Sống Lại Từ Đầu

Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Yên mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trong phòng ngủ quen thuộc, ngẩn ngơ rất lâu.
Điện thoại di động trên đầu giường hiển thị ngày 31 tháng 8 năm 2013.
Tim cô như chết lặng.
Cô… sống lại rồi?
Giọng nữ ấm áp vang lên ngoài cửa, Kỷ Yên như bị rút cạn hết sức lực, vội vã lao ra khỏi phòng.
“Yên Yên…” Trương Vận có chút kinh ngạc, liếc nhìn cô: “Yên Yên, mau trở lại mang giày vào đi, cẩn thận cảm lạnh.”
“Mẹ…” giọng nói Kỷ Yên run rẩy, chân mềm nhũn suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Đôi tay ấm áp trước mặt đỡ lấy cô, vành mắt cô đỏ hoe.
Cô thực sự sống lại rồi!
Quay trở lại một năm trước, những ngày đầu lớp 11, khi tất cả các thảm họa vẫn chưa xảy ra.
Ở kiếp trước, không lâu sau khi bắt đầu năm lớp 11, Trương Vận phải đi công tác xa. Trên đường về, do mưa lớn đường trơn trượt, xe đã rơi xuống vực, bà không thể qua khỏi.
Ở tuổi 15-16, nỗi đau mất mẹ khiến Kỷ Yên không thể vượt qua. Từ đó, cô bắt đầu đánh nhau, gây rối, cả đêm không về nhà. Cha cô – Kỷ Vĩnh Xương ngày càng thất vọng về cô, và những chuyến công tác xa nhà của ông cũng ngày càng kéo dài hơn.
Rất nhanh sau đó, người mẹ kế, đồng thời cũng là tình nhân của cha cô – Nhiếp Phương, mang theo con gái riêng của ả vào Kỷ gia. Con gái Nhiếp Phương là Thư Phi Phi, nhỏ hơn Kỷ Yên một tuổi, trông rất ngây thơ vô hại. Trước mặt người khác, ả ta như một đóa sen trắng, nhưng sau lưng lại là một kẻ mưu mô, trà xanh chính hiệu. Chính vì thế, Kỷ Yên nhanh chóng bị Thư Phi Phi khéo léo chiếm chỗ, hoàn toàn trở thành đứa con bị ghẻ lạnh của Kỷ gia.
Sau này, khi cô trốn học, bỏ tiết và quậy phá đủ trò, cô lại gặp được Trình Diệp.
Mùa hè năm 2014, Kỷ Yên nhiều lần viết về cậu trong nhật ký. Cô cẩn thận dè dặt cất giữ tình yêu thầm kín dành cho cậu, đó là bí mật cô không thể nói với ai, cũng là sợi dây cứu sinh cuối cùng mà cô không muốn bị nhấn chìm.
Nhưng sau đó, cậu cũng ra đi. Trong di thư, cậu chỉ để lại vỏn vẹn bốn chữ “Tạm biệt thế giới”, trong sự cô đơn tột cùng, để lại nỗi thổn thức khôn nguôi.
“Trình Diệp tự sát ở nhà rồi á?!”
“Mấy cậu nói Trình Diệp à? Cậu ấy chắc là bị trầm cảm từ lâu rồi. Bình thường trông cậu ta cứ tiêu cực, dễ bắt nạt, lại còn bị đám học sinh trường cấp ba số 1 bên cạnh bạo lực học đường nữa. Nghe nói chiều hôm qua sau khi tan học còn bị một đám người chặn đánh trong ngõ… Trong lòng cậu ta tràn đầy chán ghét và oán hận, có chết cũng sẽ biến thành quỷ đầy oán hận thôi…”
“Tớ vẫn cảm thấy tâm lý cậu ta có chút vấn đề, cậu ta phớt lờ mọi người khi nói chuyện. Lúc trước tớ thậm chí còn không dám nhìn vào mắt cậu ta, luôn cảm thấy sợ hãi đến hoang mang, ánh mắt đáng sợ một cách kỳ lạ… Bây giờ không có cậu ta ở đây, ngược lại, tớ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều…”
Vào một ngày tháng 5, kỳ thi đại học đang đến gần, Kỷ Yên sau khi nghe được tin dữ thì toàn thân lạnh buốt.
Nghèo đói túng quẫn, không ai thấu hiểu, bạo lực học đường.
Sợi dây duy nhất trong trái tim cô đã đứt rồi.
Cô đứng bên ngoài trường, lắng nghe tiếng xe cộ ồn ào qua lại, tiếng gió vút qua tai. Ngay khi tiếng phanh xe chói tai vừa dứt, một tiếng “Két” vang lên…
Xung quanh có tiếng người la lên, tiếng người hô hoán bên tai không ngừng.
Cơ thể cô trở nên nhẹ bẫng đi, đôi mắt nặng nề nhắm lại.
