Chương 22

Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cô ơi thật ngại quá, tờ giấy đó là ném cho em đó.”
Kỷ Yên thờ ơ nhún vai, đáp với giọng điệu bình tĩnh.
Cô giám thị đã gần 40 tuổi, khinh thường liếc nhìn cô, cười lạnh: “Bạn học này, gian lận sẽ bị lập biên bản, em thái độ gì thế này?!”
Cô giám thị đã gặp nhiều học sinh như thế này rồi, thường sẽ giả vờ như không có chuyện gì, đều là những người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Kỷ Yên không để ý đến giám thị, cong môi, thờ ơ mà “Dạ” một tiếng.
Cô gái tóc ngắn hé miệng, dường như đã sợ đến mức mặt tái nhợt, không dám lên tiếng.
Xung quanh đã bắt đầu xì xầm.
“Vãi chưởng, Kỷ Yên gian lận?!”
“… Không thể nào đâu, Ngô Linh Linh kia là bạn cùng lớp với tớ, thành tích vẫn luôn đội sổ, thành tích của Kỷ Yên thế nào cũng tốt hơn cậu ấy chứ, không cần thiết phải mạo hiểm chép bài của cậu ấy như vậy đâu?”
“Cậu làm sao biết được là ai chép bài ai chứ?”
Cô giám thị bực mình, quay đầu hét lớn: “Ồn ào cái gì thế hả, im lặng! Các em khác tiếp tục làm bài đi!”
Những người xung quanh ngừng nói, lặng lẽ cúi đầu làm bài.
“Hai em, theo tôi! Lại còn là hai đứa con gái, gian lận như thế không thấy xấu hổ sao!”
Cô gái tóc ngắn vẫn còn run lẩy bẩy muốn giải thích: “Cô ơi… là em…”
“Có gì muốn nói thì lát nữa lên phòng giáo vụ mà nói, đừng nói với tôi, đi mau!”
Kỷ Yên thờ ơ lùi gót chân khỏi ghế, bước về phía trước một cách thảnh thơi.
Ngay giây sau, bước chân cô đột nhiên dừng lại.
Trong tầm mắt, chàng trai đi đôi giày vải màu đen, đôi chân thon dài duỗi ra lối đi. Cậu cụp mắt xuống, đóng nắp bút lại, một tiếng “bộp” vang lên, sau đó từ từ ngước đầu lên, nghiêng đầu liếc nhìn cô.
Trong cái nhìn đó, đôi mắt vốn luôn mờ mịt chợt sáng lên.
Trình Diệp nâng cằm lên, cau mày, giống như đang dùng đầu lưỡi đẩy vào hai bên má, làm má hơi phồng lên.
Cô vô thức ngượng ngùng, nhìn vào bài thi của cậu, đã được cậu điền kín hết.
Cậu đã làm xong hết rồi sao, quả thật là quá thông minh mà…
“Cậu…” Cô gái mở miệng.
“Ngốc à, sao lại nhận vơ thế?”
Cô nghe giọng nói trầm thấp vang lên.
Trình Diệp bất mãn đứng dậy, “chậc” một tiếng.
Một chàng trai từ trước đến nay luôn u ám, toàn thân như được bao bọc bởi một luồng khí thế hung hãn. Cậu không thèm để mắt đến ai, đứng thẳng, hai tay đút túi quần, tấm lưng khá thẳng và cao.
Chiếc ghế học phía sau cậu phát ra âm thanh “rin rít” chói tai trên mặt đất.
Cô giám thị sực tỉnh, ngơ ngác nhìn hai người đang đứng đó: “Bạn học, có chuyện gì thế? Em… làm gì vậy, nộp bài à?”
Trình Diệp không để ý đến giám thị, vẫn đứng trước mặt Kỷ Yên, che chắn cho người phía sau: “Tờ giấy đó là ném cho em, có lập biên bản thì lập cho em là được.”
“Trình Diệp, cậu bị điên à, cậu mau ngồi xuống làm bài tiếp đi!”
Sao cậu có thể bị lập biên bản chứ? Cậu ưu tú như vậy, đề nào cũng nghiêm túc làm như vậy, bài thi của cậu cũng đã làm gần xong rồi!
