Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 20: Chờ cậu
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày 5 tháng 10, cuối thu, tiết trời mưa nhiều và ảm đạm. Gió thu ở thành phố Vân thổi mạnh, luồn qua những cành liễu già, mang theo hơi lạnh.
Khi Kỷ Yên xuống xe, vẫn còn khoảng 20 phút nữa mới tới giờ hẹn với Trình Diệp.
Cô đi ngang qua quán trà sữa yêu thích của mình, đoán chắc Trình Diệp không thích mấy món ngọt, liền đi vào mua hai ly matcha đậu đỏ. Cô thích đồ ngọt, lại cực kỳ thích matcha, vị ngọt lẫn chút đắng, đọng lại trên đầu lưỡi rất lâu mới tan hết.
Trong cửa hàng có rất nhiều người nên người phục vụ đưa cho cô một tấm thẻ số và ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh đợi.
Hôm nay Kỷ Yên mặc một chiếc váy hở chân, mái tóc dài buông xõa trên vai, chỉ đứng trong góc thôi đã thu hút sự chú ý của nhiều người.
“Phi Phi, cậu nói bố dượng cậu sẽ sắp xếp cho cậu vào học ở trường trung học số 6 à?” Một giọng nữ sinh không to không nhỏ vang lên.
Kỷ Yên nhận lấy túi trà sữa, quay đầu liếc nhìn lại.
Cô gái vừa nói tóc ngắn, nịnh nọt nhận lấy mấy túi quần áo lớn nhỏ từ người bên cạnh, rồi chỉ vào hai ly trà sữa trong tủ trưng bày.
Người bên cạnh mái tóc hơi xoăn, dùng ngón tay vuốt vuốt đuôi tóc, chiếc vòng tay mẫu mới nhất của một nhãn hiệu nào đó trên cổ tay cô ta lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ta mỉm cười, lộ ra vẻ ngây thơ vô hại: “Đúng vậy, tớ vốn chẳng muốn đi chút nào, nhưng chú Kỷ nói điều kiện ở đó tốt hơn bên trường trung học số 1 về mọi mặt… Nghiên Nghiên, tớ cũng không còn cách nào khác.”
Kỷ Yên nhìn kỹ, là Thư Phi Phi.
Hừ, người quen.
Cô gái được gọi là “Nghiên Nghiên” ngưỡng mộ thốt lên: “Phi Phi, bố dượng cậu tốt với cậu thật đấy!”
“Cũng ổn. Chú Kỷ lại mua một căn nhà ở trung tâm thành phố cho tớ và mẹ đến đó sống, ở đó gần trường, tớ đi bộ đến trường cũng tiện.” Thư Phi Phi kiêu ngạo ngồi xuống, cố ý nói lớn hơn.
Nghiên Nghiên thu lại ánh mắt đầy vẻ chua chát, cũng vô thức ưỡn ngực.
Xung quanh có người nhìn qua, cậu ta tự thấy mình là người biết thời thế, vô cùng đắc ý vì đã nịnh nọt được cô gái sắp “một bước lên tiên” này, kéo ghế sát lại gần Thư Phi Phi, cười nói: “Haiz, vậy mà cậu còn phải đi bộ đến trường à, Phi Phi, bây giờ cậu là tiểu thư nhà họ Kỷ rồi, đến lúc đó chắc chắn sẽ có xe đưa đón.”
Cậu ta cố ý nhấn mạnh mấy chữ “nhà họ Kỷ”.
Ở thành phố Vân, ai mà không biết danh tiếng nhà họ Kỷ chứ?
Lúc đầu ở trường trung học số 1 cậu ta đã không nhìn lầm Thư Phi Phi, chỉ là gần đây cậu ta phát hiện ra từ quần áo đến cách trang điểm của Thư Phi Phi đã thay đổi, từ đơn giản kín đáo thành xa xỉ đắt tiền, phát hiện ra mẹ của cô gái này không hề tầm thường, lại có thể khiến ông tổng nhà họ Kỷ phải say mê! Gần đây cậu ta hay hẹn cô ta đi chơi, mong nịnh nọt được chút gì đó, để sau này cũng có thể nương nhờ Thư Phi Phi mà hưởng chút vinh hoa.
Thư Phi Phi như bị đóng băng, ánh mắt thoáng chút sững sờ.
Tiểu thư nhà họ Kỷ? Xe riêng đưa đón?