Cô chết rồi sao?
Nếu như… nếu như tất cả có thể bắt đầu lại…
Mở mắt ra lần nữa, cô đã trở về một năm trước, từ sự không thể tin được đến dần chấp nhận.
Trên cuốn lịch ghi rõ ràng ngày 31 tháng 8 năm 2013, ngày mai sẽ bắt đầu năm lớp 11, còn được cô tự tay đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ.
Trương Vận lúc này vẫn chưa đi công tác, Trình Diệp vẫn chưa chuyển đến trường này.
Thời gian đảo ngược, ở kiếp này, Kỷ Yên thề nhất định sẽ khiến những người cô yêu quý có một cuộc sống tốt đẹp!
*
Ngày hôm đó, bầu trời u tối.
Ngày đầu tiên bắt đầu năm lớp 11, Kỷ Yên mặc lên người bộ váy đồng phục được lấy từ trong tủ quần áo ra, ngẩn người khi tự nhìn mình trong gương. Cô của một năm trước, với mái tóc đen dài ngang vai, làn da trắng nõn, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, đôi mắt sáng ngời long lanh và đôi môi hồng hào rất xinh. Thời đó còn chưa có khái niệm “đôi chân gợi cảm”, nhưng dưới chiếc váy, đôi chân cô thon thả, trắng nõn, sáng đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Thời điểm đó cô là nữ sinh xinh đẹp nhất của trường trung học số 6, mỗi cái cau mày, mỗi nụ cười của cô đều rung động lòng người, cô vô lo vô nghĩ, không vướng phiền muộn.
Thu lại suy nghĩ, Kỷ Yên cầm ly sữa trên bàn uống một ngụm, mang găng tay và đôi giày nhỏ màu đen rồi chạy ra ngoài.
Dì Từ vội vàng đuổi theo: “Tiểu thư, nhớ đem theo ô nhé, hình như trời sắp mưa rồi.”
“Cảm ơn dì Từ.” Cô nhẹ nhàng đón lấy, treo lên bên hông cặp.
Sau tiết học ngữ văn, mây đen mù mịt ngoài trời vẫn chưa tan, sấm chớp đùng đùng, kéo theo một cơn mưa mùa thu.
Ngoài trời mưa rất to, lấn át cả âm thanh thảo luận ở bên trong, đám người bên trong ồn ào ầm ĩ.
“Thầy Lưu sáng nay có phải vẫn chưa đến không, bây giờ nộp bài tập còn kịp không?”
“Cậu dẹp ý tưởng đó đi, thầy Lưu đang nói chuyện với học sinh mới ở văn phòng đấy!”
Văn Dương hiếm khi ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, tò mò hỏi: “Học sinh chuyển trường, là nam hay nữ thế?”
Kỷ Yên mặc nguyên bộ váy đồng phục, đứng dậy khỏi ghế, cầm cuốn tập toán lên, tính toán kỹ thời gian rồi bước ra ngoài. Theo như kiếp trước, vào lúc này thầy Lưu và Trình Diệp ở văn phòng đã nói chuyện xong xuôi.
“Cậu đi đâu thế?” Văn Dương chặn cô lại.
Hôm nay cô không giống thường ngày, đôi môi hồng có chút ánh bóng, khi khóe miệng hơi nhếch lên, lại mang vẻ quyến rũ trầm lắng của những năm tháng đã qua.
Ánh mắt Kỷ Yên nhàn nhạt liếc nhìn, đưa thứ đang cầm trong tay ra: “Đi nộp bài tập.”
*
Chủ nhiệm lớp – thầy Lưu năm nay đã gần 50, tính tình nóng nảy, yêu cầu khắt khe. Nhưng kiếp trước cô nghịch ngợm vô lễ, thành tích tuột dốc không phanh, thầy Lưu vẫn luôn không bỏ cuộc. Thậm chí khi mẹ kế tới trường quậy, thầy Lưu vẫn luôn bảo vệ cô, đến cuối cùng thầy ấy vẫn luôn hy vọng cô có thể phấn chấn trở lại.
Năm lớp 11, Kỷ Yên đã vượt qua kỳ thi phân ban khối tự nhiên và xã hội, cô chọn ban tự nhiên được xếp vào lớp 3, điểm số trên trung bình.
Cô gõ cửa, nghe tiếng đáp: “Vào đi.”
“Thầy Lưu, em đến nộp bài tập.” Cô nói rõ ý định của mình.
Thầy Lưu đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, khẽ cau mày: “Sao mà bây giờ mới nộp? Lần sau nhớ nộp sớm trước giờ tự học, không được như thế này nữa đâu đấy, để đây đi.”
Nói xong, thầy liền quay người lại nói chuyện với người bên cạnh Kỷ Yên.
