Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài
Chương 56: Mệt mỏi và những lời khen ngợi
Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu hát đầu tiên nghe như thế nào nhỉ?
Tôi vừa hát xong một câu thì việc thu âm đã bị ngắt giữa chừng.
Tôi cứ tưởng mình làm sai chuyện gì đó.
"Haaa... hay quá... tuyệt vời... tim tôi như muốn ngừng đập..."
Giọng nói trầm ấm vang lên trong tai nghe khiến tôi tưởng mình nghe nhầm.
Hát một câu rồi ngừng. Lại hát một câu rồi ngừng.
Cái trò kỳ quặc này lặp đi lặp lại hơn chục lần, cuối cùng tôi mới nhận ra mình không hề nghe nhầm.
Không biết là may hay rủi, đạo diễn âm nhạc Jo cũng lặp lại y hệt trò "hát một câu rồi ngừng" ấy với các thành viên khác, không riêng gì tôi.
Không biết ông ta đã "nghiên cứu" về EcL:pse theo cách nào, nhưng có một điều chắc chắn là ông ta đang chìm đắm quá mức trong công việc.
Đến nỗi cuối cùng, anh kỹ sư âm thanh phải túm cổ áo đạo diễn Jo lắc mạnh, năn nỉ cho tan làm.
Tiện thể, anh kỹ sư ấy cũng là người lực lưỡng, vạm vỡ như một vận động viên thể hình chuyên nghiệp, giống hệt đạo diễn Jo vậy.
Sau khi chúng tôi cuối cùng cũng hoàn thành thu âm, cảm giác mệt mỏi còn lấn át cả niềm vui sướng hân hoan.
Nếu trừ đi thời gian chờ đợi, chỉ tính riêng thời gian thu âm thuần túy cũng phải gần 18 tiếng.
Trong đó, khoảng 15 tiếng là phải chịu đựng những lời tâng bốc sến sẩm của đạo diễn Jo, nên sự mệt mỏi về mặt tinh thần tích tụ không hề nhỏ.
Dù thế nào...
Bài hát xuất hiện trong video teaser tuy không phải là bài hát chủ đề, nhưng lại là bài hát thể hiện rõ nhất concept của album lần này.
Video cũng vậy.
Đạo diễn Shin Cha-eun đã thiết kế nó đặc biệt để kết nối với thế giới quan của...
Một nhà sáng tạo đích thực, người đã tạo ra cả một thế giới quan cho dù chính chủ nhân cũng không hề hay biết.
May mắn là tôi nhận ra những lo lắng trước đây đều vô nghĩa.
Và tôi chỉ mong rằng chúng sẽ vẫn mãi vô nghĩa.
Chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần tôi và các thành viên biết cách tận dụng là được.
Quan trọng hơn, đây mới chỉ là teaser không quay cận mặt nhưng chất lượng đã như vậy, nếu là cảnh quay cận mặt thì không biết đạo diễn Shin sẽ dốc cạn linh hồn đến mức nào nữa.
Với tư cách là người trong cuộc, một mặt tôi rất mong chờ, mặt khác lại hơi khiếp sợ trước sự ám ảnh của đạo diễn Shin đối với những cảnh quay cận mặt.
Chỉ có một điều đáng lo, đó là nếu sau này không thể tạo ra sản phẩm có chất lượng cao hơn nữa, có khi chúng tôi sẽ bị chửi là lừa đảo bằng teaser.
Để không trở thành kẻ lừa đảo, chẳng phải hôm nay chúng tôi đã phải vắt kiệt mồ hôi trong phòng xông hơi đó sao.
Chỉ mong nỗ lực của tôi và các thành viên sẽ không trở nên vô ích.
"... Uwaaaa aaaaaa!"
Sau một hồi im lặng kéo dài, một tiếng hét đầy cảm xúc mãnh liệt, không chút kiềm chế vang lên.
Tất nhiên, đó không phải là tôi, mà là tiếng hét của đứa em trong bộ đôi lắm lời Song Yi-seon.