Kỷ Vĩnh Sương mặc dù ngoài mặt đối xử với họ rất tốt, là bởi vì bây giờ mẹ của cô ta chăm sóc ông ta rất chu đáo, nhưng vì hôm đó Kỷ Yên ở trước cửa tùy tiện nói vài câu, Kỷ Vĩnh Sương đã vội vàng mua một căn nhà khác ở bên ngoài, để nguyên căn nhà chính của nhà họ Kỷ cho Kỷ Yên ở, đến cả tài xế và bảo mẫu cũng chỉ để lại cho một mình Kỷ Yên, cô ta và mẹ của mình không vơ vét được tí gì, còn bị người ta nói ra nói vào ở sau lưng.
Thư Phi Phi cười nhạt trong lòng, không nói gì.
Rồi sẽ tới một ngày, cô ta sẽ đường đường chính chính trở thành tiểu thư nhà họ Kỷ!
Ngày đó sẽ không còn xa nữa.
*
Kỷ Yên ngơ ngẩn bước ra khỏi tiệm trà sữa, những lời vừa rồi vẫn văng vẳng trong đầu cô, gió lạnh thổi qua khiến lòng cô càng thêm nặng trĩu.
Trước đây khi Trương Vận vẫn còn, ít nhất Kỷ Vĩnh Sương cũng về nhà một lần mỗi tuần, diễn vở kịch vợ chồng ân ái trước mặt cô, rồi lại tìm cớ đi ra ngoài. Kỷ Vĩnh Sương bây giờ mỗi ngày đều không về nhà, cũng chẳng cần tìm cớ nữa. Có lẽ ông ta đã đến căn nhà mới đó, ân ái bên người khác rồi.
Cô bực bội nhấp một ngụm trà sữa, rồi đi lên lầu 6.
Trong hành lang tối om, có mùi thuốc lá nồng nặc.
Cô vừa hút trà sữa thì bị sặc, ôm ngực ho khan không ngừng.
Có một tiếng động trầm đục, như tiếng bước chân giẫm mạnh trong bóng tối, cô nhìn lên và thấy Trình Diệp đang nửa dựa vào bức tường phủ đầy hình vẽ bậy trên hành lang tầng sáu, tàn thuốc từ giữa ngón tay rơi xuống, dùng chân giẫm lên, dập tắt tia lửa.
Cậu cao ráo, ẩn mình trong khoảng không nửa sáng nửa tối, dưới chân là đôi giày vải màu đen và đầy rẫy những đầu lọc thuốc lá.
“Cậu đi đâu vậy?”
Đầu ngón tay cậu như đang run rẩy, giọng nói có chút khàn khàn.
Kỷ Yên nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng nhìn đồng hồ. Vừa rồi nán lại trong tiệm một chút, vậy mà đã trễ buổi học kèm 10 phút. Cô ngẩng đầu nhìn cậu, Trình Diệp nghiêng đầu sang một bên, đôi mắt long lanh ẩn dưới hàng lông mày, khó mà nhìn rõ.
“Vừa đi mua trà sữa, người hơi đông.” Cô lè lưỡi, đưa cái túi trong tay đến trước mặt cho cậu.
Ly trà sữa vẫn còn ấm, chuyền đến đầu ngón tay của cậu, sự nặng nề trong mắt cậu mới tan đi đôi chút.
Cậu như bừng tỉnh, ngây người nhìn chằm chằm đồng hồ thật lâu, cậu cứ nghĩ… cô sẽ không đến nữa.
“Không biết cậu thích uống vị gì, nên đã mua vị matcha mà tớ thích.”
“Không cần mua cho tôi.” Cậu trầm giọng nói.
Trình Diệp quay người đi, mở cửa. Bên trong tối om, rèm cửa kéo kín mít, cả căn phòng dường như chìm vào một màu tối, hòa lẫn với bóng đêm mờ mịt của hành lang.
Kỷ Yên không quen với căn phòng tối tăm và ngột ngạt như thế, cô cau mày, thay giày rồi bước vào, kéo rèm ra một chút.
Một tiếng “bịch” vang lên từ phía sau.
Ánh sáng chiếu vào, cô nhanh chóng quay người lại, thấy ly trà sữa trong tay Trình Diệp đã lăn xuống đất, hương trà sữa thơm phức tràn ra khỏi túi, chảy lênh láng khắp nơi.
Mí mắt cậu giật giật, có chút chán nản ngồi xuống nhặt lên, mái tóc đen hơi xoăn, tóc trên trán rủ thấp, thân người cậu như đang dựa bên cửa, xiêu vẹo nghiêng về phía trước.
“Trình Diệp.”
