Dư âm ngọt ngào dưới hầm xe

Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu

Dư âm ngọt ngào dưới hầm xe

Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, thầm nhủ chắc anh ta không rảnh đến mức cố tình chọn đường kẹt xe, có lẽ thật sự là đi nhầm.
Dù gì thì thời gian của anh, tính ra cũng đáng giá từng giây vàng bạc.
Ánh đèn đường và đèn xe rực rỡ, lộng lẫy, vậy mà bọn họ lại như bị tách biệt trong một thế giới tĩnh lặng, thoát tục.
Có phải vì mối quan hệ đã thay đổi không? Trước đây cô cũng từng ngồi xe này không ít lần, nhưng chỉ có tối nay mới cảm thấy ngột ngạt lạ thường, trong không khí chật hẹp luôn quẩn quanh một cảm giác mập mờ khó tả.
“Trên xe có đồ ăn, em muốn không?” Người đàn ông đặt một tay lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn cô, ánh đèn neon phủ kín đáy mắt anh, tất cả dường như đều chỉ để tôn lên vẻ đẹp của cô lúc này.
Nam Tịch thẫn thờ giây lát, anh đã mở hộp chứa đồ ở giữa, lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Hộp hình chữ nhật, màu cam hồng với họa tiết hoạt hình, vừa mở ra, hương kem ngọt dịu đã lan tỏa khắp khoang xe.
Bên trong là tám chiếc bánh nhỏ xinh xắn được bày ngay ngắn, mỗi cái một kiểu trang trí, vừa đẹp mắt vừa khơi gợi sự thèm muốn.
Nam Tịch khẽ nuốt nước bọt nhưng không để lộ ra ngoài, vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt nâu nhạt ôn hòa của anh đang nhìn mình, cười như không cười.
Anh dường như rất hiểu cô.
Nam Tịch vốn không thể cưỡng lại những món đồ đẹp đẽ, từ trà bánh, bánh ngọt đến đủ loại đồ nướng kiểu mới đang thịnh hành.
Có lần sang Pháp du lịch, cô từng mang về hai vali đầy macaron. Đủ màu sắc, đủ họa tiết, đủ loại nhân, cả phiên bản hợp tác với các thương hiệu… chỉ cần là món mới làm ra, cô đều không bỏ qua cái nào.
Bánh quá hấp dẫn, cô không nhịn được lẩm bẩm: “Anh cứ cho em ăn thế này, em sẽ mập lên mất.”
Tối thì ăn một bữa linh đình, khuya lại có bánh ngọt – đúng là một sự hưởng thụ 'tội lỗi' đỉnh cao.
“Anh nhờ người làm loại ít đường rồi.” Thấy cô vẫn lưỡng lự, anh giải thích, “Loại ngọt gắt chắc em cũng không thích.”
Nam Tịch vô thức cong môi: “Anh hiểu em đến thế sao?”
“Vẫn chưa đủ.” Anh không chớp mắt nhìn cô, “Anh đang cố gắng để hiểu em nhiều hơn một chút.”
Hàng mi cô khẽ run, hơi ngước mắt lên. Ánh nhìn vừa chạm nhau, cô có cảm giác người đàn ông này như đã lặng lẽ dõi theo cô rất lâu rồi, trong đôi mắt sâu thẳm ấy ẩn chứa một sự dịu dàng tập trung và ấm áp.
Má cô hơi nóng lên, lý trí mách bảo cô đừng sa vào, nhưng đôi mắt anh quá đẹp, cô lại không kìm lòng được mà muốn nhìn thêm một chút.
Người ta nói hai người nhìn nhau tám giây sẽ dễ nảy sinh tình cảm – cô cũng không biết đã đủ tám giây chưa, nhưng vừa nhận ra điều đó, cô liền vội vàng cúi mắt xuống.
Đèn đỏ phía xa vừa chuyển xanh, dòng xe lại tiếp tục nhích lên, anh cũng quay đầu lái tiếp.
Nam Tịch không nói gì thêm, lặng lẽ ăn bánh.
Con đường này dù xe cộ đông đúc, nhưng không đến mức kẹt cứng, cứ từ từ nhích lên, rồi cuối cùng cũng về tới nhà.
Mà cô thì vẫn chưa ăn hết bánh.
Xe dừng ở hầm gửi xe của Vân Cung, Trì Cẩn Dư quay đầu lại nói với cô: “Trì Chiêu Minh đã hết phép, quay lại công ty rồi. Anh sẽ không để cậu ta có thời gian rảnh rỗi mà đến làm phiền em nữa. Tuần sau anh đi công tác, đợi anh về sẽ đến nhà em, chính thức ra mắt cô chú, bàn chuyện hôn sự.”
