Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài
Chương 90: Trái Tim Của Mẹ Cha
Trợ Lý Đạo Diễn Quèn Lại Là Idol Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– RRRR RRRR RRRR……
Giữa những tạp âm hỗn loạn, tiếng chuông điện thoại khẽ vang lên.
– Cạch –
Ngay khi cuộc gọi vừa kết nối,
Một giai điệu intro bắt tai vang lên, nền piano và tiếng trống nhẹ nhàng dẫn dắt.
Tôi và các thành viên đang cúi đầu, vai kề vai giữa sân khấu, lần lượt ngẩng cao đầu lên.
Sau đó, bảy cánh tay đồng loạt vươn thẳng lên trời.
Chúng tôi tách ra, trải rộng khắp không gian—
Đó là động tác biểu trưng cho một nụ hoa bung nở trong khoảnh khắc.
Những thành viên như những cánh hoa, tiếp tục dàn dựng vũ đạo uyển chuyển.
Giữa vòng xoáy đó, Kim Sang-sik—người đứng ở vị trí trung tâm trong đội hình chữ ‘W’—cất giọng hát câu đầu tiên:
*Trong cơn mưa hoa rơi
Anh tìm thấy em
Chủ nhân của nỗi nhớ mong anh bấy lâu…*
Khi tôi nhận buổi huấn luyện thanh nhạc mới, Kim Sang-sik cũng tham gia.
Điều đó là hiển nhiên, vì cậu ấy cũng là sub vocal của EcL:pse.
Dù gọi là sub vocal, nhưng thực lực thì không thể phân biệt rạch ròi như vậy.
Ngay từ khi tôi xuyên không, kỹ năng thanh nhạc giữa Kwon Eun-tae và Kim Sang-sik vốn dĩ ngang ngửa nhau.
Chỉ là…
'Mấy đứa này, main vocal đâu nhất thiết phải là giọng trong trẻo?'
Chính vì sở thích kiên định của giám đốc mà Kwon Eun-tae mới trở thành main vocal.
Nếu Kim Sang-sik là main vocal, thì cũng chẳng có gì phải bàn cãi.
Nếu hệ thống không can thiệp, hai người họ hẳn đã thay phiên nhau tiến bộ.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Vì vậy, tôi đặt kỳ vọng lớn vào kỹ năng Huấn luyện viên trong tương lai.
Giọng hát của Kim Sang-sik sẽ phát triển đến đâu?
Và có thể tạo ra bao nhiêu sức mạnh tổng hợp cho EcL:pse?
Trái ngược với chất giọng trong trẻo của Kwon Eun-tae, điểm mạnh của Kim Sang-sik nằm ở giọng khàn đặc trưng.
Chỉ riêng âm sắc ấy cũng đủ để khắc họa cảm xúc buồn bã một cách sâu sắc.
Xét theo nghĩa đó, phần mở đầu của 'Falling Flowers and Flowing Water' do Kim Sang-sik đảm nhận là hoàn toàn hợp lý.
Không thể quá sáng, cũng không thể quá u ám.
Bởi vì nó phải thể hiện sự hỗn loạn của những cảm xúc đối lập, không thể song hành.
May mắn thay, khởi đầu rất tốt.
Kim Sang-sik khẽ mỉm cười, chân di chuyển nhẹ nhàng theo nhịp.
Cậu từ từ lùi về phía sau theo đội hình, nhường vị trí trung tâm cho Kim Woo-jung.
–– Anh vươn tay về phía em
Gửi gắm nỗi lòng chân thật không dám chạm tới
Một cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay…
Ngay khi Kim Woo-jung lọt vào ống kính chính, các phóng viên ảnh vội vã bấm máy.
Ánh đèn flash loé liên tục, nhưng Kim Woo-jung chẳng hề chớp mắt.
Ngược lại, anh dường như rất tận hưởng sự chú ý nồng nhiệt.
Anh còn ngẫu hứng thêm động tác vuốt tóc—không có trong bản vũ đạo.
Rồi cố tình làm bộ không nhìn vào camera, đến cuối đoạn mới giao tiếp bằng ánh mắt.
Một phản ứng mang đậm chất idol chuyên nghiệp.
'Quả nhiên là tên quá tự tin vào vẻ đẹp trai của mình nên mới làm mấy trò quyến rũ thế này.'
Chính vì Kim Woo-jung cố tình 'chiêu trò' như vậy, người tiếp theo—tức là tôi—phải chịu áp lực nặng nề.
