Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài
Hồi 38: Áp lực comeback
Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
TrophyBoyz đã lên sân khấu debut. EcL:pse trở lại với sân khấu comeback. OtoZ cũng sắp trình diễn concert. Ba đội đều phải mang đến một sân khấu mới. Tôi không biết hai đội kia đã chuẩn bị đến đâu, nhưng bên mình hoàn toàn trắng tay, đột nhiên bị ép phải comeback trong hai tháng. Cục nợ do giám đốc nghĩ ngắn hạn mà vất ra, giờ tôi và đàn em phải gánh chịu. Dù là đĩa đơn kỹ thuật số, lần comeback này cũng phải là một mini album. Tùy theo phong cách ca sĩ, một mini album thường có 4 đến 6 bài. Là lần đầu làm mini album, tôi muốn dồn hết tâm huyết làm 6 bài cho nó ra dáng. Hiện tại đã có một bài từ Ari.P., còn lại 5 bài... Giám đốc nói sẽ tìm đủ mọi cách, nhưng tôi không thể tin tưởng. Bài hát đâu phải lá cây mà tự dưng rơi từ trời xuống. Dù gì cũng phải gộp thành album, không khí của các bài phải hợp với bài của Ari.P. Tôi cố nhớ xem 5 năm sau có nhạc sĩ nào nổi tiếng không, nhưng chẳng thu được kết quả gì. Bình thường tôi cũng nghe Kpop, nhưng không đến mức thuộc tường tận lý lịch của các nhạc sĩ. Chỉ biết đến vài nhà sản xuất nổi tiếng qua truyền thông, ngoài ra hoàn toàn mù tịt. Có thể sẽ liên hệ những nhạc sĩ mà Yoon Hae-il quan tâm, nhưng khả năng thành công không cao. Trong lúc đó, tôi còn phải tìm kỹ sư âm thanh phụ trách phối khí cho sân khấu chung kết của... Ngày thứ 111 kể từ khi Kwon Eun-tae debut cùng EcL:pse. Khoảng 90 ngày kể từ khi tôi nhập vào thân xác của Kwon Eun-tae. Theo nhiều cách, tôi đang bị dồn vào chân tường. "Anh Eun-tae, đừng ngơ ngác nữa, tập trung vào chương trình đi anh!" "Tập trung! Tập trung! Cấm nghĩ linh tinh!" ... Ừ thì, dù bị dồn vào chân tường cũng phải lên sóng thôi. Vì giờ tôi là idol mà.
[Kết thúc hồi ức của Kwon Eun-tae, trở lại livestream kỷ niệm 111 ngày của EcL:pse]
"Cảm ơn mọi người đã theo dõi tập đầu tiên vui vẻ. Nhờ sự giúp đỡ của các thành viên, tôi cũng đang chuẩn bị tốt cho vòng chung kết. Tôi sẽ mang đến sân khấu tuyệt vời hơn cả mong đợi của mọi người. Tôi sẽ cố gắng hết sức." Dù bài hát hay concept vẫn chưa quyết định, miệng lưỡi chưa kịp bôi trơn đã nói dối trôi chảy. Đây là sức mạnh của truyền hình sao? Trong lúc tôi không rời khỏi khung chat đang trôi nhanh, Kim Woo-jung chen vào. "Này, làm thế này có đúng không?" "Ờ, đúng rồi. Làm tốt lắm." "Cậu có thèm nhìn đâu mà biết vậy?!" "Đằng nào vào bụng cũng như nhau thôi, không sao đâu." Tôi lấy một nắm hành lá mà Kim Sang-sik đang thái. Bạn hỏi tại sao lại có hành lá ở đây? "Hôm nay là ngày 111 nên tụi mình quyết định làm tokbokki cấp độ 111 đó~." "Em không đồng ý đâu nhé." "Em cũng vậy." Không biết ngày 111 với tokbokki có liên quan gì, nhưng hiện tại chúng tôi đang làm tokbokki. Và chẳng hiểu sao tôi lại trở thành người chỉ huy căn bếp. Mấy đứa này chỉ biết nấu mì gói và hâm cơm ăn liền. "Nguyên tắc là vào những ngày cầu chúc trường thọ phải ăn đồ có chiều dài các cậu ạ." "Vậy ngày 1,111 mình làm món mì dài 1,111 mét chia cho fan ăn cùng là vừa!" "Kỷ niệm 11 năm thì ăn gì nhỉ?" ... Nể thật chứ? Sao tất cả ngày kỷ niệm đều quy về đồ ăn được nhỉ? "Mấy đứa ơi, tập trung vào tokbokki trước đã nào." Đúng lúc anh Gong Seon-woo đang dùng thìa cẩn thận đong lượng bột ớt. "Ây, anh ơi, dùng thìa thì ăn thua gì?" Kim Woo-jung giật lấy cái thìa từ tay Gong Seon-woo rồi dùng vá múc canh đổ bột ớt vào. "Này, khoan đã!" "... Không được." "Anh điên rồi à?" "Làm thế này thì mấy đứa không ăn cay được sao ăn đây. Anh Eun-tae ơi, làm cả tokbokki xì dầu đi anh." Những thành viên không ăn được cay ra sức can ngăn Kim Woo-jung. "Ừ, không được đâu. Tàu chạy mất rồi." Bên trong nồi ngay lập tức biến thành biển máu đỏ ngầu. Cảnh tượng cậu ta khuấy đều trông y hệt như một mụ phù thủy đang pha