Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu
Gặp Mặt Ra Mắt Và Khế Ước Hôn Nhân
Trì Nam Xuân Thủy – Chiết Chi Bạn Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong đầu Nam Tịch như có tiếng ong ong vang vọng, đủ loại suy nghĩ hỗn loạn xẹt qua như điện xẹt.
Không đi là sao?
Tính ở lại qua đêm hả?
Qua đêm kiểu gì?
Chẳng lẽ anh ta định làm chuyện đó…
Á!!!
Không được, không được, không được!
Có một tiếng hét vang lên trong người cô, như thể toàn thân đang phát cuồng mà gào thét, chưa bao giờ hoảng loạn đến thế.
Ban đầu cô cũng không có khái niệm gì rõ ràng, hồi nhỏ bị người ta dụ xem mấy thứ đó mà còn bị che mờ hình ảnh. Nhưng cũng chính vì tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện lại bị dụ dỗ xem, nên cái ông nam chính trong đoạn phim đó – người thì mập u như heo – đã để lại bóng ma tâm lý rất sâu, khiến cô từ đó về sau không bao giờ đụng tới mấy thứ đó nữa.
Tuy bây giờ thông tin tràn lan trên mạng xã hội, cô không đến mức hoàn toàn không biết gì, cũng có biết chút ít, nhưng không nhiều. Ai mà ngờ vừa mới lướt qua giai đoạn “lý thuyết suông” thì đã bị lôi ra “thực hành” luôn rồi.
Đến giờ cô vẫn chưa hình dung cụ thể ra, chỉ biết là… xét về kích thước thì, cái “ly” của mình đúng là nhỏ hơn một chút.
Cảm giác nóng rực nơi lòng bàn tay cùng xúc cảm còn vương lại nãy giờ cứ ám ảnh trong đầu, khiến cô bất giác rùng mình một cái.
Chắc sẽ bể mất.
Không được.
Ít nhất hôm nay là tuyệt đối không được.
Cô cần bình tĩnh lại, cần chuẩn bị tâm lý thật nhiều, thật kỹ.
Đã nói là chưa đính hôn thì không được ở lại mà?! Đúng là lời đàn ông không đáng tin!
“Chọc em chơi thôi, bị hù rồi hả?” Hơi thở pha tiếng cười phả lên đỉnh đầu cô, thổi nóng cả da đầu và những sợi tóc đang căng thẳng đến dựng đứng. “Ngủ sớm đi, nhớ hỏi thử ba mẹ xem tối mai có rảnh không.”
Nam Tịch ngẩn người: “Để làm gì?”
“Gặp mặt phụ huynh.”
“…”
Anh xoa đầu cô một cái rồi quay người đi mất.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tim cô cũng đập thình thịch theo từng nhịp.
———-
“Vậy là được rồi.” Anh nói, “Lần này chỉ lấy chừng đó thôi.”
Bạc Thận nhướng mày: “Còn phần của tôi đâu?”
Trì Cẩn Dư liếc cậu một cái, dẫn về phòng chọn quà.
“Thôi bỏ, mấy món đồ cổ của cậu tôi xài không nổi, cũng không hợp với phong cách nhà tôi.” Bạc Thận đi dạo vòng vòng mười mấy phút đã xong, cuối cùng thấy một chiếc khóa bình an bằng ngọc bích treo trong hộp pha lê, mắt sáng rỡ: “Ồ, cái này xinh đó, để dành cho cháu trai cháu gái tương lai của tôi…”
“Cái đó không được.” Trì Cẩn Dư mặt lạnh bấm vào công tắc bên trên, lớp vỏ hộp pha lê trong suốt lập tức trở nên mờ đục, bên trong chỉ còn nhìn thấy hình dáng lờ mờ.
Khóe miệng Bạc Thận giật giật: “Keo kiệt thiệt.”
Cuối cùng cậu chọn một thanh bảo kiếm thời Nam Tống về đặt làm vật trấn trạch.
——–
Tháng Ba năm nay trôi qua quá nhanh, đám cẩm tú cầu ngoài bãi cỏ trong biệt thự đã nở rộ lúc nào không hay. Vài ngày không nhìn tới, hoa đã thi nhau đua sắc, rực rỡ khôn xiết.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi ấy, cô đã trải qua cảm giác bị phản bội, bị chê cười, cũng được người ta thương xót và an ủi.
Mối tình hai mươi năm chính thức khép lại, mở ra một chương mới hoàn toàn trong đời cô.
Giống như những cọng cỏ xuân và cẩm tú cầu này, bừng tỉnh sau một mùa đông dài.
Buổi sáng, Nam Tịch đã về Long Hồ, báo với ba mẹ rằng tối nay Trì Cẩn Dư sẽ chính thức đến nhà chơi.