Đúng vậy. Đó là tôi.
Những bất hạnh nhỏ nhặt như thế này chưa bao giờ bỏ qua tôi.
Tôi gạt bỏ mọi suy nghĩ phức tạp trong đầu, bán tin bán nghi đưa micro lên.
Tôi sẽ cho họ thấy uy nghiêm của một huấn luyện viên—dù mới cấp 1 sơ cấp—người sẽ quyết định tương lai của lũ nhóc này.
'Mình… mình là một huấn luyện viên vĩ đại…!'
Tôi tự nhủ, tự thôi miên bản thân.
Có lẽ hiệu quả, tôi như bật nút 'Chế độ Idol Power On'.
Tôi xoay người, tìm về vị trí của mình.
Ngay khi hất đầu lên, đèn đỏ của camera vừa vặn chiếu thẳng vào mặt.
Không biết từ lúc nào, ánh mắt tôi bỗng sáng rực lên một cách bản năng.
–– Nắm lấy cánh hoa rơi
Giá như có thể ngừng thời gian lại
Anh sẽ chạy đến bên em
Để em không phải đợi chờ…
Ban đầu, tôi định khuếch đại cảm giác cộng hưởng kỹ năng với Han Mu-young.
Nhưng khi đối mặt với camera đang bật đèn đỏ, đầu óc tôi trống rỗng, chẳng nghĩ được gì.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi cảm thấy mình là 'chính tôi' trọn vẹn—không phải ai khác.
Nó khác với cảm giác 'khi nãy'.
Tôi hoàn thành phần hát một cách an toàn, không rời mắt khỏi camera.
Sau khi giao phần cho Yoon Hae-il, tôi mới cảm thấy như vừa vượt qua một ngọn núi lớn.
Dù còn quá sớm để yên tâm, nhưng cảm giác này cũng không tệ chút nào.
Có lẽ vì vậy, một nụ cười đắc thắng tự nhiên nở trên môi.
Lúc đó, tôi chưa biết—rằng nụ cười ấy đã bị ghi lại bởi chiếc camera vẫn bám theo tôi dù phần biểu diễn đã xong.
Chỉ là khoảnh khắc thoáng qua, nhưng các fan tinh mắt đã không bỏ lỡ và lập tức phản ứng:
– Có tội!!!
– Kwon Eun-tae tấn công visual dữ quá, còn cười nữa? Okeee tui chết đây TvT
– Mắt Eun-tae chắc có gắn sao đó
– Đừng dụ dỗ người khác khi không yêu thương họ chứ
– Ôi dễ thương quá… dễ thương quá… dễ thương quá đi mất…? Ôi dễ thương quá… dễ thương quá… dễ thương quá đi mất…?
– Chính thức tuyên bố: Từ giờ MBTI của Kwon Eun-tae với tôi chỉ có một—CUTE
Gong Seon-woo, người đang biểu diễn vũ đạo đôi với Yoon Hae-il, bước lên phía trước.
Dù chẳng làm gì đặc biệt, sân khấu bỗng trở nên đầy đặn hơn hẳn.
Cả hai đều cao, tay chân dài, động tác vì thế mà càng thêm dứt khoát.
Hơn nữa, giọng hát của Gong Seon-woo vẫn giữ được nét thô sơ, chưa được mài giũa—mang một vẻ quyến rũ riêng.
Trong khi đó, Yoon Hae-il lại xử lý giọng hát một cách tinh tế như một nhạc cụ.
–– Trong ký ức phai tàn
Hình bóng đôi ta đã hứa hẹn vĩnh cửu
Dù đã tan biến không dấu vết
Em vẫn chờ anh nơi đây…
Với vũ đạo đối lập nhưng hài hòa, bài hát tiến vào điệp khúc.
–– Rằng bốn mùa của anh chỉ có mỗi em
Anh sẽ gom góp những mảnh ký ức
Khắc ghi lên cánh hoa rơi…
Theo nhịp điệu dâng trào, tiếng guitar điện vang lên làm nhạc cụ solo.
Đoạn sau điệp khúc không quá dài.
Ngắn gọn nhưng đầy mê hoặc, màn solo của Han Gyeo-ul đã hút trọn mọi ánh nhìn.
Màn solo này được tạo ra hoàn toàn theo ý tưởng của Han Gyeo-ul từ đầu đến cuối.
