Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài
Chương 73: Sân Khấu Bắt Đầu
Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Làm trò dài dòng thật sự quá phiền toái.]
[Loại kịch này giờ chẳng ai còn tin nữa đâu.]
[Cả fan cũng theo tiền, là người trong nghề mà không hiểu sao?]
[Kiến thức cạn như cái thân hình thảm hại này.]
…… Biết cái khỉ gì chứ? Một con ma sống từ thời xa xưa nào đó, có tư cách gì mà phán xét?
[Đừng tưởng mình sống hoài được đấy.]
[Phải kiểu như ta mới xứng danh huyền thoại chứ.]
[Còn ngươi, chết quách đi thì cũng chỉ được vài dòng tin rồi chìm nghỉm.]
Tôi hiểu chứ.
Biết là vậy, nhưng những lời công kích phũ phàng của Han Mu-yeong vẫn khiến máu tôi sôi sục.
Tức đến mức axit trong bụng như muốn trào ngược, tôi đành hớp vội một ngụm nước lọc để dập bớt cơn nóng.
"Thật ra em cũng đã thử đến phòng tập của anh Eun-tae rồi ạ? Nhưng… uầy. Sao có thể luyện tập ở nơi như thế được? Em thì chắc chắn không chịu nổi. Anh Eun-tae đúng là người rất giỏi ạ."
Kim Shi-min giơ ngón cái lên trước ống kính, như thể đang quảng bá: 'Công ty chúng tôi là nhất~'.
Cùng cảm giác sống động đến mức chóng mặt, màn hình nhanh chóng chuyển cảnh.
Hiện ra trước mắt là phòng tập của EcL:pse – khác biệt một trời một vực.
Không rõ do ai dựng, nhưng đoạn biên tập này thực sự đỉnh cao.
Kim Shi-min đứng cạnh tôi, thành thật thốt lên:
"Nhìn lại vẫn thấy phòng tập của anh Eun-tae thật sự không thể tin nổi."
"Công ty mới lập thì chỗ nào chẳng giống nhau."
"À, dù sao thì cũng… Á! Sao anh dẫm lên chân em vậy?!"
"Xin lỗi, không đeo kính áp tròng nên không nhìn rõ."
Shim Ju-yeong nói dối trơ trẽn, vừa nói vừa ngẩng mặt lên đầy đắc ý.
"Nhưng mà vẫn còn hơn công ty cũ của em nhiều. Hồi đó em chẳng có phòng tập, phải ra quán karaoke để tập. Không một quán karaoke nào ở Gangnam là em chưa đi qua. Quen thân với mấy ông bà chủ nên còn được thêm giờ miễn phí nữa chứ."
Ngay cả Park Jeong-hoon cũng quay sang nhìn tôi với ánh mắt thương hại.
Nhân tiện, Park Jeong-hoon hiện đã hoàn tất các cuộc gặp với vài công ty quản lý.
Trong đó có cả một công ty tầm trung, có tiếng tăm mà tôi từng nghe qua.
Cậu ấy nói vì tuổi không còn phù hợp để làm idol nên đã quyết định rẽ sang con đường diễn xuất.
Tại sao tôi lại biết rõ chuyện hậu trường của Park Jeong-hoon đến thế?
Bởi vì cậu ấy đã mang đến công ty một hộp hồng sâm, nói rằng tất cả là nhờ tôi.
Dù rằng hộp sâm đó đã bị giám đốc giật lấy sau lưng, tôi chẳng kịp thấy mặt.
Sau này chỉ nghe Park Jeong-hoon kể lại mà thôi.
May là hồng sâm.
Bản thân tôi vốn không hợp với sâm, chứ không thì chắc đã báo cảnh sát vì tội trộm cắp rồi.
Nghĩ lại vẫn thấy cạn lời.
Tôi không ăn được thì có thể chia cho các thành viên khác.
Vậy mà lại có một vị giám đốc lo cho sức khỏe bản thân hơn cả nghệ sĩ của mình…
Thật là một con người trước sau như một, khiến người ta phát ghét.
Giờ thì đến mức ghét thêm cũng chẳng buồn.
Chỉ cần hoàn thành kịch bản này, tôi sẽ rời đi, không ngoảnh lại.
Không biết Kwon Eun-tae sẽ chọn gì, nhưng ít nhất tôi đã quyết định như vậy.
"Nếu là em, thà làm BJ còn hơn debut ở một công ty rách nát. Vừa khổ thân vừa khổ tâm, kinh khủng quá."
"Cậu mới kinh khủng đó."
"Hả~? Anh Ju-yeong tự dưng nổi khùng làm gì? À, đúng rồi. Bị loại khỏi đội hình debut rồi, chắc anh cũng sắp về công ty rách nên đang bênh vực anh Eun-tae rồi đây? Vì cùng cảnh ngộ chăng?"
"Shi-min à, im đi… Ngậm miệng lại đi. Nếu không muốn bị các anh dạy dỗ một bài học."
Park Jeong-hoon nói thay điều tôi muốn thốt ra.
Nhưng đối thủ là Kim Shi-min – lời đe dọa chẳng hề có tác dụng.
