Chương 43: Phiên Xử Lý

Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điều buồn cười là dàn thành viên EcL:pse hiện tại lại phối hợp khá ăn ý.
Ít nhất nhìn tổng thể thì không ai quá chênh lệch.
Nếu chỉ xét về ngoại hình, tôi tự tin rằng visual trung bình của nhóm vượt xa các nhóm idol khác.
Mà nhóm chúng tôi đâu chỉ có mỗi ngoại hình.
Cấp bậc kỹ năng trung bình của các thành viên là B – với một nhóm tân binh thì cũng không phải tệ.
Tập hợp được những thực lực như vậy ở một công ty nhỏ xíu như thế này gần như là phép màu rồi.
Vì vậy, việc EcL:pse năm năm sau vẫn không nổi tiếng rồi tan rã hoàn toàn là lỗi của tên giám đốc kia.
Một môi trường như thế, dù có bị giảm sút phong độ cũng chẳng có gì lạ.
Có lần, vì không kiềm được tò mò, tôi thử dò hỏi xem các thành viên khác gia nhập nhóm như thế nào.
Nghi ngờ gì thì y như vậy.
Tất cả đều ít nhiều chịu sự vận động của giám đốc tiền nhiệm Park Joo-hee – bố của giám đốc hiện tại. Dù sao thì cũng là tương lai con trai mình, nên ông ta hẳn là khá để tâm đến việc tuyển chọn thành viên.
Dù rằng “nếu như” chỉ là một giả định vô nghĩa.
Nhưng tôi vẫn thấy tiếc nuối – giá mà ông Park ở lại ít nhất đến khi EcL:pse ra mắt thì sao nhỉ?
Nếu vậy, ít nhất nhóm cũng đã có thể debut với một bài hát đàng hoàng.
Biết đâu mọi thứ đã khác.
Đang mải suy nghĩ lung tung,
Tôi đã về đến ký túc xá.
Trời vẫn còn chiều, mặt trời chưa lặn hẳn.
"Anh về rồi đây. Anh mua gà rán với tokbokki, cả nhà ra ăn đi."
Tới tận lúc cởi giày ở cửa ra vào, tôi vẫn chưa nhận ra điều bất thường.
Ký túc xá vốn ồn ào, náo nhiệt, hôm nay lại yên tĩnh đến lạ.
Hôm nay không có lịch quay, chỉ có buổi tập sáng.
Tôi thì bận "xử lý" Park Oh-gyun nên không tham gia.
'Cả lũ đi đâu mất rồi?'
Tôi đặt đồ ăn lên bàn bếp rồi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Trong lúc rửa tay, không hiểu sao tôi lại bật cười khẽ một mình.
Còn vô thức ngân nga một giai điệu nữa.
"Có chuyện gì vui sao anh?"
"Hử?"
Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương – thấy Song Yi-seon đang đứng tựa khung cửa, chân bắt chéo, điệu bộ cà khịa.
"Hết hồn. Em ở đây à."
"Vâng. Em ở đây. Sao ạ?"
Giọng điệu nghe thế này… có cay không?
Không hiểu sao tôi lại cảm giác như vậy.
Giọng Song Yi-seon hôm nay sắc lẻm, khác hẳn thường ngày.
Lại còn liếc tôi bằng ánh mắt như viên đạn bắn xuyên nữa chứ.
'Mình làm gì sai à?'
Những chuyện khiến tôi chột dạ thì nhiều đến mức không đếm xuể, nên cũng chẳng đoán được vì cái gì.
Tôi giả vờ ngơ ngác.
"Mấy đứa khác đâu rồi em?"
"Đều ở trong đó cả. Sao ạ?"
"Ra ăn đồ anh mua về đi."
"Trước đó thì nói chuyện đã chứ anh. Các anh kia hình như cũng có nhiều điều muốn nói với anh lắm đấy!"
Song Yi-seon nói giọng châm chọc, nụ cười toe toét tự nhiên mà hơi rợn người (^.^).
Định bắt chước mấy đứa đầu gấu hả?
Nếu vậy thì nhẹ tay nhé! Anh sợ thật đó.
Tôi ngoan ngoãn đi theo sau lưng Song Yi-seon – người đã quay đi trước.
Ngay sau đó, cô ấy mở cửa, thông báo sự xuất hiện của tôi.
"Anh Eun-tae về rồi đây."
Các thành viên đang tập trung trong phòng ngủ chính.
"Ồ, Eun-tae về rồi à."
"Về rồi đấy à."
"Về rồi."
"Anh về rồi ạ."
Ừ, tôi về rồi đây.
Nhìn mặt đứa nào cũng nghiêm nghị, chắc đang bàn chuyện gì quan trọng lắm.
Hơn nữa,
Từ lâu tôi đã thắc mắc, sao cứ có việc gì là cả đám lại bỏ phòng khách – dù rộng cũng chỉ tương đối – mà chui vào cái phòng nhỏ xíu này?
Thật kỳ lạ.
Giờ cũng không phải lúc để hỏi, nên tôi quyết định bỏ qua.
"... Về rồi thì ngồi đi."
Yoon Hae-il dịch người sang bên, nhường chỗ cho tôi.
Tôi không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống.
Không biết là gì, nhưng phiên điều trần dường như đã bắt đầu.
_______________
"Sao... sao anh có thể tự ý giải quyết tất cả mà không cho tụi em biết chứ?!"
"Phải đó, Eun-tae à. Thật sự thì... anh làm tụi em thất vọng đấy. Những người khác thì thôi đi, nhưng ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ."
"Không, anh. Chỗ đó mà anh nói vậy là không được đâu."
"Cấm nội bộ lục đục. Hôm nay chỉ xử Kwon Eun-tae thôi cũng đã quá đủ rồi."
