Chương 20: Mối Liên Kết Giữa Hai Người

Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mấy ngày đưa Ngu Duy ra ngoài chơi, Ngu Thừa Diễn thực ra đã nhiều lần nảy ra ý định muốn nhân cơ hội này mang Ngu Duy đi biến mất tăm.
Tiếc là cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi. Chưa nói đến việc hắn không muốn cắt đứt tình bạn giữa Ninh Tố Nghi và Ngu Duy, cho dù hắn thật sự muốn mang nàng đi cũng phải xử lý sạch sẽ những chuyện khác, không thể rời đi một cách đáng ngờ như vậy, để lại trong Huyền Thiên Tông nhiều rắc rối chưa giải quyết xong.
Từ khi nghe tin Tạ Kiếm Bạch sắp hạ phàm, trong lòng Ngu Thừa Diễn đã cảm thấy sốt ruột, càng đến gần Huyền Thiên Tông, lòng hắn càng thêm lo lắng.
Hắn chỉ có thể tự an ủi mình, chỉ cần họ chỉ hoạt động ở ngọn núi ngoại môn, kín đáo một chút, duy trì cuộc sống thường ngày như trước, Tạ Kiếm Bạch sẽ rất khó có cơ hội gặp được Ngu Duy.
Lúc nhỏ, Ngu Thừa Diễn từng nghe mẫu thân và dưỡng mẫu vô tình nói chuyện, Ngu Duy ở ngoại môn ba bốn năm mà không hề chạm mặt Tạ Kiếm Bạch. Mãi sau này Ninh Tố Nghi mang nàng rời khỏi môn phái, ở bên ngoài lại tình cờ gặp nhau.
Vì vậy, hắn có khả năng rất lớn để ngăn cản bọn họ gặp mặt.
Sau khi từ bên ngoài trở về, Ngu Thừa Diễn liền đưa nàng đi gặp Cốc Quảng Minh, người vẫn luôn muốn xem cơ duyên của hắn là ai, đồng thời từ chối đề nghị của Cốc Quảng Minh muốn tăng chế độ đãi ngộ cho Ngu Duy, giữ nàng lại đỉnh chính.
Ngu Thừa Diễn đã quyết tâm rằng hôm nay sau khi gặp tông chủ xong, hắn sẽ không bao giờ đưa Ngu Duy đến đỉnh chính nữa.
Đợi đến lúc sắp rời khỏi chủ điện, trở về ngoại môn, Ngu Thừa Diễn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng hắn đã thoải mái hơn nhiều, gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng đã được trút bỏ.
Thiếu nữ ở bên cạnh tíu tít kể cho hắn nghe những chuyện nhỏ nhặt, Ngu Thừa Diễn thì nhẫn nại lắng nghe.
Sau mấy tháng chăm sóc cẩn thận của hắn, tiểu yêu miêu vốn tự do tự tại nhưng lại bị Huyền Thiên Tông ràng buộc, ngay cả nguyên hình của mình cũng không dám để lộ, cuối cùng đã lấy lại được vẻ thoải mái tự nhiên vốn có của mình. Vừa khuất khỏi tầm mắt của Cốc Quảng Minh, nàng liền lập tức để lộ đôi tai mèo trắng muốt của mình.
Thấy nàng không sợ trời không sợ đất, ngay tại đỉnh chính đã dám tự do để lộ tai như vậy, Ngu Thừa Diễn vô cùng hài lòng, hắn cảm thấy Ngu Duy nên như vậy, Huyền Thiên Tiên Tông thì là cái thứ gì, trước đây những giáo tập và trưởng lão kia còn lấy những tội danh vu khống để chèn ép nàng.
Mọi chuyện dường như đều đang diễn ra suôn sẻ, Ngu Thừa Diễn thậm chí đã bắt đầu suy nghĩ tối nay sẽ làm món gì cho mèo con ăn, kết quả là hai người vừa ra khỏi chủ điện liền bất ngờ đụng mặt Tạ Kiếm Bạch!
Nhìn nam nhân mặc bạch y, lạnh lùng và xa cách dưới bậc thềm, phản ứng đầu tiên của Ngu Thừa Diễn là kéo Ngu Duy ra sau lưng mình, giấu nàng thật kỹ.
Sao lại thế này, sao mọi chuyện lại đột ngột đến vậy?!
Ngu Thừa Diễn trừng mắt nhìn Tạ Kiếm Bạch dưới bậc thềm, thậm chí hắn quên cả việc che giấu sự thù địch và cảnh giác rõ như ban ngày của mình.
