Khi cô em họ Lâm Sương mồ côi cha mẹ, được nhà họ Lâm cưu mang, tưởng chừng là khởi đầu cho một tình thân ấm áp. Nào ngờ, đó lại là dấu chấm hết cho cuộc đời Lâm Mạn!
Kể từ ngày ấy, Lâm Sương trở thành báu vật của cả nhà, được nuông chiều từ miếng kẹo ngọt đến bộ quần áo mới. Còn Lâm Mạn? Cô bị biến thành đứa con ghẻ, chịu đựng sự ghẻ lạnh của cha mẹ, sự bắt nạt của anh em, và trở thành cái bóng vô hình trong chính ngôi nhà mình. Mọi thứ tốt đẹp nhất đều thuộc về Lâm Sương, còn Lâm Mạn chỉ là người hầu không công, là bao cát trút giận. Đã cướp đi tình thương của người thân thì chớ, ả còn trơ trẽn muốn cướp luôn cả vị hôn phu của cô!
Thế nhưng, Lâm Mạn của quá khứ đã chết. Sau khi trải qua tận cùng khốn khổ ở thời mạt thế, cô bất ngờ bị tập kích và trọng sinh trở về những năm 60 đầy biến động. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, cô không chỉ kịp thời "cuỗm" gọn không gian chứa hàng tỷ vật tư từ tay kẻ thù, mà dị năng cường đại – sấm sét uy mãnh, dây leo linh hoạt – cũng theo cô trở về, hóa thành vũ khí sắc bén trong tay.
Giờ đây, Lâm Mạn ngẩng cao đầu, tay trái sấm sét, tay phải dây leo, ánh mắt tràn đầy sự ngạo nghễ: "Tra nam cùng bạch liên hoa? Cứ việc đi với nhau, loại đê tiện ấy cô chẳng thèm bận tâm! Gia đình cực phẩm? Mệt mỏi quá rồi, dẹp hết cho rảnh nợ!"
Một cước đá bay hôn phu tồi tệ, một cái tát thẳng mặt cô em họ trà đào. Trước mặt lũ người nhà bội bạc, cô mắng cho một trận ra trò rồi chủ động đăng báo cắt đứt mọi quan hệ. Lâm Mạn tuyên bố, từ nay về sau, cô sống vì chính mình!
Trong một lần ghé tiệm cơm quốc doanh, cô tình cờ gặp Hoắc Thanh Từ – một quân y điển trai đang bị ép đi xem mắt. Nhìn thấy cảnh tượng "chim se sẻ muốn cướp thiên nga", Lâm Mạn không khỏi bật cười, chủ động "ghép bàn" trêu chọc đối phương: "Anh đẹp trai ơi, đúng là thiên nga lạc giữa bầy cóc. Em gái người ta đang tới cướp rể kìa, anh có muốn ngồi ghép bàn với tôi không?"
Lời qua tiếng lại, sự thẳng thắn và sắc sảo của cô đã khiến người đàn ông lạnh lùng ấy chú ý. Hoắc Thanh Từ bỗng trở nên nghiêm túc: "Một khoảnh sân nhỏ, ba gian nhà cũ, đưa theo em trai chúng ta ra đảo theo quân, cô thấy thế nào?"
Lâm Mạn mỉm cười gật đầu: "Rất tốt! Khó khăn gian khổ chẳng hề gì, trồng trọt hay đi biển tôi đều cân được hết. Chỉ cần tránh xa lũ cặn bã, thì chân trời góc bể đâu cũng là nhà!"
Hoắc Thanh Từ nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình: "Nơi nào có Mạn Mạn, nơi đó là nhà. Mạn Mạn, tiền của anh cho em, mạng của anh cũng giao cả cho em!"
Liệu Lâm Mạn có thể xây dựng một cuộc sống mới hạnh phúc, thoát khỏi bóng tối quá khứ và tìm thấy tình yêu đích thực bên người đàn ông của đời mình trong bối cảnh thời đại đầy thử thách? Hãy cùng theo dõi hành trình của cô!
Truyện Đề Cử





Đại Đường, Ta Mới Vừa Xuyên Qua, Thế Nhưng Cho Ta Phát Tức Phụ
Truy Cản Thời Gian Đích Tiểu Oa Ngưu
0.0

