Một cái tát trời giáng vào mặt Nhị hoàng tử, nhưng hắn không hề nổi giận. Ngược lại, một tràng cười sảng khoái bật ra từ lồng ngực hắn, cùng ánh mắt đầy quỷ dị dán chặt vào ta. "Mẫu phi gần đây dùng hương liệu gì? Nhi thần rất thích," hắn thì thầm, giọng nói ngọt ngào đến rợn người.
Nhìn đứa trẻ ta đã nhặt về mười năm trước, một cảm giác bất lực và mất kiểm soát dâng trào trong lòng. Ta lạnh lùng tuyên bố: "Ngươi không muốn làm người, lại cứ thích làm chó."
Hắn không hề nao núng, ngược lại còn thân mật cọ cọ tay ta, khẽ đặt môi lên lòng bàn tay, thì thầm một cách đầy ám muội: "Mẫu phi, người không thể chỉ sai chó đi cắn người, mà lại không cho nó chút xương nào chứ?"
Truyện Đề Cử






