Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư
Chương 36: Xin cậu một việc, cậu đồng ý chứ?
Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thật sự không đi à?” Lý Gia Tề chống hai tay lên bàn học, ngón tay nghịch cục tẩy của Hạ An Viễn. “Ôi chà, ăn chơi ngủ nghỉ bố tôi lo hết, xe đưa đón tận nơi, đảm bảo cậu sẽ thoải mái như ở nhà, khu nghỉ dưỡng đó vui lắm, tôi đã đi rồi,” hắn nháy mắt với anh, “toàn là mỹ nữ.”
Hạ An Viễn kiểm tra bài tập, bỏ vào cặp sách, lại cầm lấy cục tẩy mỏng manh bị Lý Gia Tề vò đến tróc cả vỏ, cất hộp bút gọn gàng, cũng nhét vào cặp.
“Thật sự không đi à?” Lý Gia Tề níu tay anh lại. “Tịch Viễn, cậu đừng lúc nào cũng vậy, nhiều bạn học đi lắm, cho mọi người cơ hội làm quen với cậu chứ, cậu không thể cả đời không có bạn được.”
Hạ An Viễn buộc lòng phải dừng lại, anh ngẩng đầu, nhìn Lý Gia Tề qua lớp kính. Nếu là người khác, thật khó mà cưỡng lại được vẻ nũng nịu ngây thơ như chú thỏ trắng của Lý Gia Tề. “Thật sự không đi. Cậu biết đấy, kỳ nghỉ tôi đã kín lịch làm thêm rồi.”
Lý Gia Tề do dự một lúc lâu, vẫn cố gắng thuyết phục: “Nghỉ hai ngày thôi mà, cậu xin nghỉ phép đi, tôi trả tiền lương cho cậu.” Nói rồi hắn ghé sát tai Hạ An Viễn, hạ giọng: “Giới thiệu đối tượng cho cậu đấy, có một nữ sinh lớp ba để ý cậu, nhờ tôi làm mai, tôi đã đồng ý rồi, cậu đừng làm tôi mất mặt. Cơ hội hiếm có này, nắm chắc nhé, anh bạn.”
Hắn đứng thẳng người dậy, vừa nheo mắt cười ranh mãnh, vừa xoa xoa tay Hạ An Viễn: “Thế nào, cân nhắc một chút đi?”
“Cân nhắc cái gì?”
Bất ngờ bị giọng nói sau lưng làm giật mình, Lý Gia Tề dựng tóc gáy, hắn rụt cổ, quay đầu nhìn Kỷ Trì: “Học bá à… Sao cậu đi mà không có tiếng động gì vậy…”
Cổ áo đồng phục của Kỷ Trì hơi hở sang hai bên, hình như trời hơi nóng nên hắn kéo khóa xuống, để lộ một mảng da nhỏ và xương quai xanh rõ nét. Hạ An Viễn vô tình nhìn lâu hơn vài giây, thấy những giọt mồ hôi lấm tấm, anh vội vàng dời mắt.
“Hay kiếp trước là mèo?” Kỷ Trì nói đùa nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, vẫn là vẻ công tử bột ấy, hắn hờ hững nhìn xuống, tay Lý Gia Tề vẫn đang đặt trên mu bàn tay Hạ An Viễn. “Mèo đi không có tiếng động.”
Bị hắn nhìn chằm chằm, Lý Gia Tề cảm giác như tay mình bị bỏng, vội vàng buông tay Hạ An Viễn: “À thì, Tịch Viễn à, chuyện này để sau nói tiếp, hai người cứ trò chuyện đi, mẹ tôi đang đợi tôi về ăn cơm rồi.”
Hắn vác cái cặp nặng trịch lên vai, bước qua hai chiếc ghế, co giò chạy vọt ra ngoài, vội vã đến mức những người còn lại trong lớp đều nhìn theo.
Hạ An Viễn nhét hộp bút vào chỗ trống trong cặp, thử vài lần mới kéo khóa được. Anh ngẩng đầu lên, Kỷ Trì vẫn chưa đi, đứng im tại chỗ như thể đang đợi anh.
“Xếp đồ xong chưa?”
“Ừm,” anh đeo cặp lên.
Kỷ Trì thấy anh cử động: “Vậy đi thôi.” Hắn bước ra ngoài trước vài bước, thấy Hạ An Viễn ngẩn người, quay đầu lại giục: “Còn không đi?”