“Ừm.” Nam Tịch khẽ gật đầu, không mấy bận tâm, những chuyện như vậy trước giờ cô cũng chẳng cần phải lo.
Trong hộp bánh còn dư hai miếng, cô ăn không hết, ngẩng đầu hỏi: “Anh có muốn ăn không?”
Anh không nhìn bánh, chỉ nhìn cô: “Muốn.”
Cô nghiêng người đưa hộp qua, anh lại không động đậy. Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của cô, anh khẽ gõ ngón tay lên vô lăng, ra hiệu: “Tay anh không sạch.”
“…Anh kỹ tính vậy hả?”
Nam Tịch thường tiện tay ăn vặt trong lúc chờ đèn đỏ hoặc kẹt xe, chẳng thấy có gì to tát. Dù sao đây cũng là xe của cô, vô lăng cũng chỉ có mình cô cầm.
May mà lúc nãy cô đã lau tay bằng khăn ướt, không sợ bị chê bẩn, cô liền lấy một miếng bánh đưa sang.
Lòng bàn tay ấm áp bất ngờ siết lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo cô lại gần.
Đầu ngón tay cô khẽ lướt qua hơi thở nóng rực của anh.
Chiếc bánh nhỏ xíu, nhưng anh lại ăn rất chậm, từng chút một, như thể đang diễn cảnh quay chậm trong phim.
Cổ tay cô dần nóng ran, đầu ngón tay cô càng lúc càng tiến gần đến môi anh. Hơi thở anh như có luồng điện, men theo từng tia gió nóng truyền khắp cơ thể cô.
Miếng bánh cuối cùng, phần mềm mại như có như không lướt qua đầu móng tay cô, khiến Nam Tịch rùng mình như bị điện giật.
Cô mím môi, cố cúi đầu giữ vẻ bình thản, nhưng hàng mi chớp liên hồi đã tố cáo sự lúng túng trong lòng.
Anh nhìn cô vài giây với vẻ thích thú, rồi đột nhiên đổi ý, không lập tức thả tay cô ra.
Anh rút một tờ khăn giấy, chậm rãi lau đầu ngón tay cho cô.
Anh thừa nhận, bản thân lúc này chẳng hề đứng đắn, thậm chí có phần cố tình trêu chọc. Nhưng anh thích cảm giác này – cảm giác giẫm đạp lên những nguyên tắc đạo đức mà mình từng giữ, chẳng buồn đếm xỉa gì đến lễ giáo, để bản năng lấn át lý trí – giống như nụ hôn tối qua vậy.
Anh muốn thấy cô bối rối, ngại ngùng, lúng túng. Và càng tuyệt hơn khi những cảm xúc đó đều là vì anh – điều này khiến anh cảm thấy khoái trá.
Anh đang dần trở thành kiểu đàn ông mà trước đây anh từng khinh thường nhất.
Kẻ dụ dỗ, kẻ trêu chọc, kẻ thản nhiên chọc ghẹo một cô gái dễ đỏ mặt.
Nam Tịch không đoán được anh đang nghĩ gì, cũng chẳng còn đầu óc đâu mà đoán. Toàn bộ da đầu cô như tê dại, từng luồng suy nghĩ như bị anh khống chế. Mỗi khi anh xoa nhẹ đầu ngón tay cô, cô lại có cảm giác tim mình cũng bị bóp khẽ một cái.
“…Được rồi.” Cô vội mở miệng, muốn thoát khỏi cảm giác mất kiểm soát này.
“Ừ.” Anh đáp khẽ, rồi nghiêng người tháo dây an toàn giúp cô.
Nam Tịch tưởng đâu mình được thả ra rồi, ai ngờ giây tiếp theo, cơ thể mất đi dây đai cố định liền bị anh choàng tay kéo lại, cả người cô rơi vào vòng tay anh. Một nụ hôn mềm mại chặn lấy đôi môi cô vừa hé mở vì kinh ngạc.
Bánh ngọt cao cấp không hề có mùi hương liệu rẻ tiền. Hương vị ngọt lành len lỏi giữa những kẽ răng khi anh dịu dàng hé mở bờ môi cô. Hương gỗ mát lạnh trên người anh như vòng tay ôm trọn một nhánh tuyết tùng, nhưng hơi thở lại nóng rực, thiêu đốt làn da cô từng tấc một.
Có bóng người lướt qua bên cạnh xe, khiến cô giật mình, hoảng loạn trong thoáng chốc vì sợ bị ai đó nhìn thấy. Nhưng cơn hoảng loạn vừa qua đi, lại bị anh siết chặt như một hình phạt, làm rối tung mọi cảm xúc trong lòng cô.
