61. Chương 61: Mất Liên Lạc

Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn trưa xong, mưa tạnh. Có lẽ vì mây vẫn dày đặc, ánh nắng không thể xuyên qua, nhưng nhiệt độ tăng lên nhanh chóng, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó chịu, như thể bị một tấm chăn bông dày trùm kín từ đầu đến chân, mồ hôi túa ra như tắm. Hạ An Viễn chưa từng trải qua một mùa hè oi ả đến thế.
Kỷ Trì không quay về khách sạn, ngay trên xe đã thay quần áo rồi đi thẳng đến địa điểm hội nghị.
Có người riêng đưa Hạ An Viễn về khách sạn. Phòng của anh ở tầng cao nhất, là phòng hạng sang, được trang trí xa hoa đến mức Hạ An Viễn không thể nào tưởng tượng nổi. Anh kéo hành lý vào phòng ngủ chính, tắm rửa sạch sẽ, bước ra phòng khách mới phát hiện trên bàn trà có một hộp quà được gói ghém tinh xảo.
Hạ An Viễn cầm lên nhìn, bật cười. Vị Trương tổng này quả là nhanh nhạy, hành động cũng rất mau lẹ. Chỉ vì anh uống vài ngụm trà đó, hắn ta lập tức sai người lén mua rồi đưa đến phòng Kỷ Trì.
Rõ ràng là biết anh đi cùng Kỷ Trì.
Nghĩ vậy, Hạ An Viễn cảm thấy hành động của mình lúc nãy có phần hơi “giấu đầu lòi đuôi”. Cũng may da mặt anh dày, nếu không, người khác mà nhận ra chắc đã xấu hổ muốn độn thổ.
Anh lại nghĩ, người ở Dung Thành cũng thật bao dung. Những người anh từng quen biết ở huyện Lâm, không ai là không biến sắc khi nhắc đến chuyện “đồng tính”, khinh miệt, xa lánh, nguyền rủa, nói gì đến chuyện cùng ăn cơm.
Còn những người này, bất kể có nhìn ra mối quan hệ giữa anh và Kỷ Trì hay không, ít nhất từ đầu đến cuối cũng không hề liếc mắt đưa đẩy, coi anh cũng như những người khác. Thành thật mà nói, dù Hạ An Viễn luôn tự nhủ mình không quan tâm đến ánh mắt của người khác, nhưng trong môi trường này, anh quả thực cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Nhưng Trương tổng đã tính sai.
Hạ An Viễn chỉ nhìn tên loại trà, không hề mở gói quà ra, đặt lại nguyên vị trí ban đầu.
Với tính khí hiện tại của Kỷ Trì, đang bận rộn “đánh dấu lãnh thổ”, Trương tổng đi nước cờ này chẳng khác nào tự chuốc lấy họa vào thân, chứ không phải lấy lòng Kỷ Trì.
Buổi chiều buồn chán, điện thoại của Hạ An Viễn không có ai để liên lạc. Anh không chơi game, cũng không có thói quen lướt mạng xã hội hay đọc tin tức. Anh bật tivi lên xem vu vơ một lát, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ này sâu đến nỗi không biết trời đất gì, cứ như thể mơ thấy mình bị quái vật đuổi theo trong một không gian hỗn độn. Khi anh tỉnh dậy, giấc mơ đã tan biến mất, căn phòng cũng tối om, Kỷ Trì vẫn chưa về.
Kỷ Trì tặng Hạ An Viễn một chiếc đồng hồ, trừ lúc ngủ và tắm, Hạ An Viễn chưa bao giờ tháo ra. Nhưng đến hôm nay, anh vẫn chưa quen dùng đồng hồ để xem giờ. Hạ An Viễn mở điện thoại, màn hình khóa hiển thị 21:09. Anh không khỏi ngạc nhiên, mình đã ngủ một mạch lâu đến thế.
Lướt qua các thông báo của ứng dụng, hộp thư đến hiện lên ba tin nhắn, đều từ số của Kỷ Trì.
“Có việc đột xuất, tối ngủ sớm.”
“?”
“Tỉnh dậy thì ăn cơm, bấm chuông phục vụ ở cửa.”
Hai tin nhắn đầu được gửi lúc bốn giờ chiều, cách nhau nửa tiếng. Có lẽ không thấy Hạ An Viễn hồi âm, Kỷ Trì mới gửi dấu hỏi chấm.
Tin nhắn cuối cùng được gửi sau đó khoảng bốn mươi lăm phút. Hạ An Viễn đứng dậy, mới phát hiện dưới chân mình có một tấm chăn mỏng đắp hờ. Anh hiểu ra, chắc hẳn Kỷ Trì không thấy anh hồi âm, nên đã sai người đến phòng kiểm tra anh.
Hạ An Viễn gấp chăn lại, đặt gọn gàng bên cạnh ghế sofa. Vừa ngủ dậy nên chưa thấy đói, anh bóp hộp thuốc lá, rút ra một điếu ngậm vào miệng, nhắn tin lại cho Kỷ Trì.