Hạ An Viễn lắc đầu, đi theo sau, giữ khoảng cách khoảng một mét với Kỷ Trì.
“À, Kỷ Trì, tôi phải về nhà rồi.” Đi cùng hắn gần đến cổng trường, Hạ An Viễn mới lên tiếng. “Tối nay tôi còn phải đi làm thêm.”
“Tôi đưa cậu đi.” Kỷ Trì thong thả đút tay vào túi quần, vẻ mặt ung dung tự tại. Sắp đến kỳ nghỉ lễ Lao động, cổng trường xếp hàng dài những chiếc xe sang trọng, đều đang đợi đón học sinh tan học. Kỷ Trì đi thẳng về phía trước, không cho Hạ An Viễn cơ hội từ chối.
Hạ An Viễn nhìn chiếc xe buýt vừa chở đầy khách rời đi, đành cắn răng đi theo Kỷ Trì. Nhưng anh không dám đi quá gần, chỉ lẳng lặng theo sau từ xa, cách hắn vài nhóm người. Ánh mắt anh lướt qua những chiếc xe sang trọng, lo sợ Kỷ Trì sẽ dừng lại trước một trong số chúng. Anh từng nghe nói, cách mở cửa xe sang trọng cũng khác biệt hơn, anh không sợ mất mặt, nhưng ít nhất là không muốn mất mặt trước Kỷ Trì.
Đám đông bất ngờ chuyển động, ở cổng trường đông nghịt người, sự di chuyển của một nhóm nhỏ thực ra không thu hút quá nhiều sự chú ý, nhưng nếu nhóm người này đều nhuộm tóc đủ màu sắc, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm. Hạ An Viễn liếc thấy bọn họ, bản năng được rèn luyện từ nhỏ giúp anh lập tức phán đoán – bọn chúng đến tìm anh gây sự.
Anh liền bước sang phải vài bước, đổi hướng, hòa vào dòng người đông đúc hơn, vô thức bước nhanh hơn.
Anh phải tránh xa Kỷ Trì.
Khi căng thẳng, cơ thể anh cứng đờ, sự cứng đờ này khiến bước chân anh trở nên vội vã, đó là một phản ứng sinh lý vô thức, Hạ An Viễn cũng cảm nhận được điều đó, anh cúi đầu, hai tay nắm chặt dây đeo cặp, cố gắng làm cho bản thân trở nên mờ nhạt nhất có thể. Nhưng lúc đó anh còn quá nhỏ, không thể kiểm soát cơ thể mình một cách thuần thục, thậm chí khi định sang đường, suýt nữa thì ngã nhào xuống bậc thang.
“Tịch Viễn! Thằng chó đừng chạy!”
Một tiếng quát tháo vang lên từ xa, Hạ An Viễn cứng người, lợi dụng lúc mọi người đều nhìn về phía người đó, anh co giò định chạy thục mạng, hoàn toàn không chú ý phía trước lúc này có một chiếc Mercedes đang khởi động, chuẩn bị rời khỏi chỗ đậu xe.
Trong tích tắc, một bàn tay kịp thời chặn anh lại. “Tịch Viễn.” Là một giọng nói khác hẳn giọng nói vừa rồi, nghe rất bình tĩnh. “Cậu chạy cái gì.”
Hạ An Viễn quay đầu, nhìn qua vai hắn, thấy đám đầu nhuộm đủ màu trông hung dữ. “Đi,” anh lập tức đẩy Kỷ Trì, chuẩn bị lao vào đánh nhau với bọn chúng. “Kỷ Trì, cậu đi nhanh đi.”
“Tôi đi đâu.” Kỷ Trì chú ý đến ánh mắt anh, nhưng không quay đầu lại nhìn, hắn nắm lấy cổ tay Hạ An Viễn, không cho anh cử động. “Trốn đám rác rưởi xã hội đó à?”
Thấy bọn chúng sắp đến gần, Hạ An Viễn nóng ruột như lửa đốt, đám người này khác với đám đàn em của Tịch Thành trong trường, bọn chúng đều giắt hung khí trong người, nói không chừng sẽ đánh vào đầu người ta, anh không thể để Kỷ Trì bị liên lụy vì mình được!