Khoảnh khắc Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu lên, toàn thân thanh niên đều căng cứng.
"Là ngươi."
Giọng Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm, bình tĩnh, lạnh lẽo như dòng suối băng.
"Cái gì?" Giọng Ngu Thừa Diễn lạnh lùng, thậm chí còn có vẻ hung hăng quá mức.
Đặc biệt là khi hắn nhận ra Ngu Duy sau lưng mình nghe thấy giọng của Tạ Kiếm Bạch liền lập tức tò mò muốn ngó đầu ra nhìn, hắn càng nắm chặt tay nàng hơn.
Ngu Thừa Diễn không biết hai chữ đó của phụ thân hắn rốt cuộc là có ý gì, hắn không muốn dây dưa với y tại đây, chỉ muốn mau chóng mang Ngu Duy đi. Hắn liền lạnh lùng nói thêm một câu: "Ngươi nhận nhầm người rồi."
Nói xong câu đó, hắn trực tiếp triệu hồi phi kiếm ra, dứt khoát bế Ngu Duy lên kiếm, sau đó hai người liền biến mất khỏi đỉnh chính.
Tiêu Tử Dực ở bên cạnh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tuy ông vừa nhìn Ngu Thừa Diễn đã cảm thấy có điều bất thường nhưng lúc này ông cũng không kịp suy nghĩ nhiều. Ông chỉ thấy tên thanh niên kia lại vô lễ với Kiếm Tôn đến vậy, điều này khiến Tiêu Tử Dực sầm mặt lại.
Ông vừa định nói gì đó thì Tạ Kiếm Bạch đã biến mất.
Tạ Kiếm Bạch và một phần sức mạnh của mình có thể cảm ứng lẫn nhau, y có thể cảm nhận được sự tồn tại của sức mạnh trên kết giới từ xa, đương nhiên cũng biết hậu bối của Huyền Thiên Tiên Tông lại dám trộm một phần nhỏ sức mạnh của y, dùng vào Trắc Thiên Thạch.
Hầu như vừa gặp mặt, Tạ Kiếm Bạch đã xác định được thanh niên trước mặt chính là người được sức mạnh của mình thừa nhận, điều này tạo nên một mối liên kết giữa họ.
Nhưng rất kỳ lạ, dấu vết 'liên kết' trên người thanh niên này dường như quá sâu đậm, hoàn toàn khác với mối quan hệ truyền thừa sức mạnh thông thường.
Hơn nữa, phản ứng của hắn cũng có chút quá kịch liệt.
Tạ Kiếm Bạch nhận ra phía sau hắn có giấu một yêu tộc nhưng vì thái độ của Ngu Thừa Diễn quá kỳ lạ nên y chỉ chú ý đến mỗi hắn.
Thấy Ngu Thừa Diễn vội vàng rời đi, Tạ Kiếm Bạch cũng kiên quyết đuổi theo.
Ở một nơi khác, Ngu Duy bị một loạt hành động của Ngu Thừa Diễn làm cho ngây người, nàng níu lấy cánh tay hắn, nghi hoặc hỏi: "Ngươi sao vậy, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"
Nhờ hắn mà Ngu Duy chỉ kịp nghe thấy một giọng nói rất hay, còn lại đều bị Ngu Thừa Diễn che chắn kín mít nên chẳng thấy gì, chưa kịp để nàng suy nghĩ đã bị hắn kéo đi mất rồi.
Ngu Thừa Diễn định an ủi nàng liền nhận ra có người đang bám theo - Tạ Kiếm Bạch bám theo một cách công khai, hoàn toàn không có ý định che giấu hành tung.
Đây quả đúng là phong cách của Tạ Kiếm Bạch.
Mặt Ngu Thừa Diễn lập tức sa sầm, hắn hạ giọng nói: "A Duy, nàng nghe lời ta được không? Nàng không phải đã mang quà cho Ninh tiểu thư sao, ta đưa nàng về, nàng đi tìm Ninh tiểu thư chơi. Ta có chút chuyện cần giải quyết, nếu nàng ngoan ngoãn nghe lời, ba ngày sau không cần phải tu luyện."
"Thành giao!" Mắt Ngu Duy sáng bừng.
Ngu Thừa Diễn đặt nàng xuống khu rừng cạnh ngọn núi ngoại môn sau đó liền ngự kiếm bay đi.
Đúng như hắn đoán, Tạ Kiếm Bạch không hề do dự mà lập tức đuổi theo.