Tim của Kỷ Yên đập thình thịch, nhìn dáng vẻ bình tĩnh của chàng trai, liền cảm thấy trong lòng như có cả ngàn cân đá đè nặng, vô cùng hoảng sợ.
Cô vội vàng nắm lấy cánh tay cậu, nhưng bị chàng trai giữ chặt. Đầu ngón tay cậu hơi lạnh, dùng lực rất lớn. Lòng bàn tay cô bị cậu giữ chặt đến mức hơi đỏ lên, nhưng ánh mắt của chàng trai vẫn thờ ơ như trước.
“Quay lại, ngồi xuống.” Khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, đôi mắt hoa đào ẩn sau mái tóc, nhìn chằm chằm xuống đất.
Cậu đang nói chuyện với cô bằng một chất giọng bình tĩnh như vậy.
Kỷ Yên nhìn chằm chằm vào chiếc túi đựng bút của cậu rất đơn giản và sạch sẽ, trong đó có một tờ giấy viết tay rồng bay phượng múa.
Trong một khoảng thời gian dài, cô lắc đầu, đứng yên không nhúc nhích.
Xung quanh lại bắt đầu rộ lên tiếng xì xầm.
“Khụ khụ… Đây là drama lớn nhất năm đây mà…”
“Cậu có ngửi thấy mùi không bình thường ở hai người này không?”
“Phì phì phì, nhanh làm bài đi, sắp hết giờ là phải nộp bài rồi!”
“Em…” Cô giám thị liếc nhìn hai người với ánh mắt sắc như dao: “Hai em và em nữ kia đều ra ngoài hết cho tôi! Các em khác tập trung làm bài đi, còn 30 phút nữa là hết giờ rồi!!”
Trong phút chốc, phòng thi lại im lặng như tờ. Những người còn lại thở dài, bắt đầu cúi đầu múa bút thành văn.
*
Trong phòng giáo vụ.
Thầy trưởng phòng giáo vụ Từ Huy là một người đàn ông trung niên mập mạp, đôi mắt lấp ló dưới chiếc kính, ngước mắt nhìn ba người với ba sắc mặt khác nhau trước mặt.
Ngô Linh Linh cúi đầu chán nản đứng sang một bên, dùng răng cắn chặt môi dưới, đôi khi phát ra mấy tiếng nức nở tủi thân kèm theo tiếng khụt khịt mũi.
Kỷ Yên đứng bên cạnh mặt không chút biểu cảm, nghiêng đầu nhìn cách bài trí trong phòng. Gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, chóp mũi Kỷ Yên đỏ bừng, nhẹ nhàng hắt xì một cái, rất tự nhiên lấy tay che miệng phẩy phẩy tay: “Ngại quá, xin lỗi mọi người nhé.”
Chàng trai ngoài cùng, chiếc mũi thẳng tắp, xương chân mày cao và sâu, từ lúc đó tới giờ, chưa từng liếc mắt nhìn bất kỳ ai, vẫn luôn mệt mỏi cắm đầu nhìn xuống đất, bất động.
Nhưng sau khi nghe thấy tiếng hắt hơi của cô gái, chàng trai chậm rãi ngẩng đầu lên, ngón chân hướng ra ngoài, rất chuẩn xác chen vào giữa Kỷ Yên và Ngô Linh Linh. Chàng trai có thân hình cao lớn, gió ngoài cửa trong chốc lát đã bị chặn lại, chỉ thấy tóc và lông mày của Trình Diệp bị thổi loạn lên.
Từ Huy im lặng nhìn tất cả, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, bị sặc ho càng lúc càng mạnh: “Khụ khụ khụ…”
Kỷ Yên lặng lẽ rút tay ra khỏi túi quần, rút tờ khăn giấy đưa cho người đó: “Đây thầy.”
Từ Huy đưa tay lấy giấy lau miệng, đột nhiên nghĩ ra gì đó, trong mắt đầy tức giận, đập mạnh lên bàn đầy khí thế: “Quay lại, đứng đàng hoàng cho tôi!”
“Mấy đứa các em, chuyện gì xảy ra thế hả? Gan cũng lớn quá nhỉ? Vậy mà dám gian lận trong thi cử luôn sao! Đây là bài kiểm tra đầu vào của một số trường đó! Không sợ bị trường trừ điểm thật sao?!”