Cậu thậm chí mượn vài động tác từ múa truyền thống Hàn Quốc—chuyên ngành của mình—để tăng thêm cảm xúc.
Chỉ vài động tác mà đã nâng tầm sự hoàn hảo của màn trình diễn.
Không hổ danh với kỹ năng 'Vút Bay Như Bướm'.
Han Gyeo-ul cũng tỏ ra hài lòng, môi nở nụ cười nhẹ—khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
'Thằng nhóc này cũng biết biểu cảm thế à?'
Nhìn cậu tận hưởng sân khấu như vậy, thật sự khiến người khác cũng cảm thấy dễ chịu theo.
Các thành viên khác cũng có cùng cảm xúc, sự tự hào hiện rõ trên gương mặt họ.
Trong đó, Song Yi-seon là người say sưa nhất.
Khi bước vào điệp khúc thứ hai, cậu như đang bùng nổ từ bên trong.
–– Dù mùa xuân tươi đẹp đã qua, hạ đã đến
Anh vẫn ở đây, vẫn vẽ bóng hình em
Chờ đợi mùa xuân trở lại…
Song Yi-seon đã rất thích phần này ngay từ khi thu âm, cậu nói nó rất hợp với mình.
Thực tế đúng là như vậy.
Dù vẫn còn chút vụng về,
Nhưng chính điều đó lại càng phù hợp với cảm xúc tươi trẻ đúng tuổi.
Tất cả thành viên đều thể hiện tốt hơn cả mong đợi.
Nhờ vậy, chúng tôi tiến đến điệp khúc cuối cùng một cách trơn tru, không gặp trục trặc nào.
–– Rằng bốn mùa của anh chỉ có mỗi em
Anh sẽ gom góp những mảnh ký ức
Khắc ghi lên cánh hoa rơi…
Tôi dồn hết cao trào đã kìm nén đến tận giây phút cuối, tuôn trào ra hết.
Phần hát kết thúc.
Thật nhẹ nhõm làm sao.
Không chút nuối tiếc, tôi quay người, hoà vào đội hình vũ đạo.
Theo tiếng nhạc dần nhỏ lại, chúng tôi tái hiện đội hình nụ hoa ban đầu, khép lại động tác.
– RRRRRRRR……
Tiếng điện thoại cúp máy vang lên, rồi màn trình diễn cũng kết thúc hoàn toàn.
Tiếng th* d*c vang vọng trong tai.
Tôi hít một hơi thật sâu, đến mức lồng ngực phập phồng.
Vừa điều hoà lại nhịp thở, một cửa sổ pop-up quen thuộc hiện ra trước mắt:
[Chúc mừng! Kỹ năng huấn luyện 'Trái tim của mẹ cha' đã được giải phong ấn.]
[Hiệu ứng 'Chăm sóc' người được cảm hóa tăng lên.]
[Nhận được 'Lòng hiếu thảo' của người được cảm hóa để nâng cấp kỹ năng!]
… Điên thật. Cái này là cái quái gì nữa đây?
__________________
Sau buổi showcase, các hoạt động quảng bá album chính thức bắt đầu.
Chúng tôi liên tục xuất hiện trên các chương trình âm nhạc của các đài truyền hình.
Nhờ được đề cử cạnh Glory Earth trong hạng mục "Tân binh của năm", chúng tôi còn thường xuyên tham gia các buổi phỏng vấn trong phòng chờ.
Không thể tin nổi, mọi thứ đang diễn ra quá thuận lợi.
Và cuối cùng, vào chiều Chủ Nhật của tuần hoạt động đầu tiên.
Sau khi vội vã kết thúc chương trình âm nhạc cuối cùng, điểm đến của chúng tôi là một hiệu sách lớn gần đài truyền hình.
EcL:pse – 'The 1st Mini Album "Red Moon (New World)" - Buổi ký tặng fan kỷ niệm phát hành album'.
Đây là buổi ký tặng fan đầu tiên, được mong chờ từ lâu.
– Fan sign EcL:pse cạnh tranh dữ vậy hả? Tui đã chuẩn bị dư dả 3 album mà còn trượt đây này, EcL:pse nổi tiếng từ bao giờ vậy hichic?
└ Dù là nhóm chưa nổi mấy nhưng 3 album đối với nhóm nam là quá rồi đó.
└ Mày có hay bị nói là vô lương tâm không?