Đến một nơi vô cùng hẻo lánh, Ngu Thừa Diễn mới dừng lại, hắn quay người lại, lạnh lùng nhìn nam nhân đang tiến đến.
Tạ Kiếm Bạch mặc một bộ bạch y, lông mày như kiếm, mắt như sao, dung mạo tựa tiên nhân hạ phàm, quanh thân lại ẩn chứa sát khí vô cùng bất thường. Luồng hung lệ khí thuần túy đến cực điểm này khiến nhiệt độ xung quanh y lạnh đi rất nhiều.
"Có chuyện gì?" Ngu Thừa Diễn lạnh lùng nói.
Từ lúc gặp mặt đến giờ, thái độ của Ngu Thừa Diễn có thể nói là cực kỳ tệ, vừa hung hăng vừa lạnh lùng.
Tạ Kiếm Bạch không hề bận tâm đến thái độ của hắn, nam nhân dùng giọng nói trong trẻo nói: "Ngươi biết ta."
Giọng điệu của y lãnh đạm mà chắc chắn.
Ngu Thừa Diễn không khỏi mím chặt môi, hắn đối diện với ánh mắt vô cảm của Tạ Kiếm Bạch liền lập tức lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Trong mắt Tạ Kiếm Bạch không có gì cả, hay nói đúng hơn, trong mắt y là vạn vật chúng sinh trong thiên hạ chứ không phải một cá thể riêng lẻ. Sự lạnh lùng của y toát ra từ tận xương cốt, vì y không quan tâm đến bất kỳ ai, không ai có thể khuấy động được dù chỉ một gợn sóng trong lòng y.
Ngu Thừa Diễn cảm thấy cực kỳ khó chịu, dù hắn ghét Tạ Kiếm Bạch, chán ghét việc phải ở chung một chỗ với y, thậm chí để tránh bị nghi ngờ, để cố gắng cắt đứt mối liên hệ của hắn với Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn luôn chọn con đường đối nghịch với y.
Nhưng hắn chưa từng trải qua cảm giác này – trong mắt Tạ Kiếm Bạch không hề có hắn. Trong mắt nam nhân đó, hắn không khác gì vạn vật chúng sinh trên đời này, thậm chí cả hoa cỏ cây cối cũng vậy.
Tạ Kiếm Bạch hiện giờ chưa có hôn phối, đối với y mà nói, đương nhiên cũng chưa từng có một nhi tử thân sinh bất tài.
Hắn cũng chỉ là một người không quan trọng mà thôi.
Hơi thở của Ngu Thừa Diễn càng lúc càng nặng nề, hắn lạnh lùng nói: "Đúng vậy, ta biết ngươi là Tạ Kiếm Bạch, thì sao?"
"Ngươi đã làm gì?" Tạ Kiếm Bạch hỏi.
Ngay cả khi chất vấn, giọng y cũng không hề có chút hơi ấm nào.
Trong lòng Ngu Thừa Diễn nảy sinh một cảm giác chột dạ kỳ lạ, hỏi hắn đã làm gì thì nhiều chuyện để nói lắm.
Tạ Kiếm Bạch lại tiếp tục nói: "Ngươi muốn trở thành ta?"
"Ai muốn trở thành ngươi chứ!" Một câu nói bâng quơ của nam nhân cũng có thể châm ngòi cơn giận của Ngu Thừa Diễn, hắn tức đến nỗi giọng nói cũng cao lên vài phần: "Ngươi rốt cuộc đang nói những thứ linh tinh gì vậy, ta chẳng hiểu một câu nào!"
"Ngươi đã thừa hưởng sức mạnh của ta, hẳn là chưa quá bốn tháng. Nhưng hiện giờ trên người ngươi đã có một luồng khí tức rất giống ta." Dù Ngu Thừa Diễn đang giận dữ, giọng Tạ Kiếm Bạch vẫn bình tĩnh và lạnh lùng: "Ngươi nhất định đã làm gì đó mới biến thành bộ dạng như bây giờ."
"Ta giống ngươi? Ta..." Ngu Thừa Diễn suýt nữa không kìm được xúc động muốn mắng chửi người.
Mẹ kiếp, hắn còn có thể làm gì nữa chứ, hắn chỉ là được sinh ra thôi mà.
----
Tác giả có lời muốn nói:
Cha chó: Nghe ta nói nè, cảm ơn con đã sưởi ấm bốn mùa, vốn dĩ phải mấy năm nữa mới được gặp mẹ con, không ngờ lại đến sớm hơn.
Chó con: ...