Xuyên không đã đủ sốc, nhưng Yến An còn sốc hơn khi phát hiện mình xuyên thành... vợ trước của nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết khoa cử cổ đại!
Nguyên chủ, một tú tài rởm đời, khinh thường ra mặt Ôn Oanh – người vợ bị ép gả, dùng tiền vay mượn của gia đình chồng để cưới về. Nàng cho rằng Ôn Oanh ngu dốt, thô kệch, không xứng với thân phận tú tài cao quý của mình. Nàng đối xử lạnh nhạt, xem Ôn Oanh như không khí.
Trong khi đó, kẻ tự xưng là "thanh cao" ấy lại chân tay vụng về, chẳng biết cày cấy, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Ôn Oanh gánh vác. Thậm chí, từng hạt cơm trong miệng kẻ đó cũng là mồ hôi nước mắt của nàng. Nguyên chủ vẫn ôm mộng khoa cử viển vông, tự huyễn hoặc mình sẽ xoay chuyển vận mệnh.
Kết cục bi thảm: nguyên chủ thi trượt, say rượu ngã hồ bỏ mạng. Trớ trêu thay, chính những cuốn sách bị bỏ xó của nàng lại trở thành bệ phóng cho Ôn Oanh, giúp nàng tự học thành tài, bước lên con đường khoa cử, trở thành Nữ Trạng nguyên đầu tiên lừng danh cả huyện Hà Vân.
Yến An chỉ biết ôm ngực cảm thán: Quả là đại nữ chủ, vừa biết "ăn bám" vừa có bản lĩnh nghịch thiên!
Nhìn căn nhà nghèo rớt mồng tơi, đếm số nợ chồng chất, cùng hai miệng ăn đang chờ đợi, Yến An ôm ngực đau đớn. Khởi đầu thảm họa này, nàng tuyệt đối không chấp nhận!
Thi đậu tú tài ư? Dễ như trở bàn tay? Yến An lật dở vài trang sách, rồi lập tức đóng lại, chân thành đẩy về phía Ôn Oanh: "Ngươi tới đi! Kẻ ngu dốt như ta chỉ cần làm hậu phương vững chắc cho ngươi là được. Ngươi lo đọc sách, ta lo kiếm tiền nuôi nhà!"
Ôn Oanh – người chưa từng được đối đãi tử tế – ngỡ ngàng trước sự thay đổi đột ngột này.
Yến An biết rõ người vợ "hời" này bụng dạ sâu xa. Trong nguyên tác, nguyên chủ chính là gông xiềng trói buộc nữ chính, chỉ khi nàng chết đi, Ôn Oanh mới như cá gặp nước, bay cao vạn trượng. Kế hoạch của Yến An là cải thiện gia cảnh, giúp đỡ Ôn Oanh học hành thi cử, rồi chờ thời cơ thích hợp – buông tay để nàng tự do bay cao, tìm kiếm hạnh phúc xứng đáng.
Nàng dứt khoát bỏ bút theo nghiệp buôn bán, trở thành một thương nhân giàu sụ nhưng bị giới văn nhân khinh rẻ, thậm chí còn là "vết nhơ" lớn nhất trong lý lịch của tân khoa Trạng nguyên. Yến An hiểu, đã đến lúc buông tay.
Vào ngày bàn chuyện ly hôn, nhìn tờ giấy đặt trước mặt, Ôn Oanh vốn luôn ôn hòa, trầm tĩnh bỗng thay đổi sắc mặt. Ánh mắt nàng lộ ra vẻ vặn vẹo đáng sợ, cắn răng siết chặt tay Yến An: "Ngươi muốn hòa ly với ta, là vì vẫn không quên được kẻ đó, muốn ta nhường chỗ cho nàng ta sao?"
Ôn Oanh xé bỏ lớp vỏ bọc bình thản, giam chặt Yến An trong vòng tay mình, để lộ bản chất cố chấp, ghen tuông ăn sâu vào xương tủy: "Yến An, ta nói cho ngươi biết, đừng hòng mơ! Bên cạnh ngươi, chỉ có thể là ta!"
Truyện Đề Cử






