Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn
Cuộc chạy trốn bất thành
Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong buổi sáng sớm tĩnh lặng như vậy, dù chỉ một tiếng động nhỏ cũng trở nên rõ ràng lạ thường.
Giọng nói của người đàn ông vang lên quá đột ngột, không hề có tiếng bước chân hay tiếng đóng cửa, cứ như thể xuất hiện từ hư không.
Mặc dù ngữ khí của hắn nghe như đùa cợt, nhưng cơ thể Nguyễn Thanh theo bản năng liền cứng đờ, từng sợi lông tơ trên người dựng đứng, mọi tế bào trong cơ thể đều gào thét cậu mau chóng bỏ chạy.
Nguyễn Thanh không chút nghĩ ngợi, tuân theo bản năng, siết chặt chiếc túi xách rồi bắt đầu chạy không ngừng nghỉ.
Thang máy ở ngay gần đó, còn giọng nói kia vang lên cách cậu khoảng hơn mười mét.
Nửa đêm không có ai sử dụng thang máy, Nguyễn Thanh thấy nó đang dừng ngay tại tầng này.
Kịp rồi!
Nguyễn Thanh dốc hết sức lực chạy đến thang máy.
Cửa thang máy nhanh chóng mở ra.
Nguyễn Thanh bước vào thang máy, ấn nút xuống tầng một, một tay siết chặt túi xách, một tay điên cuồng nhấn nút đóng cửa, đồng thời căng thẳng nhìn người đàn ông cách đó không xa.
Cửa thang máy từ từ khép lại, dần che khuất tầm nhìn ra bên ngoài.
Nhưng Nguyễn Thanh đã quá xem nhẹ người đàn ông kia.
Nguyễn Thanh mở to mắt nhìn xuyên qua khe hở cánh cửa thang máy đang dần đóng lại.
Trên hành lang, người đàn ông mà cậu gặp ban ngày – chủ nhà – đã kịp phản ứng, hắn sải bước nhanh về phía thang máy. Dáng vẻ thong dong, ưu nhã, nhưng khoảng cách mười mấy mét đã nhanh chóng được rút ngắn chỉ còn một đoạn ngắn là đến thang máy.
Nhanh quá!
Thấy vậy, Nguyễn Thanh càng điên cuồng hơn, nhấn mạnh nút đóng cửa thang máy.
Nhanh lên một chút!
Phải nhanh hơn nữa!
Cửa thang máy dần dần chỉ còn lại một khe hở hẹp.
Mặc dù tốc độ của người đàn ông đó nhanh hơn người bình thường, nhưng hắn vẫn còn cách thang máy ít nhất hai mét.
Nguyễn Thanh thấy vậy liền khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, vào giây phút cuối cùng cửa thang máy khép lại, một bàn tay đã vững vàng chặn ngang giữa cửa.
Thang máy có cảm ứng tự động, khi phát hiện có vật cản ở giữa cửa sẽ tự động mở ra.
Thân ảnh cao lớn xuất hiện trong thang máy, bao trùm lấy Nguyễn Thanh, mang theo một cảm giác áp bức không thể bỏ qua.
Nguyễn Thanh ngẩng đầu nhìn người trước mặt, ánh mắt trong trẻo lanh lợi giờ đây mang theo một tia khiếp sợ tột độ và sự không thể tin được, khuôn mặt cậu trắng bệch không còn chút máu.
Người đàn ông rất cao, tầm một mét tám mươi bảy, hắn cúi nhìn thiếu niên trước mắt, hai mắt híp lại, để lộ vài phần nguy hiểm: “Cậu sẽ không... thật sự định chạy trốn chứ?”
Ngữ khí của người đàn ông khiến da đầu Nguyễn Thanh tê dại, thân thể hơi rụt lại, theo bản năng lùi mấy bước, cho đến khi lưng cậu dựa hẳn vào thành thang máy, không còn chỗ lùi nữa.
Hắn cũng đồng thời tiến đến, dồn Nguyễn Thanh vào góc thang máy, cảm giác áp bức trên người hắn không hề giảm bớt, khiến Nguyễn Thanh không còn đường trốn thoát.
Nguyễn Thanh cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tránh né ánh mắt đầy xâm lược của người đàn ông, thân thể run nhè nhẹ, nhỏ giọng nói: “Không, không có.”
Người đàn ông nhướng mày, thoạt nhìn có vài phần tà tứ: “Vậy cậu chạy làm gì?”
Nguyễn Thanh bất an túm lấy túi xách, vẻ mặt đáng thương như sắp khóc: “Buổi tối, tôi... rất sợ.”
Cái lý do này hắn miễn cưỡng chấp nhận, dù sao thiếu niên trông gầy gò, trên người chỉ có mỗi chiếc túi xách, quả thật không giống đang chạy trốn.
Hơn nữa, hắn vừa mới tra cứu tư liệu kỹ càng về thiếu niên trước mặt.
Một người đàn ông nghèo khổ mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, khó có thể giao lưu bình thường với người khác, chỉ biết trốn trong căn phòng âm u chật hẹp, rồi lên mạng cố ý làm tổn thương người khác.
Giống như một con chuột sống trong ống cống hôi thối.
Thông tin trên mạng mà hắn thu thập được miêu tả như thế.
Chẳng qua...
Trong đáy mắt người đàn ông hiện lên một tia u quang, hắn cúi đầu nhìn thiếu niên mảnh mai xinh đẹp trước mắt, cảm thấy những lời đồn trên mạng quả nhiên không thể tin được.
Gạt bỏ được hiểu lầm, người đàn ông thu lại khí thế, nở một nụ cười thân thiện, cố gắng khiến mình trông lịch thiệp và ôn hòa.