Anh nghiến răng, muốn dùng sức rút tay ra khỏi tay Kỷ Trì, nhưng bàn tay mà Kỷ Trì thường dùng để vẽ vời viết chữ lại mạnh hơn anh, không thể thoát ra được chút nào. “Kỷ Trì!” Hạ An Viễn cảm thấy những cậu ấm cô chiêu này chắc chắn không hiểu cách đám côn đồ này hành xử, vừa lo lắng vừa tức giận. “Bọn chúng đến tìm tôi, cậu đi nhanh đi!”
“Tôi biết là đến tìm cậu,” thấy anh như vậy, Kỷ Trì lại mỉm cười. “Nếu không thì tôi đã để cậu đi cùng tôi làm gì.”
Hắn buông tay, vỗ vai Hạ An Viễn như an ủi, quay người lại, ra hiệu cho Hạ An Viễn nhìn –
Vài vệ sĩ vạm vỡ như lính đặc nhiệm không biết từ đâu xuất hiện, đột nhiên chắn ngang giữa đám đầu nhuộm màu và Kỷ Trì. Bọn họ không nói gì, bắp thịt cuồn cuộn trên cánh tay lộ rõ ngay cả qua lớp áo khoác, cho thấy sự chênh lệch lực lượng rõ rệt giữa hai bên, khiến Hạ An Viễn nhìn từ phía sau như đang nhìn những ngọn núi hoang sơ.
Vẻ mặt ngây người của đám đầu nhuộm màu trông rất buồn cười, vẻ hung dữ dùng để hù dọa người khác vẫn chưa kịp biến mất khỏi khuôn mặt chúng, đã ngay lập tức biến thành vẻ run sợ của đứa cháu trước mặt ông nội. Vì vậy, cuộc đối đầu không kéo dài lâu, trước khi rời đi, tên cầm đầu tóc xanh rõ ràng vẫn muốn chỉ tay vào Hạ An Viễn, nói vài câu kiểu “Mày đợi đấy”. Người vệ sĩ đứng trước mặt hắn chỉ hơi cử động, hắn đã rụt tay vào trong tay áo, dẫn đám đàn em chạy mất dép.
“Đi thôi.” Kỷ Trì kéo cổ tay Hạ An Viễn, dắt anh đi dọc vỉa hè, đến trước một chiếc sedan màu đen, mở cửa xe cho anh.
Lúc ngồi vào chiếc xe bọc da sang trọng này, Hạ An Viễn vẫn chưa hoàn hồn. Lẽ ra Kỷ Trì đã giúp anh giải quyết một rắc rối, anh nên cảm ơn hắn, nhưng ở đây, với Kỷ Trì, chỉ cần nhấc tay lên, không, hắn thậm chí không cần nhấc tay, đám người này đối với hắn không phải rác rưởi – mà là bụi bặm không đáng kể, hắn thậm chí không cần hỏi han, trong nháy mắt bọn chúng đã biến mất sạch sẽ.
Anh cúi đầu trong chiếc xe bọc da sang trọng này, cố gắng kìm nén sự bồn chồn của mình, ngay cả đầu lưỡi cũng như có vị đắng. “Kỷ Trì, lại phải nói lời cảm ơn cậu rồi. Thật sự, cảm ơn.” Xe đã chạy được một lúc, Hạ An Viễn mới lên tiếng.
Kỷ Trì không để tâm, chỉ hỏi anh: “Tối nay cậu muốn ăn gì?”
Ý là muốn cùng anh ăn tối. Hạ An Viễn biết dù hắn không nói, anh cũng nên mời hắn ăn một bữa, cảm ơn hắn đã nhiều lần giúp đỡ mình. Anh sờ túi quần, trừ tiền sinh hoạt tháng này ra vẫn còn dư hơn trăm tệ. Anh không dám trả lời bừa, âm thầm nghĩ xem ở khu Tây thành Bắc Kinh có món nào trông có vẻ tươm tất mà anh có thể trả tiền được.
Chưa kịp để anh lọc hết các biển hiệu trên con phố này trong đầu, Kỷ Trì đã chỉ ra ngoài cửa sổ, quay đầu lại hỏi: “Quán mì đó cũng được, cậu thích ăn mì không?”
Là thật sự thấy quán mì đó được, hay là hắn biết anh đang nghĩ gì? Dù xuất phát từ tình cảm hay từ khả năng kinh tế, Hạ An Viễn đều không thể nói mình không thích.
Một lát sau, anh cùng Kỷ Trì ngồi vào quán mì đó.
