94. Chương 94: Dù em đi đâu, mong em hạnh phúc

Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư

Chương 94: Dù em đi đâu, mong em hạnh phúc

Trò Chơi Lối Cũ - Vân Thượng Phi Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một khoảng lặng kéo dài.
Tiếng hồ đóng băng đã hoàn toàn im bặt. Trên mặt băng lạnh giá, không gian trở nên mênh mông và hoang vắng. Gió thổi qua, nhưng chẳng còn cuốn theo bất cứ thứ gì.
Kỷ Trì đột nhiên đi về phía phòng chứa đồ, hắn lấy ra hai chiếc vali.
Hạ An Viễn nhìn hai chiếc vali rõ ràng là một cặp, không biết Kỷ Trì mua từ lúc nào. Anh ngẩn người nghĩ, có lẽ là sau hôm họ bàn bạc về chuyện đi du lịch cùng nhau.
Kỷ Trì bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hạ An Viễn đứng lặng lẽ bên cạnh, nhìn Kỷ Trì sắp xếp quần áo gọn gàng, phân loại cẩn thận từng món vào vali, ngay cả quần lót, tất và đồ ngủ. Quần áo mùa đông khá dày, chỉ vài bộ đã lấp đầy một chiếc vali. Kỷ Trì lại lấy thêm một chiếc túi khác, cho vào đó dao cạo râu, giấy tờ tùy thân, thẻ ngân hàng và điện thoại của Hạ An Viễn. Khi sắp xếp đến bức ảnh của chính mình, Kỷ Trì khựng lại một chút, nhưng cũng không nhìn lâu. Sau đó, hắn lấy hết tiền mặt trong ví, nhét cùng bức ảnh vào túi.
Làm xong tất cả, Kỷ Trì quay lưng lại nói với Hạ An Viễn rằng mẹ anh có thể tiếp tục ở viện dưỡng lão, không cần lo lắng hay suy nghĩ nhiều. Tiền đã đóng đến tận sang năm, không ở thì phí. Chiếc thẻ ngân hàng Kỷ Trì đưa cho Hạ An Viễn trước đó cũng được bỏ vào trong túi. Hắn nói số tiền trong đó không nhiều lắm, cứ coi như là tiền bồi thường hợp đồng, vì hắn – người chủ động hủy hợp đồng – nên Hạ An Viễn xứng đáng nhận được số tiền đó.
Nói xong, Kỷ Trì cúi đầu đi đi lại lại vài bước bên cạnh vali, như đang suy nghĩ xem còn thứ gì chưa sắp xếp cho anh không. Hắn dừng lại, nói tiếp: “Sau này đừng đến công trường nữa. Số tiền này tuy không nhiều – có lẽ nhiều hơn em cũng sẽ không nhận – nhưng đủ để em học một nghề, làm chút buôn bán nhỏ và sống tốt.”
Giọng nói Kỷ Trì hơi run ở cuối câu, rồi đột nhiên im bặt. Hắn quay lại ghế sofa, lấy hộp thuốc lá ra, ngồi đó hút thuốc.
Hút xong điếu thuốc thứ nhất, Kỷ Trì nói, với tư cách là người tình cũ, hay nói đúng hơn là kim chủ cũ, hắn cũng coi như đã làm tròn bổn phận.
Hút xong điếu thuốc thứ hai, Kỷ Trì cầm điện thoại, gọi người đến đón Hạ An Viễn. Kỷ Trì không ngẩng đầu lên, hỏi Hạ An Viễn muốn đi đâu. Hạ An Viễn không nói gì, Kỷ Trì liền cười nhạt, nói: “Không muốn nói với tôi cũng không sao, nói với tài xế là được, để cậu ta đưa em đi.”
Hút xong điếu thuốc thứ ba, Kỷ Trì nói: “Hạ An Viễn, em đi đi, đi đâu cũng được, chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.”
Trong lúc chờ người đến, một người đứng, một người ngồi, họ im lặng nhìn nhau.
Hạ An Viễn lại một lần nữa nhìn Kỷ Trì và chính mình dưới góc nhìn của một người ngoài cuộc. Anh nhận ra họ thực sự quá khác biệt.
Ích kỷ, hèn nhát, vô dụng – tám chữ này đủ để khái quát con người anh. Thậm chí khi đối mặt với sự chia ly, anh cũng không thể bình tĩnh như Kỷ Trì. Anh không tìm ra lý do gì để Kỷ Trì phải bận tâm đến mình như vậy. Anh ghét bản thân mình.
Anh lặng lẽ nhìn Kỷ Trì hút hết điếu này đến điếu khác. Căn phòng vốn đã ngột ngạt, giờ lại càng thêm u ám và ngột ngạt hơn vì khói thuốc.
Hệ thống lọc không khí cao cấp dường như không có tác dụng gì vào lúc ấy. Có lẽ nó vẫn hoạt động bình thường, chỉ là vì khói thuốc cứ liên tục tỏa ra, dù máy có cố gắng đến mấy cũng vô ích.
Hạ An Viễn lên tiếng, phải rất khó khăn mới phát ra được âm thanh: “Thật ra… có thể…”
“Đừng.” Kỷ Trì lập tức ngắt lời anh, giọng nói khàn đặc vì hít quá nhiều nicotine trong một thời gian ngắn. Kỷ Trì quá hiểu Hạ An Viễn, mới chỉ nghe vài chữ đầu tiên, hắn đã biết anh sắp nói gì, biết anh lại chọn con dao nào để đâm vào tim mình.
“Không cần đợi tôi kết hôn,” Kỷ Trì nói, “bây giờ em có thể đi rồi.”