"Đỉnh! Quá đỉnh! Đỉnh của chóp luôn ạ!"
Dù phấn khích tột độ, nhưng khả năng biểu đạt của cậu nhóc thì thật là thảm hại.
Không thể kìm nén được sự phấn khích, Song Yi-seon cứ nhấp nhổm trên ghế, cuối cùng đứng bật dậy.
"Đạo diễn Shin đúng là thiên tài mà phải không ạ? Anh Eun-tae nói đúng rồi. Đạo diễn Shin chính là đẳng cấp đạo diễn Hyeon Chi-su thứ hai!"
"Này, Song Yi-seon, khoan đã."
Sao lại lôi Hyeon Chi-su vào đây chứ??
Tôi vội vàng bịt miệng Song Yi-seon lại.
"Úp, úp ư ư!"
"Ha ha. Dạo này thằng bé mê mẩn tác phẩm của đạo diễn Hyeon Chi-su quá nên quen mồm ấy mà. Hyeon Chi-su thứ hai, Hyeon Chi-su thứ ba... đến cả Hyeon Chi-su thứ tư nữa..."
"Úp úp úp ư ư ư úp!"
"Eun-tae à, em nói gì vậy?" (Anh Seon-woo ngơ ngác)
"......"
Hỏi tôi cũng vô ích thôi.
Vì tôi cũng chẳng biết gì.
Tôi chỉ nghĩ là để đạo diễn Shin được biết đến theo cách này thì chẳng hay ho gì.
Dù cho sau này chị ta có trở thành một nữ đạo diễn được cả thế giới chú ý đi chăng nữa.
Thì đó cũng là chuyện của sau này. Chưa phải bây giờ!
Sự thật là hiện tại chị ta vẫn chỉ là một nghiên cứu sinh.
Hơn nữa, danh xưng "người thứ hai của ai đó" là một sự thất lễ đối với cả hai bên.
Lúc đó tôi nói vậy chỉ là doạ suông vì sợ các thành viên phản đối mời đạo diễn Shin làm sản xuất MV thôi.
Hóa ra lại thành tự mình lấy đá ghè chân mình.
Đúng là trước mặt trẻ con thì đến nước lã cũng không được uống tùy tiện mà.
'Sống không nổi nữa mà.'
Mồ hôi lạnh như sắp tuôn ra.
Hyeon Chi-su là ai chứ?
Là một đại đạo diễn với năm bộ phim điện ảnh đạt chục triệu vé, càn quét hết tất cả giải thưởng danh giá trong và ngoài nước.
Đặc biệt, đạo diễn Hyeon Chi-su còn có thiện cảm rất cao từ công chúng và một lượng fan cứng nhất định.
Lòng trung thành của họ cũng không phải dạng vừa.
Việc ông được giới mộ điệu điện ảnh (cinephile) chú ý thì khỏi phải bàn.
Thế nên, tôi xin phép từ chối việc bị lôi vào những vụ gây war không đâu khi bị gắn với đạo diễn Hyeon.
Mà, cũng không biết họ có quan tâm đến một nhóm idol vô danh ở xó xỉnh nào đó không nữa.
Nhưng cẩn thận thì vẫn hơn, đúng không?
'Phần này phải nhờ họ cắt đi mới được.'
Nếu đội ngũ sản xuất hỏi lý do.
… Biết nói sao đây?
_________________
May mắn là đội ngũ sản xuất đã không hỏi lý do so sánh đạo diễn Shin với đạo diễn Hyeon.
Lúc dọn dẹp rời khỏi phòng xông hơi, họ có vẻ đã quên béng mất tôi từng nói câu đó.
Vậy thì may rồi, nhưng… Tôi cẩn thận một chút cũng chẳng mất gì.
Sau khi nhận được lời xác nhận chắc nịch từ anh trợ lý đạo diễn "Hawaii", tôi mới có thể yên tâm trở về ký túc xá.