Nam Tịch mềm nhũn, hoàn toàn tựa vào lòng anh như một con mèo nhỏ lười biếng, ngửa đầu dựa lên lồng ngực rắn chắc, bất giác phát ra một tiếng rên khẽ.
Âm thanh đó khiến chính cô cũng đỏ mặt, nhưng lại càng khiến cánh tay của người đàn ông siết chặt hơn. Bàn tay anh bỗng kẹp lấy sau gáy cô, đôi môi nóng rực, gấp gáp, không chút do dự tiếp tục xâm chiếm.
Mãi cho đến khi cô không chịu nổi nữa, hàng mi phủ hơi nước, ánh mắt hoe đỏ lấp lánh nước mắt, lúc này anh mới dừng lại, chậm rãi mở mắt, cảm nhận được giọt lệ ấm nóng trên má cô.
Cô thẫn thờ, anh mất kiểm soát, trán chạm trán, cả hai đều khó khăn điều hòa lại hơi thở hỗn loạn.
“Em tự lên nhà được không?” – Giọng anh khàn khàn, khe khẽ đặt một nụ hôn bên cổ cô.
Đáng lẽ anh nên đưa cô lên, nhưng anh đã đánh giá quá cao sự kiềm chế của bản thân.
Anh cần thời gian để 'trả giá' cho cơn bốc đồng vừa rồi.
Chỉ cần bên cạnh còn vương mùi hương của cô, anh sẽ không thể bình tĩnh lại được.
Nam Tịch lúc này không nghĩ được nhiều như vậy, cũng chẳng bận tâm anh ra sao, chỉ biết nếu còn ở lại, cô sẽ càng xấu hổ hơn.
Cô chưa từng thấy cơ thể mình nóng như vậy, hơi ấm trong người từng chút một biến thành cảm giác ẩm ướt và lạnh buốt.
Cô phải về nhà – phải tắm rửa, phải thay đồ, phải gột bỏ cái cảm giác lạ lùng này đi.
Người đàn ông tên là Trì Cẩn Dư này thật sự quá nguy hiểm.
Ngay khi cánh tay anh vừa buông ra, cô lập tức đẩy cửa, gần như bỏ chạy ra khỏi xe, dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Cửa kính phủ mờ hơi nước, anh không nhìn thấy cô vào nhà, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo về phía đó.
Một lúc rất lâu sau, anh cúi đầu nhìn “dấu vết” rõ ràng trên người mình, khóe môi giật nhẹ như đang tự tức giận chính mình. Anh mở cửa sổ xe, với tay lấy từ góc hộp chứa đồ một hộp thuốc lá hiệu Carbillon, do Bạc Thận bỏ lại.
Anh vốn không nghiện thuốc, cũng rất ghét mùi khói kém chất lượng, chỉ vì Bạc Thận từng nói: “Loại này khác, cứ để sẵn một hộp, biết đâu có ngày cần.”
Điếu thuốc đen mảnh, anh quen cầm rất thấp, ngón trỏ và ngón giữa siết gần sát đốt tay, động tác trông nhàn nhã mà ánh mắt lại u tối nặng nề. Lửa lập lòe, khói mờ bao lấy nửa gương mặt tuấn tú lạnh lùng.
Mùi vị nồng đậm, xen chút hương nhẹ, nhưng không át nổi hương tóc cô còn vương lại trên đầu ngón tay.
Hút hết một điếu thuốc, anh vẫn chẳng khá hơn chút nào.
Đóng cửa kính lại, anh im lặng nhìn sang ghế phụ. Ở đó, dường như vẫn còn lưu lại dấu vết của cô – cả mùi hương, cả hơi thở, lẫn dư âm còn quẩn quanh khắp khoang xe.
Bàn tay vừa chạm vào tóc cô khi nãy, lần nữa, khẽ hạ xuống… ở vị trí thấp hơn nơi tay lái.
Tắm xong, Nam Tịch thay bộ váy hai dây bằng lụa mỏng, mát mẻ. Đến lúc đó, cơn bứt rứt ban nãy mới dần dịu xuống.
Đã hơn một tiếng trôi qua, cô đoán chắc anh cũng về tới nhà rồi.
Cô ngồi cuộn tròn trong chiếc ghế mây, tinh thần sảng khoái, hai chân thon dài đung đưa nhẹ, vừa cầm điện thoại nhắn tin:
【Về tới chưa?】
Anh Trì: 【Chưa.】
Nam Tịch nhíu mày:
【Kẹt xe à?】
Anh Trì: 【Vẫn còn dưới hầm nhà em.】
Nam Tịch hơi cau mày, lập tức gọi thẳng, vừa kết nối đã hỏi:
“Anh sao còn chưa đi?”
“Có việc đột xuất, đang xử lý.” Giọng anh trầm khàn, nghe không giống như đang làm việc chút nào.