Mì thật sự không đắt, đặc biệt là trên con phố có ngôi trường cấp ba đắt đỏ bậc nhất khu Tây thành này, gần như có thể coi là rẻ. Tô nhỏ giá cao nhất cũng chỉ mười lăm tệ, mì được bưng lên, phủ bên trên là vài miếng thịt bò vuông vắn, điểm xuyết chút rau mùi. Hạ An Viễn đảo mì trong bát, hương thơm của nước dùng theo hơi nóng phả vào mặt.
Kỷ Trì gọi món giống anh, hắn cũng theo thói quen trộn mì, bưng bát lên, thổi lớp mỡ nổi trên nước dùng, húp nhẹ hai miếng.
“Nhìn tôi làm gì?” Kỷ Trì lau miệng, đôi môi bị nước dùng nóng làm ửng đỏ. “Ăn nhanh đi. Để lâu không còn ngon nữa.”
Hạ An Viễn vội vàng vùi đầu vào bát, không dám nhìn nữa. Lúc đầu anh còn nhớ ăn từng miếng nhỏ như Kỷ Trì, về sau, có lẽ vì đói, anh quên mất phải giữ ý, húp sùm sụp hết sạch bát mì.
Ăn xong, kính cũng bị mờ hơi nước, anh tiện tay tháo ra, lấy khăn giấy lau cẩn thận.
“Mì ở đây, nước dùng là ngon nhất.”
Hạ An Viễn ngạc nhiên ngẩng đầu, Kỷ Trì đã đặt đũa xuống, trong bát còn lại khoảng nửa tô, hắn nhìn anh, nói: “Cậu thấy thế nào?”
Ngon, đúng là ngon. Hạ An Viễn không phân biệt được chỗ nào ngon nhất, ăn vội vàng như vậy, anh không phân biệt được mùi vị, thật sự phải hỏi anh cái gì ngon nhất, anh thấy thịt ngon nhất, mà là thịt bò, ở chợ bán bốn mươi, năm mươi tệ một cân, anh đã lâu rồi không được ăn.
“Ngon.”
Hạ An Viễn gật đầu, tay vẫn vô thức lau những giọt nước đọng thành hạt trên tròng kính, anh thấy Kỷ Trì nhìn mình cười, nụ cười rất đẹp, đúng là một công tử nhà giàu môi hồng răng trắng.
“Cậu không đeo kính trông đẹp hơn nhiều.” Kỷ Trì chống khuỷu tay lên bàn, nói nghiêm túc. “Cậu bị cận không nặng lắm đúng không? Thật ra có thể thử đeo kính áp tròng?”
“Tôi…” Hạ An Viễn định nói thật, lại đột nhiên nghĩ đến điều gì, vội vàng đeo kính lại, so sánh hai bên, hình như trông anh đúng là tầm thường hơn. “Để sau đi,” anh nói, “sau này có cơ hội sẽ thử.”
Nghe vậy, Kỷ Trì cũng không nói gì thêm, định thanh toán, Hạ An Viễn nhanh tay chặn hắn lại. “Để tôi, để tôi.” Anh cười thoải mái với Kỷ Trì. “Hai bát mì tôi vẫn mời được.”
Kỷ Trì cũng không tranh với anh, đợi anh thanh toán xong quay lại mới lên tiếng: “Vậy thì… cảm ơn nhé?”
“Đừng đừng đừng…” Hạ An Viễn ra vẻ hoảng hốt lắc đầu, lúc này anh lại cười ngại ngùng. “Đáng lẽ tôi phải cảm ơn cậu, chỉ một bát mì mà đã được ôm đùi, thật sự khiến người khác phải ghen tị.”
Chuông xe đạp “tinh tinh” vang lên dồn dập, Kỷ Trì đưa tay nắm lấy cổ tay Hạ An Viễn, kéo anh lại, thở dài: “Thật không biết cậu lớn lên thế nào, chú ý xe cộ kìa – ôm được đùi, vui đến mức không biết trời đất gì rồi à?”
Hạ An Viễn gãi đầu: “Có lẽ vậy, trước đây tôi chưa từng như vậy.”
“Vậy cái đùi này cầu xin cậu một việc,” Kỷ Trì vẫn nắm cổ tay anh không buông, ghé sát tai anh, giọng nói rất nhỏ. “Cậu đồng ý chứ.”