Môi Hạ An Viễn khô nứt nẻ, anh mím môi, cảm nhận được vị tanh của máu.
Lúc này, điện thoại của Kỷ Trì đột nhiên reo lên, cả hai người đồng thời nhìn vào chiếc điện thoại đang rung không ngừng. Đã đến giờ, người Kỷ Trì gọi đã đến bãi đậu xe ở dưới tầng hầm.
Kỷ Trì nghe máy, chỉ nghe thấy người ở đầu dây bên kia nói một câu. Kỷ Trì cúp máy. “Triệu Khâm đang đợi em ở dưới nhà,” hắn vẫn không ngẩng đầu lên, cổ họng chuyển động vài cái. “Tôi không tiễn.”
Hạ An Viễn đứng nhìn Kỷ Trì một lúc. Anh cứ ngỡ mình chỉ nhìn một chút thôi, nhưng thực ra thời gian đó rất dài. Anh dùng ánh mắt khắc ghi từng đường nét của Kỷ Trì mà anh yêu mến vào trong tim, nhưng chỉ khắc được góc nghiêng, bởi Kỷ Trì từ đầu đến cuối vẫn không nhìn anh lấy một lần.
Trái tim dần dần bị những nhát dao cứa nát, đập thoi thóp. Hạ An Viễn không thấy đau, anh chỉ mong Kỷ Trì nhìn anh lần cuối, để anh khắc ghi trọn vẹn hình ảnh cuối cùng này, nhưng lại sợ Kỷ Trì nhìn anh lần cuối.
Thế nhưng, cho đến cuối cùng, Kỷ Trì vẫn cúi đầu.
Trong phòng vang lên tiếng sột soạt, đó là tiếng đôi dép lê mềm mại Kỷ Trì mua cho Hạ An Viễn ma sát với mặt sàn. Sau đó là tiếng kéo khóa, kêu một tiếng, dừng vài giây, rồi lại kêu một tiếng.
Tiếp theo sẽ là âm thanh gì? Tiếng đóng vali? Tiếng bánh xe lăn? Tiếng bước chân? Kỷ Trì lặng lẽ suy nghĩ. Từ mỗi âm thanh truyền đến trong không khí, hắn tưởng tượng ra hành động của Hạ An Viễn, tưởng tượng ra dáng vẻ anh chuẩn bị rời khỏi mình.
Nhưng rồi lại im bặt.
Không biết đã bao lâu, lâu đến mức không khí trong phòng căng như dây đàn. Giữa không gian yên tĩnh, Kỷ Trì nghe thấy tiếng “cạch” nhẹ của khóa cửa. Không do dự quá lâu, khung cửa và cánh cửa khép lại, phát ra tiếng “rầm”. Đó là âm thanh như tiếng Kỷ Trì gục ngã.
Hạ An Viễn đã đi rồi. Kỷ Trì nghĩ.
Hạ An Viễn thực sự lại một lần nữa rời khỏi hắn.
Kỷ Trì cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Hắn nhìn thấy chiếc vali nằm im lìm trên sàn nhà, nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng trên bàn bếp, và hiểu rằng cuối cùng Hạ An Viễn chỉ mang theo giấy tờ tùy thân, điện thoại, một ít tiền mặt cùng bức ảnh đó.
Kỷ Trì mất một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt. Tàn thuốc rơi xuống thảm, hắn nhìn đốm tàn thuốc hồi lâu, rồi lại nhìn hai cốc nước đã nguội lạnh trên bàn, một trong hai cốc còn in dấu son môi nhạt. Trước mắt hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh Hạ An Viễn cung kính rót trà mời nước cho hai người phụ nữ kia.
Không muốn nhìn thấy thứ này, Kỷ Trì nghĩ như vậy. Hắn đưa tay hất nhẹ, cốc nước rơi xuống đất. Nhưng vì có thảm trải sàn nên không nghe thấy tiếng vỡ như dự đoán, chỉ có tiếng động trầm đục, nước loang ra khắp sàn.
Hắn lại ngồi rất lâu trong bóng tối, không cảm nhận được thời gian trôi. Cho đến một khoảnh khắc nào đó, điện thoại hắn bắt đầu rung chuông báo tin nhắn. Chưa đầy vài giây sau, lại có cuộc gọi đến. Kỷ Trì mệt mỏi với tay tắt máy. Nhìn thấy thời gian trên màn hình, hắn mới nhớ ra – hóa ra đã đến 0 giờ – sinh nhật của hắn, ngày đầu tiên của tuổi hai mươi tám.
“Tối sinh nhật anh, dành thời gian cho em nhé.”
“Em làm bánh kem cho anh ăn, được không?”
Giọng nói của Hạ An Viễn đột ngột vang lên trong đầu Kỷ Trì. Hắn chậm rãi nhìn về phía bếp. Trên bàn bếp có sẵn hoa quả, kem tươi và nến, nhưng không thấy cốt bánh đâu. Hắn chậm rãi đứng dậy, lấy cốt bánh từ trong lò nướng ra, đặt lên chiếc đĩa tròn bên cạnh. Lại dùng dao phết một ít kem tươi lên trên, đặt vài miếng trái cây Hạ An Viễn đã cắt sẵn, rồi ngồi xuống bàn bếp, cắm nến vào giữa và châm lửa.
Đây thực sự là một chiếc bánh sinh nhật quá đơn sơ. Hạ An Viễn đã không thể làm xong chiếc bánh cho hắn.
Không có gió, nhưng ngọn nến vẫn lay động nhẹ nhàng, có lẽ là vì khi Kỷ Trì nhìn nó, hơi thở hắn quá nặng nề. Hắn lặng lẽ nhìn ngọn lửa ấm áp, thầm ước.
Thôi vậy.
Hạ An Viễn, dù em đi đâu, mong em hạnh phúc.