Nhưng Nam Tịch cũng không nghi ngờ gì, chỉ “ừ” một tiếng rồi hỏi tiếp:
“Xử lý xong chưa?”
“Còn một chút.”
“Vậy anh làm việc đi nha, tạm biệt.”
Cô chuẩn bị ngắt máy thì bị anh gọi lại:
“Đừng tắt máy, cứ để đó cũng được.”
“Hả?”
“Dưới hầm yên tĩnh quá, thấy hơi trống trải.”
“…Ờ ha.” Nam Tịch đáp, rồi nghiêng người nằm hẳn xuống đệm tựa, tay vẫn cầm điện thoại.
Sợ làm phiền anh làm việc, cô không nói gì thêm, chỉ im lặng lắng nghe tiếng hít thở của cả hai.
Ngoài cửa kính sát đất là biển đèn rực rỡ kéo dài từ khu vực Thập Sát Hải, cả thành phố về đêm lung linh gói gọn trong khung cửa.
Nếu sau này lấy chồng, chuyển về ở với Trì Cẩn Dư, chắc sẽ không còn được ngắm cảnh đêm đẹp như vậy nữa.
Nhà anh ở vị trí tốt thật, nhưng lại hơi thấp.
Nói gì thì nói, khu vườn nhà anh đẹp thật. Chỉ tiếc hôm đó đi vội quá, chẳng kịp nhìn kỹ.
Nam Tịch lười biếng nhìn ra khung cảnh trung tâm Bắc Kinh, đầu óc bay bổng, hoàn toàn quên mất ở đầu dây bên kia còn có người, vô thức ngân nga một đoạn giai điệu quen thuộc.
Giọng cô trong trẻo dịu dàng, có lẽ nhờ di truyền từ bà ngoại người Giang Nam và ba cô cũng là người miền Nam. Khác hẳn những cô gái thuần Bắc, cô hát có độ ngân và âm sắc vang mềm mại, nghe như tiếng chim sơn ca, cũng không ngoa chút nào.
Cô mê hát từ nhỏ, mười sáu, mười bảy tuổi từng đăng ký thi chương trình tìm kiếm tài năng. Suýt chút nữa cô đã theo con đường đó, nửa đêm còn bị Kỳ Cảnh Chi lôi về ký túc xá.
May mà lúc đó chỉ là bồng bột nhất thời, giống như chuyện học nhảy, thi lấy bằng lái máy bay, học ba ngoại ngữ, cưỡi ngựa, đánh golf, chơi bi-a… toàn là những thứ học cho vui.
Vậy nên sau vài ngày cãi nhau với Kỳ Cảnh Chi, mọi chuyện cũng tự lắng xuống.
Mãi đến khi tiếng “tút” ngắn vang lên bên tai, cuộc gọi bất ngờ kết thúc, Nam Tịch mới hoàn hồn nhìn màn hình, ngơ ngác mất vài giây.
Vài giây sau, Trì Cẩn Dư nhắn tin đến:
【Xong việc rồi.】
【Chuẩn bị đi đây.】
Nam Tịch bĩu môi:
【Ờ.】
Lúc nãy cô còn nghĩ nếu anh phải ở đó lâu, cô sẽ mời anh lên ngồi chơi một chút.
Dù không giỏi lắm, nhưng cô có thể tập cách quan tâm hơn.
Cô nhắn thêm một câu:
【Em hát dở lắm hả?】
Anh Trì: 【Không.】
Nam Tịch:
【Vậy sao anh cúp máy luôn, cứ như là khó chịu lắm vậy.】
Anh Trì:
【Không phải.】
【Rất hay.】
Trong tầng hầm rực sáng đèn, người đàn ông đã lấy lại vẻ ngoài chỉn chu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, bất đắc dĩ bật cười.
Trong xe vẫn còn đọng hơi ẩm, dục vọng vừa rồi chưa tan hết, đôi mắt nâu sẫm phủ thêm lớp đêm đen sâu thẳm.
Cuộc gọi tới đúng lúc, cúp máy cũng kịp lúc – chỉ cần chậm một giây, anh đã không giấu được nữa.
Nếu không, anh thật sự rất muốn nghe thêm chút nữa.
Nam Tịch:
【Hừ!】
Chỉ một chữ với dấu chấm than, cũng đủ để anh tưởng tượng ra cảnh cô đang chu môi hờn dỗi.
Khóe môi anh khẽ cong, cầm điện thoại lên, nhấn nút ghi âm:
“Ngoan, ngủ sớm đi. Anh về đây.”
Đầu dây bên kia, Nam Tịch mở tin nhắn thoại, vừa nghe thấy chất giọng trầm khàn như ngâm trong hơi nước của anh, cả người cô như tan chảy.