“Tỉnh rồi, Kỷ tổng.”
Câu này nghe có vẻ khô khan, Hạ An Viễn nhìn khung chat trống trơn giữa họ, nghĩ một lúc, rồi bổ sung thêm một câu.
“Khi nào ngài về? Đi đường cẩn thận.”
Kỷ Trì quá bận, hầu như chưa bao giờ hồi âm tin nhắn của anh ngay lập tức – mặc dù lịch sử trò chuyện của họ chỉ có tin nhắn anh báo với hắn về việc Triệu Khâm sẽ đến đón anh hôm trước, và vài tin nhắn hôm nay.
Hạ An Viễn cầm điện thoại ra ban công, định mở cửa sổ ra để hút thuốc. Đến gần mới nghe rõ tiếng mưa rơi lộp độp trên kính.
Lại mưa rồi sao?
Bên ngoài tối đen như mực, lại còn thêm sương mù dày đặc, từ trong phòng không thể nhìn thấy cảnh đêm bên ngoài, cũng không nhận ra trời đang đổ mưa. Hạ An Viễn đẩy cửa sổ ra một chút, gió lạnh cuốn theo hơi ẩm ùa vào, điếu thuốc trên tay anh lập tức bị ướt sũng.
Mưa to như vậy.
Hạ An Viễn ngẩn ngơ nhìn màn đêm mưa gió bên ngoài, anh ngửi thấy mùi tanh nồng của mưa và hơi ẩm, cả người bị gió thổi lạnh toát run rẩy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an, tiếng mưa rơi càng khiến anh thêm lo lắng.
Anh lại gửi tin nhắn cho Kỷ Trì, hỏi hắn đã xong việc chưa, đợi mãi cũng không thấy hồi âm. Điếu thuốc bị ướt đã bị anh vô thức bóp nát.
Lúc này, Hạ An Viễn quay vào phòng khách ngồi xuống, lấy một điếu thuốc khác châm lửa, tìm số của Triệu Khâm gọi, nhưng gọi mấy cuộc đều chỉ nhận được thông báo “tạm thời không liên lạc được”.
Không còn chần chừ gì nữa, Hạ An Viễn thậm chí không kịp tìm kiếm trong danh bạ, ngón tay nhanh chóng bấm số của Kỷ Trì.
Vẫn là giọng nữ máy móc: “Tạm thời không liên lạc được”.
Tai Hạ An Viễn bỗng ù đi.
Khoảnh khắc đó, anh nghĩ đến mọi khả năng, tim đập thình thịch, nhưng chỉ muốn tự hỏi mình về khả năng tốt nhất có thể xảy ra, có lẽ Kỷ Trì vẫn đang họp? Hay là trong phòng họp không có sóng?
Thời tiết mưa gió ảnh hưởng đến tín hiệu cũng là chuyện thường tình, Hạ An Viễn tự an ủi mình như vậy, nhưng vẫn cố chấp gọi đi gọi lại số điện thoại không liên lạc được kia, cho đến khi trong lúc đang thực hiện hành động máy móc đó, anh liếc thấy một tin tức địa phương được đẩy lên, nổi bật giữa hàng loạt tin tức giải trí bát quái trên thanh thông báo.
[Trung tâm Động đất chính thức xác định: 20h46′ ngày 02/09, tại trấn Long Vương Câu, huyện Lạc Đình, tỉnh S (vĩ độ xx, kinh độ xx) đã xảy ra động đất 5,2 độ richter, độ sâu chấn tiêu 10km.]
[Tối ngày 02/09, do ảnh hưởng của động đất và mưa lớn, tại trấn Long Vương Câu, huyện Lạc Đình, tỉnh S đã xảy ra lũ quét, gây ra 2 người chết, 8 người mất tích, giao thông bị gián đoạn. Hiện tại, chính quyền địa phương đang nỗ lực tổ chức tìm kiếm cứu nạn.]
Tay Hạ An Viễn cầm thuốc lá run lên.
Điếu thuốc sắp tàn mà anh cũng không hề hút, dường như chỉ dùng cách này để kìm nén, giảm bớt sự lo lắng không nói nên lời trong lòng.
Anh đọc lại hai tin tức này, nhìn làn khói lững lờ trong không khí mà ngẩn người.
Động đất?
Hạ An Viễn hoàn toàn không có khái niệm gì về hai chữ “động đất” này, cũng không biết động đất 5,2 độ richter là lớn hay nhỏ, Dung Thành có bị ảnh hưởng hay không. Nếu bị ảnh hưởng, thì có lẽ Kỷ Trì và mọi người thực sự bị ảnh hưởng đến tín hiệu liên lạc, hoặc là đang bị kẹt xe do tình trạng hỗn loạn sau động đất?