"Haizz. Đúng là nồi nào úp vung nấy. Công ty các anh nổi bật quá nên em bị liên lụy, bị ghét luôn. Thật sự buồn. Hóa ra cảm giác bị cô lập là như này sao?"
Dù có bị đánh đập thế nào đi nữa, cái miệng thằng nhóc này chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thua.
Bệnh cuồng công ty này cũng nên giảm bớt đi rồi.
Mà sao Kim Shi-min lại càng lúc càng lún sâu vậy nhỉ? Hay là đã ấn định ngày debut rồi?
"Chậc chậc, nhìn cậu giống hệt tôi hồi trẻ. Cứ thế này sớm muộn cũng ngã sấp mặt thôi. Anh Eun-tae, thằng nhỏ này còn non nớt, nói bậy, anh đừng để bụng nhé."
"Đúng vậy, phải bị công ty lớn vắt kiệt một lần thì mới tỉnh ra được. Ở công ty nhỏ, người tài vẫn thành công được, hiểu chưa?"
Không hiểu sao Shim Ju-yeong và Park Jeong-hoon lại càng thêm phẫn nộ.
Là người thuộc "công ty rách" như tôi, nghe mà thấy ngượng thay.
___________________
Tự nhiên Park Jeong-hoon và Shim Ju-yeong lại xông vào đấm đá Kim Shi-min bằng lời lẽ sắc bén thay tôi, đúng là xúc động đến rơi nước mắt.
Hôm nay chẳng hiểu sao, nước mắt tôi cứ trực trào.
Không cần cố gắng kìm nén…
Cứ như chỉ cần chạm nhẹ một cái, nước mắt sẽ tuôn xối xả như vòi nước vỡ.
"VCR kết thúc là sân khấu bắt đầu ngay. Mọi người chuẩn bị theo đội hình intro nhé."
Trước khi lên sân khấu,
Trợ lý đạo diễn phát micro và dặn dò lần cuối.
VCR dần đi đến hồi kết.
"Sẵn sàng!"
Theo hiệu lệnh, chúng tôi bước lên sân khấu.
Lần này không phải sân khấu phụ cho màn song ca với Seo Ji-won, mà là sân khấu chính.
Sân khấu được dàn dựng đúng theo concept bài hát –
Như một lớp học trống vắng sau giờ tan trường bị thu nhỏ lại.
Theo hướng dẫn của trợ lý đạo diễn, chúng tôi đứng vào đúng vị trí đã đánh dấu.
"Còn 10 giây!"
Tôi kiểm tra lại tai nghe, rồi từ từ hít thở sâu.
"Còn 5 giây!"
Tôi nhắm mắt, rồi mở ra – đèn đỏ của máy quay lập lòe, như muốn xuyên thủng tôi.
"Còn 3 giây!"
2, 1…
Bắt đầu.
Rầm!
Ánh đèn đổ dồn từ mọi hướng.
Không chỉ bối cảnh, đạo cụ mà cả cách bố trí sân khấu,
tất cả đều được chăm chút kỹ lưỡng.
Trong số đó, thứ thu hút sự chú ý của đội sản xuất nhất là chiếc bục giảng đặt ở góc sân khấu –
Chính xác hơn, là chiếc radio đặt trên đó.
Để tìm được chiếc radio ưng ý, biên kịch Oh đã mất vài ngày đi lùng sục các chợ đồ cũ.
Không những vậy, cô còn tự tay sơn sửa lại.
Chiếc radio giờ đây không còn vẻ cổ kính, mà sáng bóng như một món đồ chơi trong phim hoạt hình.
Bên trong, một cuộn băng cassette trong suốt, không nhãn mác, đang quay chậm.
-Ding Dong Dang Dong Ding Dong Dang… Dongggggggg
Drrrrrrrrr--------!
Tiếng ghi âm chuông trường học nhanh chóng tua ngược, mở màn cho phần intro.
-Click- Click- Click…
Ai đó đang điều chỉnh radio.
Tiếng tua băng ngừng lại.
Người đó là Kim Shi-min.
Ánh đèn sân khấu chỉ tập trung duy nhất vào Kim Shi-min.
Ngay trước khi cậu rút cuộn băng ra khỏi radio,
giữa những tiếng nhiễu thô ráp, giọng nói của một người đàn ông vang lên:
-The moment love begins
The instinct inside woke me up
So… Run away from me
Giọng nói trầm ấm, được thu âm – chính là giọng của Kwon Eun-tae.
Trái ngược với giai điệu vui tươi, nội dung lời dẫn lại lạnh lẽo đến rợn người.
Sự đối lập ấy càng làm tăng thêm cảm giác bất an.
Hành động tiếp theo của Kim Shi-min càng khiến người xem bối rối.
Như vừa nghe thấy điều cấm kỵ, cậu thô bạo rút mạnh cuộn băng ra.
Cuộn băng bị ném xuống sàn, vỡ tan. Tiếng tua ngược hoàn toàn im bặt.
Một khoảnh lặng ngắn trôi qua.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Kim Shi-min bị ánh đèn nuốt chửng, rồi biến mất.