Kỷ Yên đặt cuốn vở toán của mình lên chồng sách bài tập dày đặc và khẽ quay đầu nhìn cậu.
Chàng trai năm 16 tuổi có mái tóc đen óng mượt, dáng người mảnh khảnh, mặc chiếc áo len đen, đầu hơi cúi xuống, trông trẻ hơn nhiều so với vẻ u ám của cậu hồi lớp 12 ở kiếp trước. Vẫn là đôi lông mày như lưỡi kiếm và đôi mắt lấp lánh như sao, một nửa đường nét khuôn mặt như tạc tượng bị ẩn trong bóng tối, đôi mắt hơi xếch, đuôi mày nhướng nhẹ, ánh mắt lười biếng rũ xuống, chỉ có điều, lúc này trong mắt cậu vẫn còn ánh sáng.
Cậu đứng đó có phần lười nhác, dưới hàng mi dài cong vút là ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ, không biết là đang nghĩ gì.
Dưới đất gần chân cậu, một vệt nước đen rõ rệt. Kỷ Yên nhanh chóng nhìn kỹ cơ thể cậu, toàn thân cậu ướt nhẹp. Trên tóc vẫn còn nước đọng lại rồi trượt xuống cằm, rơi xuống chỗ yết hầu, không thấm vào cổ áo. Cô lại gần cậu đến mức có thể cảm nhận được màn sương mờ mịt bao quanh cậu.
Lồng ngực của Kỷ Yên lại bắt đầu đập mạnh, bất kể là ở kiếp nào, cô dường như đều không thể cưỡng lại được cậu.
“Được rồi, thủ tục gần như đã xong cả rồi. Ấy da, sao thông tin cha mẹ em lại không điền vậy?” Thầy Lưu đột nhiên quay đầu lại hỏi cậu.
Cậu ngừng một chút, giọng nói trầm khàn: “Không có.”
“Không có thông tin.” Cậu nhẹ nhàng bổ sung thêm.
Kỷ Yên đang đi về lớp bỗng dừng lại, không có là sao?
Thầy Lưu ngây người một chút, không hỏi thêm gì, gật đầu nói: “Được, vậy em nhanh chóng thích ứng với chỗ này đi. Trước tiên đến kho nhận đồng phục đi đã, người em đã ướt cả rồi, cẩn thận bị cảm lạnh.”
“Này… Kỷ Yên!”
Kỷ Yên quay đầu lại, thầy Lưu gọi cô: “Em đưa cậu ấy đến kho đi, cậu ấy là học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta, nhớ chỉ đường cẩn thận cho cậu ấy.”
Trình Diệp khẽ liếc nhìn cô, một thiếu nữ 16 tuổi tràn đầy năng lượng, với mái tóc đen được buộc lỏng sau tai. Khi cô quay người lại, gương mặt đó mang vẻ đẹp tinh tế và tinh xảo như hoa sen mới chớm nở.
Đôi mắt mèo đen láy của nữ sinh không hề có chút xa lạ nào, nhìn cậu mỉm cười nói: “Được ạ.”
Giọng nói trong trẻo, hai má cô ửng hồng khi cười, trên đó có hai lúm đồng tiền nhỏ hình quả lê.
Cô nhân lúc thầy Lưu không để ý, ra hiệu bằng ngón tay về phía Trình Diệp: “Đi thôi, bạn học mới.”
Trình Diệp thu lại ánh mắt, không có biểu cảm nào, nhẹ nhàng đi theo cô ra ngoài.
“Trình Diệp, Trình Diệp…” Bước chân cô rất chậm rãi, khóe miệng cô khẽ lẩm bẩm điều gì đó. Đây không phải là giấc mơ? Đây thật sự là Trình Diệp? Thế nhưng Trình Diệp không nhìn cô.
Xung quanh có những người tò mò nhìn hai người họ một trước một sau. Lúc này, không ít người không ngừng chào hỏi nữ sinh đi phía trước. Cô cúi thấp đầu, ánh mắt rũ xuống, Trình Diệp chỉ có thể nhìn thấy mắt cá chân trắng nõn mềm mại của cô, toát ra vẻ hồng hào thuần khiết, cùng vòng eo thon thả mềm mại, như thể chỉ cần một chút lực là có thể bẻ gãy. Khiến cho người ta nhịn không được mà muốn sờ vào. Ánh mắt cậu tối sầm lại, gạt bỏ suy nghĩ hoang đường này.
“Trình Diệp, tớ tên Kỷ Yên, Yên trong từ pháo hoa.” Người phía trước mặt đột nhiên dừng chân.
Cô ngước mắt lên, vạt váy mềm mại của cô bay lên, vô tình hay cố ý mà cọ vào ống quần của cậu, có chút ngứa.
Vài giây sau, cậu mệt mỏi thu lại ánh mắt, nhắm mắt lại, không nói một câu nào.