Chiều đó, Kỳ Thư Ái cũng ghé qua, còn Kỳ Cảnh Chi thì hiếm hoi không tăng ca, thậm chí phá lệ ở nhà ăn cơm.
Vừa qua bảy giờ, chiếc Cullinan tiến vào cổng biệt thự, quen đường quen lối đi thẳng xuống hầm xe.
Cả nhà đang ngồi đợi trong phòng khách. Khi cửa thang máy mở ra, ánh mắt mọi người đều mang sắc thái riêng.
Kỳ Duệ cười tươi tắn, còn Nam Tuấn Lương thì tuy mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt lại sáng rỡ – rõ ràng là rất hài lòng với chàng rể tương lai này.
Nam Tịch cố giữ vẻ bình tĩnh, còn Kỳ Thư Ái thì công khai lộ rõ vẻ “mê trai đẹp” không hề che giấu.
Chỉ có Kỳ Cảnh Chi là viết rõ chữ “khó ưa” lên trán.
Anh biết mình chẳng thay đổi được gì, nhưng cũng không muốn để tên kia đắc ý.
Từ sau khi Nam Tịch quyết định lấy Trì Cẩn Dư, anh làm anh trai mà mất ăn mất ngủ, tinh thần kiệt quệ.
Cơ mà sao phải khổ một mình?
Phải lôi cái kẻ chủ mưu ra chịu trận cùng mới được.
Không được anh vợ tương lai chấp nhận, chắc cũng đủ cho ai đó đau đầu một thời gian.
Phía sau Trì Cẩn Dư còn đi theo không ít người. Có Dư Thự Dương, quản gia Vương nhà họ Trì, cùng vài thanh niên đến hỗ trợ khuân vác.
Những món cổ vật được tuyển chọn kỹ lưỡng, từng thùng thực phẩm bổ dưỡng cao cấp, rồi cả mỹ phẩm, khăn lụa dành cho con gái, mấy giỏ trái cây lớn – tất cả đều được đóng gói đẹp mắt, sắp xếp gọn gàng trong sảnh thang máy rộng rãi.
Đợi khi toàn bộ sính lễ giá trị bạc tỷ được dỡ xong, người đàn ông đứng đầu bước ra phong thái nhẹ nhàng, thái độ khiêm tốn:
“Chú, dì, anh cả, chị họ, mấy món quà nhỏ, gọi là chút lòng thành ạ.”
Kỳ Cảnh Chi khoanh tay dựa vào tường: “Vậy là không có phần của tôi rồi?”
“Anh cả đừng vội vàng.” Trì Cẩn Dư mỉm cười, ngoảnh lại – cửa thang máy lại một lần nữa mở ra.
Sáu người đàn ông lực lưỡng khiêng một chiếc thùng giấy siêu lớn bước ra. Đầu gối họ run lên khi khom xuống, bắp tay và bắp chân đều căng chặt, trán lấm tấm mồ hôi. Họ cẩn thận đặt thùng xuống nền nhà.
“Thiết bị VR dòng mới nhất vừa được nghiên cứu xong, bản cao cấp màu đen – vàng titan, không bán ra ngoài thị trường.” Trì Cẩn Dư nhìn anh bằng ánh mắt đầy thâm ý, “Anh cả thấy thế nào?”
Khóe miệng Kỳ Cảnh Chi khẽ co giật. Không thể phủ nhận là anh có hứng thú, nhưng miệng vẫn không chịu thua:
“Tổng giám đốc Trì, đây là quà biếu hay đang muốn thị uy vậy?”
Tặng đúng món hàng cạnh tranh với công ty người ta, cũng thông minh thật đấy!
“Cảnh Chi, bớt bớt lại giùm mẹ được không? Hai công ty không thể hợp tác cùng phát triển mà cứ phải đấu nhau sống mái mới chịu sao? Sau này đều là người một nhà, cái tính xấu đó thu lại đi.”
“Dạ, mẹ, mẹ nói gì cũng đúng.” Kỳ Cảnh Chi quay đầu đi thẳng vào phòng khách.
Mọi người cũng theo sau vào trong.
Kỳ Thư Ái khoác tay Nam Tịch, ghé sát tai cô thì thầm nhỏ:
“Cái khí thế này, không khéo người ngoài còn tưởng là tới dạm hỏi luôn ấy chứ.”
Nam Tịch mím môi, cố nín cười, nghiêng đầu liếc nhìn người đàn ông phía sau bên phải.
Hôm nay trông anh còn chỉnh tề hơn cả lúc đi làm. Tóc được vuốt keo gọn gàng, để lộ vầng trán đầy đặn.
Bộ vest màu xám đậm được may đo vừa vặn, phẳng phiu không một nếp nhăn, trước ngực kẹp cà vạt màu titan mờ, khuy tay áo cùng chất liệu, khăn túi gấp gọn gàng vuông vức.
