều, coi như tôi muốn khích lệ cô.” Bạc Thận khẽ nhếch mép, cười như có như không. “Tôi có hay không có thêm một dự án cũng chẳng khác gì, những cái khác, với năng lực của cô, chưa chắc làm được đâu.”
“…” Cái chút cảm động vừa nhen lên trong lòng Kỳ Thư Ái, bị câu cuối cùng đâm nát bươm. Cô khẽ bật cười chua chát.
Ha, đàn ông.
“Vậy nhé, cô mang phương án này về đọc kỹ, có gì thắc mắc thì hỏi tôi. Thứ Hai tới sẽ họp dự án, hi vọng cô cho tôi thấy chút kết quả.” Bạc Thận nói rồi đi về bàn làm việc. “Ra ngoài đi.”
Kỳ Thư Ái vừa đáp “Rồi”, chuẩn bị bước ra khỏi phòng, thì chợt nhớ ra cái gì, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng.
Quay đầu nhìn lại – ánh mắt Bạc Thận vừa đúng lúc dừng lại trên chiếc phong bì đang bị đồ trang trí trên bàn đè lên.
Đơn xin nghỉ việc của cô.
Số tiền năm triệu sáu trăm ngàn như quả táo lủng lẳng trước mắt cô, Kỳ Thư Ái lập tức lao tới, dùng hết sức bình sinh chộp lấy chiếc phong bì, nhanh hơn một nhịp so với Bạc Thận.
“Cho tôi?” Người đàn ông liếc xuống, nhướng mày.
Phong bì không có ghi gì, Kỳ Thư Ái vội vàng bịa ra: “Không, là sáng dọn vệ sinh lỡ làm rớt thôi.”
Bạc Thận nhìn rõ vẻ lúng túng và chột dạ của cô, khóe môi khẽ cong lên đầy ẩn ý, lạnh lùng trêu chọc: “Không phải là được rồi, tôi không nhận thư tình đâu.”
Dừng một chút, trước khi cô kịp nổi giận đùng đùng, anh nghiêm túc bổ sung: “Cũng không nhận đơn xin nghỉ việc của cô.”
“…” Như thể bị anh nhìn thấu, Kỳ Thư Ái siết chặt phong bì trong tay.
“Nếu cô nhất định muốn đi, tôi sẽ tự mình tới gặp ba cô đòi tiền vi phạm hợp đồng.” Bạc Thận nói với giọng điệu đầy ẩn ý, mắt nheo lại mang theo vẻ hứng thú mơ hồ. “Mười triệu.”
“Mười triệu?!” Kỳ Thư Ái mắt trợn tròn, “Từ đâu ra cái điều khoản mười triệu đó?”
Bạc Thận nhấc tách cà phê lên, nhấp một ngụm, giọng nhàn nhạt như đang nói chuyện phiếm: “Cô tưởng chỗ tôi là ai muốn vào cũng được sao? Ba cô hứa dù thế nào cũng sẽ để cô làm đủ nửa năm. Nếu giữa chừng bỏ dở giữa chừng, ảnh hưởng đến tiến độ dự án của tôi, ông ấy phải đền tôi mười triệu.”
“…” Kỳ Thư Ái chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỵ xuống.