Và một tuần sau.
[Episode 1. Who are U?]
đã chính thức được công chiếu trên A App+.
[Bây giờ, xin hãy đoán câu trả lời cho 20 câu hỏi.]
[Q. Họ là ai?]
[Gợi ý 1.]
Một trong những nhóm nhạc tham gia chương trình đặc biệt mừng năm mới ngày XX/01/01.
[Gợi ý 2.]
Nhân vật gây sốt với 1 triệu lượt xem trên O-tube.
[Gợi ý 3.]
Ăn, ăn nào ♩ ♩ Ăn, ăn nào ♪ La la la la la la~ ♬
Ăn bao nhiêu cũng không đủ, ăn là điều tuyệt nhất trên đời! Một thế lực mới nổi trong làng mukbang.
[Đến thế này rồi mà vẫn chưa biết là ai sao?]
[Bây giờ sẽ là gợi ý đặc biệt.]
[Hãy mở to mắt và chú ý nhé.]
[3, 2, 1.......]
- Ring Ring chuông vang lên
Khoảnh khắc nửa đêm trong mơ
Ta tỉnh giấc (biến mất)
Khoảng trống mang tên người nuốt chửng lấy ta
(Nguồn: XX/01/01 _)
[Bây giờ mọi người đã đoán ra chưa?]
[Đáp án! Họ chính là ..…!]
- Hai, ba! Xin chào, chúng tôi là EcL:pse!
Rất vinh dự được lần đầu ra mắt mọi người trong chương trình đặc biệt mừng năm mới !
Vâng, ca khúc debut của chúng tôi, , là một bài hát...
Anh Seon-woo, với quả đầu như vừa bị bom nổ, nhìn chằm chằm vào camera, giới thiệu bài hát một cách rành rọt.
Cảm giác...
Một sự ngay thẳng đến mức người xem cũng thấy xấu hổ giùm.
Làm thế nào mà một người có thể nói chuyện mà không chớp mắt một lần nào như vậy nhỉ.
Cứ như robot.
Chắc không chỉ mình tôi nghĩ vậy, Song Yi-seon đang ăn thì làm rơi cả túi bánh snack trên tay.
"...Á á á! Á! Á! Video này là ăn gian! Hoàn toàn là lịch sử đen tối mà!"
"Woa, nhìn anh Seon-woo lúc đó già chát kìa." (Kim Woo-jung châm chọc)
"Trang điểm kiểu gì thế không biết?" (Kim Sang-sik bĩu môi)
"Woo-jung à, Sang-sik à." (Anh Seon-woo gọi "nhẹ")
Các thành viên rùng mình khi xem lại sân khấu debut "vinh quang" của EcL:pse.
Ngay cả Han Gyeo-ul, người trông tươm tất nhất, cũng quay mặt đi, từ chối nhìn vào quá khứ vài tháng trước của mình.
Người la hét om sòm, lấy thân mình che màn hình là Song Yi-seon.
Nhưng trong số các thành viên, tai của anh Seon-woo lại đỏ lựng lên nhất.
Nhìn kỹ thì đến cả gáy anh ấy cũng đỏ rực.
'Cũng phải thôi.'
Tôi hoàn toàn có thể hiểu được.
Vì bộ dạng của tụi tôi lúc đó đúng là không thể mở mắt ra mà nhìn nổi.
Tóc tai, trang điểm, trang phục.
Tất cả đều tan nát một cách đồng đều, một thảm họa toàn diện.
Không lẽ mấy cái bộ đồ như giẻ rách đó mà cũng phải bỏ tiền ra mua đấy chứ?
Nếu vậy thì stylist đúng kiểu: Hoặc là tắc trách. Hoặc là biển thủ công quỹ.
Ý là mấy bộ đồ đó có cho tôi không cũng chẳng thèm mặc.
Phong cách thời trang của mấy cụ ông trùm chợ Dongmyo còn sành điệu hơn gấp triệu lần.