Năm mười lăm tuổi, tôi chợt vỡ lẽ ra mình không phải đứa con máu mủ của gia đình này. Những người nuôi dưỡng tôi suốt mười lăm năm qua đã... bế nhầm tôi từ bệnh viện lúc mới chào đời. Họ vốn xem tôi như đứa con thừa thãi, bị đối xử tệ bạc đến tận cùng. Khi biết được sự thật, họ không ngần ngại nhét tôi lên chuyến tàu đêm đi về phía đông bắc, trút bỏ gánh nặng ấy lên vai tôi. "Đi tìm cha mẹ ruột của mày đi!" - câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt hành trình dài.
Suốt đêm trên tàu, tôi cày sấp mặt vào những cuốn truyện về thiếu gia, tiểu thư quyền quý, tự dằn vặt bản thân đến mức run rẩy. Tôi sợ hãi tưởng tượng ra viễn cảnh sẽ gặp phải gia đình thật của mình. Chưa hết sợ hãi, tôi đã bị sốc khi bước xuống ga - gia đình mà tôi sẽ gặp gồm một người mẹ diện áo lông trắng muốt, một người cha đầu trọc như quả bóng, và nhất là cô tiểu thư bảnh bao, vẻ mặt khó chịu hơn cả chướng ngại vật.
Tôi càng kinh hãi hơn khi thấy cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhíu mày, giọng lạnh lùng:
"Đầu óc có vấn đề à? Đi giày mỏng thế này mà dám đến Đông Bắc?"
Tôi cúi gằm mặt, lí nhí:
"Không phải giày đểu đâu, cái này của em... không có nhãn hiệu thôi."
Cô ấy trừng mắt, rồi đột nhiên bật cười ha hả:
"Ai bảo cô giày đểu? Ý tôi nói 'giày mỏng' là loại giày không có lớp lót lông ấy! Chỗ này giờ đang rét âm hai ba mươi độ, cô không sợ đông cứng rụng cả ngón chân à!"
Tôi xấu hổ đến mức nước mắt như muốn trào ra, thì bất ngờ, bà mẹ lông trắng tát cô tiểu thư một cái điếng người.
"Cứ đợi đấy, chưa gì đã dám nói em gái, về nhà rồi biết tay mẹ!"
Truyện Đề Cử