Chuyện chưa kết thúc khi nó chưa thực sự kết thúc.
Hết núi này lại đến núi khác.
Vừa xong vấn đề Park Oh-gyun, giờ đến lượt các thành viên gây sóng gió.
Dĩ nhiên, tôi không định so sánh hai chuyện với nhau.
Chỉ là ví dụ mà thôi.
Và lần này, vai phản diện lại là tôi.
Tội danh: 'khinh thường đồng đội', coi các thành viên như không khí.
Họ đã biết hết mọi chuyện giữa tôi và Park Oh-gyun.
Kể cả việc tôi tự tay xử lý hắn.
Thật ra, việc không bị phát hiện tới giờ cũng là một kỳ tích.
"Anh định đợi đến lúc thích hợp sẽ nói."
"Là sau khi anh một mình giải quyết xong xuôi như thế này sao?"
"......"
Tôi chọn im lặng làm câu trả lời.
"Tụi này không đáng tin đến vậy à? Chuyện cả thiên hạ đều biết, riêng tụi này – những người cùng nhóm – lại không hay biết gì, anh thấy hợp lý sao? Anh nghĩ thế là bình thường hả?"
"Không phải vậy, anh chỉ không muốn liên lụy đến mọi người..."
"Đấy! Tại sao anh lại tự quyết định thay tụi này chứ? Tụi này đã nói không sao rồi mà tại sao chỉ một mình anh! Chỉ một mình anh nghĩ như vậy hả?"
Kim Woo-jung túm vai tôi, lắc mạnh tới mức suýt ngã.
Tôi không phản kháng, mặc cho cậu ta lắc.
Tội nhân thì không có quyền lên tiếng.
"Còn nữa, gì cơ? Anh định dùng tiền hòa giải từ Park Oh-gyun để làm album á? Ai cho phép? Anh nghĩ tụi này sẽ đồng ý chắc?"
"Tiền bẩn thỉu của hắn, tụi này không cần!"
"Anh đi trả lại tiền ngay đi. Rồi kiện Park Oh-gyun để hắn phải chịu tội!"
"Cái đó thì không được."
"Tại sao? Tại sao lại không được ạ?"
Han Gyeo-ul chất vấn sắc lạnh.
Trận chiến 6 chọi 1 này khó hơn tôi tưởng.
Dù vậy, cũng không thể thua.
"Anh nhận được rất nhiều tiền hòa giải."
"Nhiều thì cũng vài triệu won thôi. Chút tiền lẻ đó tụi này không cần."
Vài triệu? Bõ bèn gì?
Tôi lặng lẽ lắc đầu.
"... Vậy vài chục triệu?"
"Thêm một số 0 nữa đi."
"Một, chục, trăm, nghìn, vạn, chục vạn, trăm vạn, nghìn vạn, ức?"
(ức: đơn vị đếm, bằng trăm triệu)
"... Ức?"
"Ức? Ức? Anh nói thật là ‘ức’ á?"
Tôi gật đầu.
"Điên rồi. Anh ấy nói là hàng ức kìa."
(Số tiền bồi thường nam chính đòi được lên tới hàng trăm triệu won, thật sự quá kinh ngạc)
"Anh điên rồi hả? Lỡ anh phải vào tù thì sao?!"
Han Gyeo-ul đẩy Kim Woo-jung ra, túm cổ áo tôi thay cậu.
"Nếu định làm thế này thì sao hồi trước anh lại cản không cho nhận tiền bố của anh Woo-jung? Tiền đó với tiền này khác nhau chỗ nào?"
"Đúng vậy, đúng vậy! Tiền bố tôi sạch hơn gấp vạn lần!"
"Eun-tae à, đàn ông con trai phải nói một là một, hai là hai chứ."
"Anh có nói vậy à? Chẳng nhớ nữa."
Dĩ nhiên là tôi nhớ rõ.
Chỉ là câu cửa miệng quen thuộc trong các buổi chất vấn, để né tránh tình huống khó xử thôi.
Tôi gỡ tay Han Gyeo-ul ra, bình thản nói:
"Tuy không nhớ, nhưng chắc lúc đó anh nghĩ vậy là đúng. Giờ suy nghĩ thay đổi rồi, nên anh xin rút lại."
"Trời."
"Uầy, đúng là tiêu chuẩn kép."
Kẻ thù lớn nhất của tôi sau này chính là tôi của quá khứ. Chết tiệt.
Sao lại đi nói mấy lời vô nghĩa đó làm gì chứ.
Nhưng càng lúc khó xử, càng phải tỏ ra mặt dày.
Xem điều trần trên TV, ai cũng làm vậy mà.
Tôi ưỡn ngực, nói:
"Con người vốn là thực thể đa diện và luôn thay đổi. Tôi của ngày hôm qua khác với hôm nay, và tôi của ngày mai cũng sẽ khác."
"Nói gì vậy trời."
"Cảm ơn bài diễn văn hồn lìa khỏi xác. Bớt nói nhảm đi, rồi mau đi trả lại tiền. Không thì bị ăn đòn thật đấy. Anh Seon-woo sẽ xử anh thật đó."
"Ơ… anh á?"
Kim Sang-sik vừa nói, Seon-woo hyung vừa gãi má, hình như chưa ăn ý lắm.
Kỹ năng [Chú Ý Nào Các Bạn] lần này cũng không hiệu nghiệm.
‘Hết tác dụng rồi.’
Khi lý trí và logic không còn dùng được, chỉ còn cách đánh vào tình cảm.
"Không trả lại được. Không, anh nhất định sẽ không trả."
"Kwon Eun-tae!!"
"Mọi người nghe cho kỹ đây. Đây không phải chỉ là tiền hòa giải."