Ngô Linh Linh đứng một bên bị dọa sợ đến toàn thân run lẩy bẩy, ngay lập tức nước mắt bắt đầu rơi lã chã: “Xin lỗi chủ nhiệm Từ, em không dám nữa đâu, là, là do em bị ma xui quỷ khiến hu hu, cầu… cầu xin thầy đừng lập biên bản em, mẹ em đánh em chết mất…”
Cô giám thị đi theo họ nãy giờ, liếc nhìn cả đám trước mặt, đổ thêm dầu vào lửa một câu: “Bây giờ mới biết sai à, trước khi gian lận sao không nghĩ đến đó đi?!”
Kỷ Yên mặt không biểu cảm lại rút tờ giấy đưa cho Ngô Linh Linh, người đang khóc như mưa bên cạnh.
Từ Huy khó xử ngẩng đầu lên: “Cô Lý, vậy hai em ấy lại là chuyện gì vậy?” Ánh mắt thầy ấy quét qua Kỷ Yên và Trình Diệp một lượt.
Cô giám thị khịt mũi, hừ một tiếng: “Cả hai đều nói tờ giấy đã được chuyển cho họ, đặc biệt là cô bạn cùng lớp này. Em ấy hoàn toàn không nhận ra rằng gian lận là sai, và thái độ nhận lỗi của em ấy cũng cực kỳ không chân thành!”
Kỷ Yên nói: “Thưa cô, cô kêu em đứng dậy, em liền đứng dậy, kêu em đến đây, em liền đến đây, em không hề phản kháng, sao lại nói là em không chân thành chứ?”
“Còn cãi nữa!” Cô giám thị chỉ vào cô, quay đầu khó tin nhìn Từ Huy: “Chủ nhiệm Từ, thầy cũng thấy rồi đấy, đây là thái độ nhận sai à? Tôi thấy cũng không cần hỏi nữa đâu, nam sinh này không có liên quan gì cả, tờ giấy này chắc chắn là truyền cho nữ sinh này rồi!!”
Kỷ Yên hít thở sâu, mỉm cười nhìn cô giáo sắp bùng nổ trước mặt.
Ừm… Tạ ơn trời đất! Cô đang lo lắng không biết nói sao mới có thể khiến người ta tin rằng là mình nữa.
Kỷ Yên không khỏi gật đầu: “Đúng, không sai! Chính là em. Em sai rồi, mọi người phạt em đi.”
Ngay giây sau, cánh tay cô bị người khác giữ chặt. Trình Diệp dùng bảy phần sức lực, đôi mắt đen kịt.
“Kỷ Yên.” Cậu gọi với giọng trầm thật trầm.
Nụ cười của Kỷ Yên tan biến ngay lập tức, cậu rất ít khi gọi cô bằng giọng khàn mà đầy nghiêm túc như vậy.
Cô ngẩng đầu nhìn cậu, nhưng lại nhìn thấy trong mắt cậu đầy sự lạnh lùng.
Chàng trai rút tay còn lại từ trong túi quần ra, từng bước đứng trước mặt cô, tấm lưng rộng che khuất má cô, cậu bảo vệ cô ở phía sau.
Cậu hướng về phía cô giám thị, chậm rãi ngẩng đầu lên, dùng khí thế áp đảo nói: “Không có ai làm chứng, vậy tại sao cô lại nói cậu ấy gian lận?”
Sắc mặt Trình Diệp căng thẳng, đôi mắt giống như một con sói đã ngủ đông từ lâu, lộ ra tia ảm đạm hơn cả bóng tối.
Cô giám thị không tự nhiên lùi về sau một bước. Một lúc lâu sau mới phản ứng lại lời cậu nói ám chỉ ai: “Là em ấy tự mình nói…”
Trình Diệp không đợi cô giám thị nói hết câu đã cười lên.
Một khóe môi cậu nhếch lên, đôi mắt sâu thẳm nhưng tỏa ra sự lạnh lẽo như sương tuyết: “Vậy nếu em nói rằng tờ giấy được gửi cho em, cô có tin không?”
“Tôi…” Cô giám thị cứng họng, đột nhiên bị nói đến mức không biết phải nói gì.
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Em nói tôi nghe!” Từ Huy chỉ vào Ngô Linh Linh đang đứng ở góc.