Kỷ Yên nhận ra có điều gì đó không ổn, gần như lao tới đỡ lấy cánh tay cậu.
Toàn thân chàng trai nóng bừng, bị cô dùng lực lao đến như vậy, lưng nghiêng về phía cửa, khẽ rên lên một tiếng. Toàn thân gần như chẳng còn chút sức lực, cậu mặc bộ đồ xám đen ở nhà, đầu tựa lên vai cô.
Vai Kỷ Yên rất gầy, bị chàng trai dựa lên, hơi đau nhói, cô lo lắng đặt tay lên trán cậu: “Cậu sốt rồi à? Sao không nói?”
“… Tôi không biết.”
Cậu ấy ốm rồi, mí mắt khép chặt, giọng nói nghèn nghẹn, hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng xa cách như thường ngày.
Cô nắm chặt lấy cánh tay cậu, cực kỳ kiên định nói: “Đi thôi, chúng ta đến bệnh viện khám xem.”
Trình Diệp nghiến chặt răng, mái tóc mềm mại, tựa đầu vào cổ cô, lắc đầu nói: “Không đi.”
“Gì vậy, đi bệnh viện đâu có dùng tiền của cậu, tớ trả tiền mà.” Cô tức giận.
“… Không đi.” Cậu vẫn kiên quyết lắc đầu.
Chàng trai cao lớn này kiên quyết không đi, cô cũng không thể cưỡng ép lôi cậu xuống 6 tầng lầu được.
Kỷ Yên thở dài một hơi, đứng thẳng người dậy, bỏ tay ra khỏi người cậu.
Mặt Trình Diệp đỏ bừng, có lẽ vì khó chịu, cậu ngẩng đầu, ánh mắt lờ đờ nhìn cô: “Cậu muốn đi đâu?”
Kỷ Yên thấy buồn cười, cậu nghĩ cô lại bỏ đi à?
“Trình Diệp, cậu không cho tớ đi là sợ một mình cậu ở nhà sốt đến ngốc luôn à?” Cô không nhịn được cười đắc ý, liếc nhìn cậu đầy vẻ trêu chọc.
Trình Diệp mím chặt môi, lưng hơi cứng đờ: “… Không có.”
“Lên giường trước đi.” Cô nói, rồi bổ sung thêm một câu: “Tớ vẫn chưa đi đâu cả.”
Kỷ Yên đứng thẳng người dậy, dùng hết sức lực kéo chàng trai nằm lên giường trong phòng ngủ.
Cô đi được vài bước lại phải nghỉ, cô thở dài. Chàng trai cao mét tám này không chỉ cao mà còn nặng nữa chứ!!
Khó khăn lắm mới đặt lên giường được, chàng trai khó chịu nhắm mắt lại, một đôi lông mi dài đen nhánh, đôi môi mỏng gợi cảm khép hờ. Có lẽ vì bệnh nên màu môi trở nên hồng nhạt.
Kỷ Yên cố kìm cái “móng vuốt” đang muốn vươn ra, lặng lẽ nuốt nước bọt.
Đắp chăn cho cậu, cô dừng lại thở hổn hển. Sau khi cho cậu uống thuốc hạ sốt và mấy cốc nước nóng, chàng trai hiếm khi ngoan ngoãn nằm xuống nhắm mắt, rất lâu không lên tiếng.
Kỷ Yên đứng thẳng người dậy, chân đá vào chân giường: “Bản thân bệnh rồi mà còn không biết, còn ra hành lang hóng gió, hút thuốc vớ vẩn gì chứ, còn ra vẻ ngầu, đáng đời bị cảm!”
Bị bệnh rồi, cuối cùng người đau lòng vẫn là cô!
Không thấy động tĩnh gì, cô lè lưỡi, quay người cẩn thận đắp lại góc chăn cho cậu.
Cô cúi người xuống, ngắm nhìn vẻ ngoài hoàn hảo của chàng trai, tim cô đập thình thịch.
Như bị ma xui quỷ khiến, cô nhẹ nhàng đưa tay phải ra, muốn vuốt mấy sợi tóc lòa xòa bên thái dương cậu. Nhiệt độ căn phòng như tăng lên, đầu ngón tay cô hơi run run.
Ngay giây sau, cổ tay cô bị một bàn tay nắm chặt.
Lòng bàn tay ấy hơi ẩm, mang theo hơi nóng bỏng rát.
Kỷ Yên rùng mình, mái tóc đen xõa xuống lướt qua ngực cậu. Trên gương mặt trắng mịn của cô gái là sự ngạc nhiên và ngượng ngùng, đôi mắt tròn xoe khẽ run rẩy.