Đột nhiên nghĩ đến khả năng đó, Hạ An Viễn vội vàng mở bản đồ, định tìm khoảng cách từ huyện Lạc Đình đến Dung Thành, thì một tia chớp sáng rực như ban ngày xẹt qua ngoài cửa sổ. Anh theo bản năng nhìn ra ngoài, mới phát hiện rèm cửa ban công đã bị gió cuốn tung lên, nước mưa đã làm ướt một mảng lớn sàn nhà.
Hạ An Viễn định đứng dậy đóng cửa sổ lại, vừa đứng lên, một tiếng sấm ầm ầm vang dội trên bầu trời đen kịt, như muốn làm rung chuyển cả đất trời vậy. Hạ An Viễn giật bắn mình, suýt đánh rơi điện thoại.
Anh kinh hãi chờ đợi tiếng sấm ầm ầm dứt hẳn, căn phòng vừa yên tĩnh trở lại được vài giây, thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Anh Hạ? Anh Hạ!”
“Anh Hạ, anh có ở trong đó không?!”
Hạ An Viễn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang rung lên bần bật vì tiếng gõ dồn dập, tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhận thấy bước chân mình di chuyển có phần cứng nhắc, anh hít sâu một hơi, bước nhanh đến mở cửa ra. Người đứng đầu tiên ngoài cửa là trợ lý trẻ nhất trong số những người Kỷ Trì mang theo.
Lúc này, cậu ta lo lắng đến mức đi đi lại lại không ngừng, nói lắp bắp: “Anh Hạ, anh có liên lạc được với Kỷ tổng không ạ? Em gọi cho họ nhưng không được.”
“Vừa gọi rồi,” Hạ An Viễn bình tĩnh lại, cố gắng giữ giọng bình thản, anh khẽ lắc đầu, “Không liên lạc được.”
“Chắc anh có số cá nhân của Kỷ tổng chứ? Thử gọi số cá nhân xem sao?” Một nhân viên phía sau cậu trợ lý vội vàng nói. Hạ An Viễn chưa từng gặp họ, chắc hẳn là người của Trương tổng.
Hạ An Viễn mở điện thoại, hiển thị lịch sử cuộc gọi cho họ xem: “Đây là số cá nhân, đã thử nhiều lần rồi, đều không thể liên lạc được.”
Nghe vậy, sắc mặt những người này lập tức tái mét, ai cũng lộ rõ vẻ bất an trên khuôn mặt. Hạ An Viễn trầm giọng hỏi cậu trợ lý một lần nữa: “Cậu không đi theo Kỷ tổng sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Khuôn mặt cậu trợ lý nhăn nhó, hai tay đan chặt vào nhau, siết không ngừng, lo lắng đến mức gần như sắp bật khóc. Cậu ta lắp bắp nói: “Dạ, dạ, chiều nay em có đi theo, lúc tan họp giữa giờ, Kỷ tổng bảo em về xem anh, thấy anh đang ngủ, Kỷ tổng liền bảo em ở lại khách sạn chăm sóc anh, phòng trường hợp anh có gì cần… Chuyện sau đó em không biết, chỉ biết Kỷ tổng đổi lịch trình, nhưng em không đi theo, tình hình cụ thể như thế nào thì em thực sự không rõ, chỉ nghe họ nói…”
“Đừng ‘nghe họ nói’, đừng nói loanh quanh nữa,” Hạ An Viễn ngắt lời cậu ta, nhìn về phía mấy người đứng đằng sau, “Ai trong số các anh biết chuyện?”
Người đàn ông với vẻ mặt nghiêm trọng đứng sau cậu trợ lý lên tiếng: “Là thế này, ban đầu tối nay không có lịch trình cho Kỷ tổng, nhưng nhóm xóa đói giảm nghèo của dự án bên đó xảy ra chút vấn đề, không biết ai tiết lộ tin Kỷ tổng đến Dung Thành hôm nay, người dân ở đó cứ khăng khăng đòi gặp Kỷ tổng, thậm chí còn chuẩn bị cả tiệc chiêu đãi linh đình, không đi không được,” anh ta dừng lại, nhìn sắc mặt Hạ An Viễn rồi nói tiếp, “Nhưng lúc đó mưa đã tạnh, chúng tôi cũng xem dự báo thời tiết, tối nay bên đó sẽ không có mưa, cũng không xa lắm, đường quốc lộ cũng dễ đi, Trương tổng và Kỷ tổng bàn bạc, quyết định đi luôn, nào ngờ…”
“Bên đó là bên nào?” Hạ An Viễn giật mình, tiến lên một bước, nắm chặt lấy khung cửa. Anh nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, cũng nghe rõ giọng nói gấp gáp không kìm nén được của mình, “Họ đi tổng cộng bao nhiêu người?!”
“Mười người,” người đàn ông với vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn thẳng vào mắt Hạ An Viễn đáp.
“Họ đã đến huyện Lạc Đình.”