Vì có mặt người lớn, anh vẫn giữ khoảng cách với cô hơn một mét, nhưng lúc cô quay đầu lại, ánh mắt anh không hề che giấu mà nhìn thẳng vào cô.
Nam Tịch vội vã quay đi, cảm giác như ánh mắt đó như thiêu đốt đôi má cô.
Kỳ Duệ mời khách ngồi xuống, nói vài lời khách sáo, sau màn chào hỏi, Trì Cẩn Dư liền vào thẳng vấn đề chính.
Anh ra hiệu cho Dư Thự Dương mở túi tài liệu, lấy ra những thứ bên trong.
Hai bản hợp đồng tiền hôn nhân, kèm theo bốn bản sao, lần lượt chuyển cho vợ chồng Kỳ Duệ, Kỳ Cảnh Chi và Kỳ Thư Ái xem qua.
“Tôi biết có nói hay cách mấy, giờ mọi người cũng chưa chắc tin, nên đành dùng cách thực tế để thể hiện thành ý.” Anh nắm tay cô gái bên cạnh, chẳng hề ngại ngùng trước mặt mọi người. “Một phần là tôi và Tịch Tịch bàn với nhau, một phần là tôi tự nguyện thêm vào.”
“Nếu vi phạm nguyên tắc đạo đức, sẽ tự nguyện ra đi tay trắng. Bao gồm nhưng không giới hạn ở các hành vi ngoại tình, bạo lực gia đình, vân vân…” Kỳ Thư Ái đọc một lèo, sắc mặt lạnh đi, nghiêm giọng hỏi:
“Chữ ‘vân vân…’ kia quá mơ hồ. Chuyện ngoại tình rất khó có bằng chứng, bạo lực gia đình cũng khó phân định rạch ròi. Thường thì bị quy về mâu thuẫn tình cảm. Đến lúc ra tòa, Tịch Tịch nhà tôi có khi còn chẳng được gì cả.”
Trì Cẩn Dư khẽ nhếch môi, kiên nhẫn nhắc nhở:
“Chị họ có thể xem phần điều khoản bổ sung.”
Nghe vậy, Nam Tịch cũng cúi đầu tìm phần bổ sung, nhưng không thấy đâu. Trì Cẩn Dư giúp cô lật vài trang.
Thực ra bản hợp đồng này cô chỉ góp ý một vài điều khoản mình muốn, còn lại không đụng tới, cũng chưa từng xem bản hoàn chỉnh.
Chỉ thấy dòng chữ nhỏ ghi rằng:
Cũng bao gồm các hành vi phạm tội hình sự, liên quan đến hoạt động mại dâm, cờ bạc, ma túy.
Việc xác định hành vi ngoại tình thuộc quyền giải thích của bên A. Nếu có quan hệ với người khác giới khiến bên A cảm thấy không thoải mái, đều có thể xem là hành vi ngoại tình.
Việc xác định hành vi bạo lực gia đình cũng thuộc quyền giải thích của bên A, bên B không được phản đối.
Lúc này, ngay cả Kỳ Cảnh Chi cũng nhìn anh với ánh mắt đầy khâm phục:
“Nghĩa là em gái tôi mà nói anh ngoại tình là anh ngoại tình, nói anh bạo lực là anh bạo lực, anh không chừa cho mình một đường lui nào luôn sao?”
Anh thực lòng kính nể – đúng là một dũng sĩ.
“Anh cả nói quá rồi. Đây chỉ là thành ý của tôi thôi, không có nghĩa là những chuyện đó sẽ xảy ra.” Trì Cẩn Dư nhìn sang Nam Tịch – gương mặt cô còn đang ngơ ngác – liền siết chặt tay cô, “Tôi sẽ không làm gì để phản bội vợ mình, càng không phá hoại gia đình này. Và tôi tin, cô ấy cũng sẽ không bao giờ cần dùng đến những điều khoản đó.”
“Được rồi.” Kỳ Cảnh Chi bắt chéo chân, ném bản hợp đồng đã đọc xong sang một bên, “Tôi đồng ý cuộc hôn nhân này.”
Kỳ Thư Ái hết biết nói gì:
“Anh đổi thái độ nhanh thật đấy.”
“Điều khoản ngang ngược như vậy mà còn có người ký, không khùng thì là yêu dữ dội.” Kỳ Cảnh Chi nhìn hai người với ánh mắt đầy ẩn ý, “Trì Cẩn Dư, em gái tôi mà muốn tài sản nhà anh, chỉ cần nói một câu thôi đó, anh chắc chắn chưa?”
Người đàn ông vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhận lấy cây bút máy Dư Thự Dương đưa, ký tên mình vào vị trí bên B, rồi lăn dấu vân tay.