“Cậu…”
Cậu từ từ mở mắt.
Người cô tưởng đã ngủ say, giờ lại đang nhìn cô với ánh mắt vô cùng tỉnh táo, nói: “Không đáng đời, cũng không ra vẻ ngầu.”
“… Tôi đang đợi cậu.”
Lời nói ấy như một chiếc lông vũ mềm mại thổi vào trái tim cô.
Cậu ở hành lang, từng cơn gió mùa thu rít gào, nhìn từng dòng người ra vào bên ngoài, nhận diện từng người một, là tìm cô, là đợi cô.
Sợ cô có chuyện gì đó mà không đến được.
Sau lưng Kỷ Yên cứng đờ, hơi nóng xộc từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, tai cô ù đi. Nhìn vào đôi mắt đen của cậu, dường như có hoa nở bốn mùa, rất chậm rãi, dần dần sáng lên.
Nhịp thở như ngừng lại vài giây.
Kỷ Yên gần như nhảy ra khỏi giường, cô vội vàng đứng ở mép giường, cổ đỏ bừng vì tức giận chỉ vào cậu: “Trình Diệp, cậu chỉ giả vờ ngủ! Rõ ràng vừa rồi đã tỉnh rồi, nhưng thực ra cậu chỉ không mở mắt, đồ lươn lẹo! Chết tiệt! Cậu muốn nghe lén tớ và xem trò cười của tớ à…”
Cô quay người đi, trái tim đập loạn xạ. Cô nắm chặt mười ngón tay lại thành nắm đấm, một sợi tóc ngốc nghếch dựng đứng trên đỉnh đầu, trông vô cùng đáng yêu.
“Tôi vẫn luôn tỉnh táo mà.” Trình Diệp trầm giọng giải thích.
Không nghe lén, cậu căn bản là không ngủ chút nào.
“Vậy tại sao cậu lại nhắm mắt như vậy chứ? Nếu đã nhắm mắt rồi thì cứ nhắm luôn có phải tốt hơn không?”
Cậu không hiểu lắm logic của cô.
Cậu cũng không cố ý lúc nhắm mắt lúc mở mắt.
Trình Diệp im lặng nhìn góc trần nhà một lúc, cô lén quay đầu nhìn cậu.
Sau đó cô nghe giọng cậu bất lực nói: “Mở mắt là vì tôi muốn đi vệ sinh.”
Nói rồi, cậu đứng dậy, nhìn cô với vẻ mặt vô tội.
“… Vừa rồi cậu cho tôi uống nhiều nước nóng quá.”
Cậu lạnh nhạt nhìn cô.
Kỷ Yên trợn trừng mắt, mèo méo meo? Sao trong mắt cậu lại có thêm chút trách móc vậy chứ?
Sau đó cậu ngồi xuống mép giường, mang đôi dép lê, đôi mắt đen láy một lần nữa nhìn chằm chằm cô.
Kỷ Yên có chút dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, cô thấy cậu mặt không biểu cảm, nói: “Đỡ tôi.”
“… Tôi không còn chút sức lực nào nữa rồi.”
*Lời tác giả:
Trình Diệp với đôi mắt đen láy, ngồi bên giường: “Đỡ tôi, tôi không còn chút sức lực nào nữa rồi.”
Trên mặt Kỷ Yên đầy vẻ kinh ngạc: “Đỡ cậu đi vệ sinh ư?? Thật luôn?!”
Ngay sau đó, Trình Diệp đã bị Kỷ Yên nhanh chóng kéo vào nhà vệ sinh.
Kỷ Yên hiên ngang đứng trước mặt, chỉ vào quần cậu, cười khúc khích tinh nghịch: “Nào, cởi đi!”
Trình Diệp: ?
Hai tay Kỷ Yên nắm chặt lấy cạp quần: “Hay để tớ cởi giúp cậu nhé?”
Trình Diệp im lặng thở dài: “Ra ngoài.”
Kỷ Yên mở to mắt: “Đừng mà! Tớ còn chưa đỡ cậu đi vệ sinh xong đâu!”
Trình Diệp không nhịn được nữa, túm lấy cô, dùng lực đẩy ra ngoài.
“Được, vậy cậu đừng hòng ra ngoài nữa.”
Kỷ Yên bị Trình Diệp đuổi ra ngoài, kêu rít lên.
Tác giả nhìn vào cánh cửa bán trong suốt của nhà vệ sinh, “Chậc chậc” hai tiếng: “Haiz, thảm không tả nổi…”