“… Em… em….” Gương mặt Ngô Linh Linh đầy nước mắt, đôi mắt đẫm lệ hết nhìn Trình Diệp lại nhìn Kỷ Yên, sống chết lắc đầu không nói nên lời.
Ngón tay của Kỷ Yên động đậy, bị bàn tay phía sau lưng của Trình Diệp giữ chặt, dùng sức ấn mạnh, không thể cựa quậy.
Nếu như trong tiếng khóc trước đó của cô ấy có chút sợ hãi, hiện tại Ngô Linh Linh chỉ đứng ở một bên, cúi đầu vào thời khắc mấu chốt bắt đầu thở hổn hển, không thể trả lời.
Nhớ lại khoảnh khắc đó, Ngô Linh Linh rõ ràng đang ngồi ở bàn cạnh Trình Diệp, ở giữa có một lối đi. Cô ấy có thể dễ dàng chuyền đến bàn của Trình Diệp chỉ bằng một cái vẫy tay nhẹ sang bên phải, nhưng cô ấy đã chọn hướng về phía Kỷ Yên, người ngồi phía sau Trình Diệp.
E rằng ngay từ đầu cô ấy đã muốn chuyển tờ giấy cho mình, gài bẫy, hãm hại, dùng thái độ thành thật để chiếm được thiện cảm. Ngược lại, thái độ bất cẩn của cô sẽ dễ dàng khơi dậy sự tức giận của cô giám thị. Nhưng sai lầm duy nhất của Ngô Linh Linh là cô ấy không ngờ rằng tờ giấy sẽ lệch khỏi quỹ đạo và rơi vào ranh giới không rõ ràng giữa cô ấy và Trình Diệp, khiến Trình Diệp cũng gặp phải rắc rối.
“Em đe dọa bạn ấy chuyển tờ giấy cho em.” Giọng nói trầm thấp của nam sinh vang lên, Kỷ Yên nhìn thấy yết hầu của cậu động rất nhẹ, cậu thản nhiên nói.
Ánh mắt của cậu rất hờ hững, như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan gì đến cậu vậy.
Có thể cậu đã đoán được mọi chuyện nhưng lại lười giải thích.
Có lẽ cũng chẳng ai muốn biết chân tướng sự thật.
Nói nhiều cũng chỉ lãng phí thời gian, không bằng trực tiếp thừa nhận cho nhanh còn hơn.
“Chỉ như vậy?” Từ Huy hỏi.
“Dạ.”
“Vậy bạn học này thì sao?” Cô giám thị không cam tâm chỉ vào Kỷ Yên.
Kỷ Yên vừa định nói, bị Trình Diệp cắt ngang: “Cậu ấy không làm gì cả.”
Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt, Từ Huy nhíu chặt mày không biết là đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau thầy ấy nói: “Vậy… Cô Lý, cô về tiếp tục coi thi trước đi, chuyện còn lại giao cho tôi giải quyết là được.”
Cô giám thị chết trân nhìn cảnh này, không cam tâm giậm mạnh chân, nhưng lại không dám cãi lời của chủ nhiệm phòng giáo vụ, không tình nguyện ra ngoài.
Từ Huy cau mày hỏi: “Trình Diệp, em nói em uy hiếp bạn học nữ à?”
“Dạ.”
“Em biết bạn ấy à?”
Trình Diệp mặt không cảm xúc: “Không quen.”
Từ Huy thở dài, cuối cùng không nhịn được nữa: “Nói nhăng nói cuội! Em không quen biết người ta mà em lại uy hiếp người ta? Trình Diệp, em đến đây với thân phận học sinh giỏi của trường trung học số 1 thành phố Ninh, em cần phải uy hiếp một cô gái để cô ấy chuyền giấy viết đáp án cho em à?! Nếu như tôi nhìn không nhầm thì kết quả thi tháng trước của Ngô Linh Linh nằm trong top 500, còn em là nằm trong top 5 toàn khóa! Em muốn lừa tôi tới bao giờ?! Hả?!”
Trình Diệp cụp mắt, mí mắt không hề cử động, đứng yên chịu đựng cơn tức giận mà không nói một lời, cũng không hề lùi về sau dù chỉ một bước.
Sau lưng cậu, thân hình nhỏ bé của Kỷ Yên được che chắn kỹ càng.