Sau đó anh đặt cây bút vào lòng bàn tay cô gái bên cạnh.
Trên thân bút vẫn còn hơi ấm từ tay anh. Nam Tịch nắm lấy, tay cứng đờ, đầu óc cũng hơi quay cuồng.
Lời Kỳ Cảnh Chi nói đã đủ rõ ràng. Ngay khoảnh khắc cô đặt bút ký tên, Trì Cẩn Dư đã đem cả gia sản lẫn vận mệnh của mình trao vào tay cô.
Cây bút trong tay như nặng cả ngàn cân, khó mà đặt xuống được.
Cô thậm chí có một ảo giác kỳ lạ – chẳng lẽ Trì Cẩn Dư yêu cô đến mức mất lý trí, mới có thể làm chuyện điên rồ như vậy?
Thời buổi này, đàn ông trước khi cưới ai mà chẳng tính toán kỹ lưỡng? Sợ nhất là bên kia được lợi. Huống hồ anh lại là người có địa vị như thế.
Mẹ của Trì Chiêu Minh còn từng thuê chuyên gia giám định tài sản, chính xác đến tận… sáu số thập phân sau dấu phẩy.
Mãi đến khi lòng bàn tay ấm áp ấy vòng ra sau lưng, nhẹ đặt lên vai cô, mang theo một chút lực ổn định:
“Còn vấn đề gì nữa không?”
“…Không có.” Nam Tịch lắc đầu, khẽ hít sâu một hơi.
Thỏa thuận này cô chắc chắn có lợi chứ không thiệt, chẳng có lý do gì để từ chối. Hơn nữa, cô cũng không phải loại người thiếu đạo đức hay có ý hại anh.
Chỉ là một bản hợp đồng. Một lời cam kết mà thôi.
Nam Tịch siết chặt cây bút đã lấm tấm mồ hôi trong tay, nắn nót ký tên, rồi cũng lăn vân tay như anh.
Lần đầu đến chơi nhà, Trì Cẩn Dư chuẩn bị sính lễ hậu hĩnh, Kỳ Duệ cũng mừng tuổi lại cho anh một phong bao lớn, đồng thời định ngày gặp mặt hai bên gia đình để bàn chuyện hôn nhân.
Tối đó Nam Tịch không về lại Vân Cung mà ở nhà với ba mẹ, lúc tiễn anh xuống hầm gửi xe.
Những người khác đều không đi theo, cố ý chừa không gian riêng cho hai người.
Trì Cẩn Dư biết dưới hầm có camera, nên chỉ kéo cô vào lòng, tay vẫn như mọi lần đặt trên eo cô – không hôn, không làm gì khác.
Nhưng lực tay… vẫn hơi mạnh một chút.
Nam Tịch cảm nhận được, bèn bĩu môi than nhẹ:
“Anh cứ thích bóp eo người ta hoài.”
Mỗi lần hôn nhau, không chỉ có đôi môi là bị “hành hạ”, ngay cả vòng eo cũng không được yên. Sáng nay vừa tỉnh dậy, chỗ đó còn bầm tím cả mảng.
Cô nghi ngờ rất hợp lý rằng chắc anh có sở thích kỳ quặc gì đó.
“Ừm.” Đôi mắt nâu của người đàn ông sáng long lanh, cứ thế nhìn cô không chút kiêng dè, với ánh nhìn cợt nhả đầy cố ý, “Anh rất thích.”
“…Hứ, đàn ông.” Nam Tịch nửa làm nũng, nửa khinh bỉ nói, “Ai mà chẳng mê mấy người đẹp dáng ngon. Mai mốt em mà mập lên, anh dám chê thử xem.”
“Anh cũng sẽ già.” Ánh mắt anh không trốn tránh, chăm chú nhìn cô đến mức nghiêm túc lạ thường, “Đến lúc đó em dám chê thử xem?”
Nam Tịch bất chợt bật cười.
Cô như nhìn thấy hình ảnh hai ông bà lão tóc bạc da nhăn, rụng hết răng, mà Trì Cẩn Dư thì còng lưng, vẫn ngồi câu cá uống trà trong sân nhà mình.
Người đàn ông nhéo má cô, cười cưng chiều:
“Cười gì thế?”
Nam Tịch ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, lòng bỗng dưng lắng xuống:
“Lần này em cảm thấy… thật sự là mình sắp kết hôn rồi.”
“Phải.” Trì Cẩn Dư nắm tay cô, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, kéo về phía môi mình. Hơi thở nóng hổi rơi xuống đầu ngón tay cô, một nụ hôn in lên đó – như một dấu ấn thiêng liêng.
“Cô Nam, chuyện em sắp lấy anh… không được nuốt lời đâu đấy.”