└ (Người đăng) Không, mẹ nó chứ, tui cứ tưởng EcL:pse là nhóm chỉ mình tôi biết chứ.
└ Nói gì thếㅋㅋㅋㅋ Mẹ tôi còn biết Eun-tae nữa là.
– Có mỗi tui thấy album đầu của EcL:pse bán chạy không?
Tình hình bây giờ cứ thấy không ổn chút nào.
Glory Earth là nhóm công ty lớn mà thấy không có lực lắm.
└ Không ổn cái gì mà không ổn
└ So sánh tân binh mới debut hôm qua với tân binh cũ 6 tháng là sao?
└ 6 tháng sao gọi là tân binh cũ được, vẫn là tân binh thôi.
└ (Người đăng) Glory Earth là nhóm công ty lớn nên đương nhiên xuất phát điểm khác EcL:pse rồi.
└ Cứ tưởng công ty lớn là vạn năng hay sao đó;;;
└ Fan Glory Earth bị thần kinh hết rồi hay gì mà tội nghiệp thế.
Trong tầng hầm hiệu sách có một không gian riêng biệt tổ chức ký tặng fan.
Người phụ trách sự kiện nói nơi này có thể chứa dễ dàng khoảng 200 người.
“Hôm nay sẽ có tổng cộng 100 fan trúng thưởng đến đây. 50 người còn lại sẽ đứng xem ở phía sau.”
“Vâng, vâng. Chúng tôi hiểu rồi.”
“Anh ơi, tay em tê cứng mất rồi. Không duỗi ra được.”
“Gì mà đã tê rồi? Mới làm gì đâu?”
Người phụ trách cười hiền, quen thuộc với cảnh làm quá của các thành viên.
Đã đến giờ, người phụ trách và quản lý bắt đầu hối hả.
“Các nghệ sĩ bây giờ sẽ vào trong ạ.”
Theo hướng dẫn, tôi bước vào hội trường—
“Kyaaa!”
Tiếng hò reo vang như sấm.
Cùng với đó, đèn flash từ các máy ảnh chuyên nghiệp chớp liên hồi.
“Ư, ứ… ực!”
“Ê.”
“Ôi, cẩn thận đừng để ngã nhé.”
Song Yi-seon vì mải ngẩn người nhìn fan mà suýt vấp ngã, tôi nhanh tay túm lấy gáy cậu ấy.
“Ôi mẹ ơi, làm sao bây giờ.”
“Yi-seon à, em không sao chứ?!”
“Á, em không sao ạ! Nhờ có anh Eun-tae đỡ nên em không ngã đâu~.”
Nghe tiếng fan xôn xao lo lắng, Song Yi-seon khúc khích cười, vẫy tay.
Đùm đùm đùm.
Tiếng máy ảnh vang lên như súng bắn liên thanh.
Ánh đèn flash chói lóa đến mức khó mở mắt.
Không thể nhắm hờ trước mặt fan, tôi đành nheo mắt lại, thu nhỏ đồng tử.
Chà, cũng chẳng ăn thua mấy.
Thôi thì bỏ cuộc với những việc vô ích, ngoan ngoãn đi theo sau các thành viên.
Ngay sau đó, các thành viên xếp thành một hàng trước bàn ký tặng.
Người phụ trách đưa micro cho Gong Seon-woo.
“Chúng ta cùng chào hỏi nhé. Hai, ba.”
“Xin chào, chúng tôi là EcL:pse!”
Sau màn chào hỏi tập thể, một cuộc trò chuyện nhỏ diễn ra trước khi buổi ký tặng chính thức bắt đầu.
Các thành viên lần lượt trò chuyện với fan.
“Mọi người đến đây có mệt không?”
“Không! Không mệt chút nào!”
“Mọi người ăn tối chưa?”
“Chưa! Gợi ý món gì đi để lát nữa tôi ăn!”
“Mai phải đi học rồi, mọi người không về nhà sớm sao?”
“Không! Xin nghỉ nửa ngày là được mà!”
Không biết đã luyện từ bao giờ, lời nói cứ tuôn ra trôi chảy.
Ngay cả Yoon Hae-il và Han Gyeo-ul, dù kiệm lời, cũng giao tiếp ngắn gọn với fan.
Tôi bỗng cảm thấy một nỗi phản bội mơ hồ.
'Mình nên nói gì đây?'
Đang vắt óc suy nghĩ, đã đến lượt tôi.