Lòng bàn tay hơi ẩm ướt, Kỷ Yên nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, sau đó thoắt cái đã thoát khỏi tay cậu, vòng lên đứng trước bàn, vỗ lên mặt bàn: “Lão Từ, thầy hét cái gì mà hét chứ, cũng đâu phải là Trình Diệp gian lận, thầy quá đáng quá rồi đấy!”
Thầy quá đáng rồi?!
Lão Từ quét mắt qua những người khác: “Nói năng cho đàng hoàng! Gọi ai là Lão Từ?!”
Trong lòng Từ Huy dâng lên cảm giác bắp cải nhà trồng bị bầy lợn hất sạch. Ông ấy quả thật là rất thân với Kỷ Vĩnh Sương, nhìn đứa nhóc lớn lên từng ngày, không ngờ có lớn mà không có khôn, chỉ có khôn nhà dại chợ, đã vậy còn hung dữ với ông ấy như vậy.
Không chỉ Ngô Linh Linh đã ngừng khóc, đến cả Trình Diệp với đôi mắt luôn mệt mỏi cũng nhướng mắt lên nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.
Kỷ Yên và Từ Huy biết nhau, lại còn là người quen.
Trái tim Ngô Linh Linh hẫng đi một nhịp, sắc mặt bất ngờ thay đổi.
Kỷ Yên cũng không muốn vòng vo nữa, khoanh tay trước ngực lạnh lùng đứng bên cạnh Từ Huy: “Ngô Linh Linh, đừng khóc nữa, đến lúc nói ra sự thật rồi.”
Ngay lúc này, cô thu lại dáng vẻ ngây thơ của mình, đôi mắt lạnh lùng đó hất lên, đôi mắt lãnh đạm trong trẻo đó thực sự rất đẹp.
Ngô Linh Linh hít một hơi thật sâu, tròng mắt khẽ đảo.
Ha, cô ấy ghét vẻ ngoài sáng chói trong trẻo của Kỷ Yên, nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện?
Chính trong lúc này, Từ Huy, Trình Diệp và tất cả mọi người có mặt ở đó đều hướng mắt về phía Kỷ Yên. Ngô Linh Linh nắm chặt nắm tay, thú nhận tất cả sự thật dưới ánh mắt sắc như dao của Từ Huy.
Bước ra khỏi văn phòng, Kỷ Yên thở phào nhẹ nhõm.
Cô chỉnh lại vài sợi tóc trước trán, nói với vẻ giận dỗi: “Trình Diệp, sao cậu lại chạy theo qua đây làm gì, bài kiểm tra phải làm sao đây hả?”
Trình Diệp mặt không biểu cảm, chậm rãi đi theo phía sau cô.
Không ai nhìn thấy, lúc này trong hành lang trống rỗng, bầu không khí mập mờ, Trình Diệp nheo mắt nhìn chằm chằm cô gái tràn đầy năng lượng trước mặt, ánh mắt dõi theo cô. Mái tóc cô màu vàng nhạt, cả người như được bao phủ bởi một lớp trong suốt như pha lê.
Băng tuyết trong mắt cậu tan chảy, nhìn theo cô, ánh mắt sáng như sao từ từ ngước lên.
“Bài kiểm tra hôm nay khó quá, nhiều câu tớ không làm được. Cậu cũng đã làm cả hai tiếng đồng hồ rồi, cậu nói xem đến lúc đó có khi nào cậu cũng thi rớt như chó không?” Người trước mặt vẫn lải nhải không ngừng, má lúm rõ ràng, đầy thu hút.
“Không đâu.”
“Tại sao?” Cô hỏi.
“… Tôi làm xong rồi.”
Kỷ Yên: “…”
Không cà khịa thì đời không nể.
Cô trợn mắt, tức giận nhìn cậu.
Cô đúng là ngốc mà, tự nhiên lúc này lại tự hạ nhục mình thế này chứ?!
Tác giả có lời muốn nói:
Kỷ Yên (hét lên đầy nghi ngờ): Tại sao nam chính lại có đầu óc ưu tú như vậy mà tôi lại là kẻ học kém chứ???
Tác giả: Bởi vì Yên Yên là người có tứ chi phát triển!
Kỷ Yên: Tôi đang nghi ngờ cô đang mắng tôi…