chế thuốc độc. Với nụ cười gian xảo, gọi là mụ phù thủy cũng không ngoa. À, Kim Woo-jung là con trai nên phải gọi là "thằng phù thủy" mới đúng. "Khặc khặc, hay hôm nay cả lũ cùng chết chung cho vui." Kim Sang-sik cười nham hiểm, vai rung lên bần bật đúng như thằng điên. Kim Woo-jung vừa nói vừa chen vào vị trí của tôi. "Quý vị khán giả, nếu muốn làm tokbokki ngon thần sầu, chỉ cần nhớ một điều này thôi." Cậu ta tỉnh bơ làm bộ chuyên gia trước máy quay, giơ ngón trỏ lên. Thậm chí còn lôi ra cái túi nilon dày cộp được cất giữ cẩn thận như báu vật. "Chỉ cần có đường, tokbokki dù hấp hối cũng có thể hồi sinh với hương vị thiên đường. Vì trên đời này, không có món tokbokki nào là dở cả!" Xoạt —. Một thác đường đổ ập xuống chiếc nồi đã có sẵn sốt gochujang. Bàn tay lia lịa đổ đường theo đường zíc zắc trông vô cùng điêu luyện. Một màn trình diễn kỹ năng thượng thừa không cần thiết. "Cái gì vậy? Sao lại nghiêm túc với tokbokki đến mức này chứ?" Hoang mang cũng chỉ được một lúc. Tôi phải dọn dẹp bãi chiến trường do Kim Woo-jung và Kim Sang-sik bày ra. Thế là lượng tokbokki bất đắc dĩ lại tăng lên. Nồi sắp tràn đến nơi rồi! "Mọi người nếm thử chút đi." Tôi chìa thìa nếm thử cho các thành viên đang đứng nuốt nước bọt. Lần lượt nếm, mỗi người có phản ứng khác nhau. "Cay thật đấy, nhưng ngon." "Xììì, cứu cứu! Cho em xin miếng nước!" "...!" "......!" Không ngon sao được. Tokbokki vừa cay xè lại vừa ngọt đậm đà khó cưỡng. Tất cả nhờ ơn Kim Woo-jung đã nhiệt tình trút đường vào. "Giờ chỉ cần cho bánh gạo vào rồi đun liu riu là được. Bánh gạo loại to nguyên cây không ngấm đều gia vị, nên cứ đun từ từ thôi." Tiếng sốt sôi lục bục cùng mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp ký túc xá. Hình ảnh món ăn hấp dẫn cũng khiến khung chat bùng nổ. – Không phải chỉ có mình tôi vừa đặt tokbokki giao tận nhà đấy chứ? Tin ở mấy người đó nha các tình yêu ^^ Nhớ gọi thêm đồ chiên nữa nha – Chảy cả nước miếng luôn nè – Eun-tae à... Cưới anh được không em? Anh không tự tin có thể làm em cười... thật lòng đấy! Tiền thì sau này em cũng kiếm nhiều hơn anh! Dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn rồi cũng đến tay em anh! Nhưng tấm lòng yêu em này thì... anh tự tin nó sẽ không bao giờ đổi thay. Cưới nhau đi! Tôi chẳng hề hay biết mình vừa được cầu hôn, vẫn đang mải mê với nồi tokbokki. "Vậy giờ ăn được chưa anh?" "Đợi chút. Để anh bày ra đĩa đã." Trong lúc đợi tokbokki sôi, tôi cũng làm thêm cơm nắm cá ngừ mayonnaise để ăn kèm. Sau khi dồn hết tâm huyết vào việc bày biện, một bàn ăn trông khá ra trò đã hoàn thành. "Tụi em ăn đây ạ!" Cả đám vừa ngồi xuống, chuẩn bị gắp miếng đầu tiên thì... Phía sau máy quay, anh quản lý vẻ mặt nghiêm trọng ra hiệu tay về phía tôi. Lặng lẽ. Khựng lại. Tôi đặt đũa xuống. "Để anh đi lấy ít nước ngọt." "Em vị dứa nha anh!" "Ồ, vậy em vị cam." "Ừ." "Hửm? Tự dưng cậu lại..." Chắc thấy lạ vì tôi đồng ý ngon ơ, Kim Woo-jung quay lại nhìn anh quản lý. Tôi cố tình quay lưng lại, đi thẳng ra trước máy quay. "Đừng có làm lộ liễu quá." Tôi lặng lẽ lắc đầu. Kim Woo-jung nhíu mày như đã hiểu ý. "Anh Eun-tae, anh Eun-tae ơi! Người biết điều ai lại đi che máy quay thế kia?!" "À, xin lỗi." "À, xin lỗi? Hết rồi à? Nói chuyện cộc lốc thế?" Kim Woo-jung cười khì khì giả vờ kiếm chuyện, thu hút sự chú ý. Anh quản lý kéo tôi vào một căn phòng nhỏ để không lọt tiếng vào mic. Cạch-. Cửa đóng lại. "Có chuyện gì vậy anh?" "Ừm, trên khung chat bây giờ đang có mấy bình luận lạ lắm." Anh quản lý dè dặt nói. "Bình luận gì ạ?" "Là về... quá khứ của Eun-tae thì phải?" Quá khứ? Quá khứ của Kwon Eun-tae mà tôi biết thì... "Hay là vì chuyện bị hủy nhận nuôi ạ?" "Ừm. Lúc cậu đi tập huấn, người tự xưng là anh trai cậu đã đến công ty tìm đấy." "Em nghe Yoon Hae-il kể rồi. Nghe nói đã đến quậy một trận rồi đi."