“Đã trễ thế này cậu muốn đi đâu? Tôi có thể đưa cậu đi, buổi tối một mình ra ngoài không an toàn.”
Ánh mắt người đàn ông quét một lượt trên người Nguyễn Thanh: “Đặc biệt là, một đứa nhỏ xinh đẹp như cậu.”
Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu tỏ ý từ chối, thậm chí còn sợ hắn không nhìn thấy nên nhỏ giọng nói: “Không, không cần.”
“Đinh” một tiếng, thang máy đã tới tầng một.
Nguyễn Thanh thấy vậy cắn môi dưới, lấy hết can đảm lướt qua người đàn ông định bước ra ngoài, nhưng lại bị hắn kéo trở lại.
Người đàn ông nhấn nút đóng cửa thang máy, mở miệng nở một nụ cười khiến người ta không thể từ chối.
“Hiện tại đã quá muộn rồi, vẫn nên để tôi lái xe đưa cậu đi.”
Mọi thứ đều diễn ra hợp tình hợp lý, dường như hắn thật sự đang suy nghĩ cho thiếu niên.
Nhưng hắn vừa mới túm chặt thiếu niên kéo cậu vào lại không hề có ý định buông tay.
Như thể hắn đã quên mất.
Áo khoác của cậu rất rộng, cổ tay bị ống tay áo che khuất, tay của người đàn ông cũng không trực tiếp chạm vào làn da cậu.
Nhưng Nguyễn Thanh vẫn cảm thấy khó chịu, cậu dường như bị dọa sợ, cố gắng muốn thoát khỏi sự khống chế.
Người đàn ông dường như lúc này mới nhớ ra mình quên buông tay, hắn lập tức buông ra, cười tủm tỉm nói lời xin lỗi: “Xin lỗi.”
Nguyễn Thanh cúi đầu, không nói gì.
Cửa thang máy mở ra, người đàn ông dẫn đầu bước ra khỏi thang máy: “Đi thôi.”
Hắn đi được vài bước, thấy thiếu niên không theo kịp liền dừng lại chờ cậu.
Nguyễn Thanh mím môi, chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đi theo.
Không phải cậu muốn đi theo, mà là hắn quá bá đạo, căn bản không cho cậu cơ hội cự tuyệt.
Chủ nhà tên là Giang Tứ Niên, nghề nghiệp cụ thể không rõ, nơi ở không rõ ràng, mối quan hệ cụ thể cũng không ai biết.
Nhưng Nguyễn Thanh biết một điều, đó là hắn có tính cách ác liệt và biến thái.
Nếu không theo hắn, vậy thì hắn sẽ dùng thủ đoạn để buộc người khác phải theo hắn.
Nếu Nguyễn Thanh không đi theo, cậu tin chắc Giang Tứ Niên sẽ mạnh mẽ túm cậu đi cùng, hoặc là mạnh mẽ đưa cậu trở về.
Thà tự mình đi còn hơn bị hắn lôi kéo.
Xe của Giang Tứ Niên đang đậu ở tầng một, hắn đi đến bên cạnh xe, sau đó rất chu đáo mở cửa ghế phụ cho Nguyễn Thanh.
Nguyễn Thanh không còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi vào trong xe.
Giang Tứ Niên thong thả lái xe, liếc nhìn thiếu niên ngồi ở ghế phụ: “Đi đâu?”
Nguyễn Thanh cẩn thận nhìn Giang Tứ Niên, nhỏ giọng nói: “Phố Đào Nguyên, quán bar Phong Nhã, làm phiền anh.”
Giang Tứ Niên hơi kinh ngạc, hắn liếc nhìn thiếu niên: “Quán bar?”
Nguyễn Thanh khẽ gật đầu.
Người đàn ông dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào vô lăng, không chút để ý hỏi: “Cậu thường xuyên đi à?”
Nguyễn Thanh chần chừ một chút, rồi lại gật đầu.
Giang Tứ Niên thấy thiếu niên gật đầu, trong lòng có chút không vui, đôi mắt hắn u ám vài phần. Hắn nghĩ đến khả năng nào đó, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần: “Cậu đến đó làm gì?”
Nguyễn Thanh dường như nhận ra hắn không vui, càng thêm căng thẳng: “Mượn, vay tiền, đóng tiền nhà.”
Phố Đào Nguyên – quán bar Phong Nhã không xa lắm, chỉ mười phút là đến.
Địa chỉ này không phải Nguyễn Thanh nói bừa. Nguyên chủ (của thân thể này) từng nửa đêm ra ngoài, không cẩn thận bị một nhân viên quán bar đụng ngã.
Người đó đã mua thuốc cho nguyên chủ, hai người còn thêm phương thức liên hệ của nhau.
Đây không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là quán bar làm ăn hỗn tạp, muốn “đục nước béo cò” thì đây tuyệt đối là nơi tốt nhất.
Giang Tứ Niên dừng xe trước cổng lớn quán bar Phong Nhã, Nguyễn Thanh liền trực tiếp mở cửa xuống xe.
Khi cậu chuẩn bị bước vào quán bar, Giang Tứ Niên kéo cậu lại: “Quán bar quá hỗn loạn, chi bằng cậu gọi điện thoại cho người đó tới.”
Nguyễn Thanh liếc nhìn Giang Tứ Niên, không phản bác, lấy điện thoại ra, tìm được phương thức liên hệ của người kia rồi nhắn tin.
[ Xin chào, tôi đang ở cửa quán Phong Nhã, có thể cho tôi mượn 50 vạn được không? ]