Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt
Kế Sách Của Thiếu Phu Nhân
Trong Hậu Trạch, Không Có Chuyện Gì Là Nhỏ Nhặt thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc dâng trà, ta gặp Hầu phu nhân.
Quả nhiên thân thể bà không được khỏe, nghiêng mình tựa vào ghế, chỉ hờ hững liếc nhìn ta một cái, sau đó nhận trà, uống một ngụm rồi đưa cho ta một phong bao lì xì.
Bà không cố ý gây khó dễ.
Không lọt vào mắt, tức là không đáng để bận tâm.
Ngược lại, di nương của Mẫn Nghênh Hà lại vô cùng coi thường ta, cảm thấy ta trèo cao.
Quả thực là vậy.
Ta chỉ là thứ nữ của phủ Bá tước, không có tài năng và danh tiếng, chưa từng được quý nhân để mắt đến mà khen ngợi.
Nhưng ta có một đích tỷ gả vào hoàng gia làm Trắc phi.
Bà ta dù có khinh thường ta đến đâu, cũng không dám thẳng thừng nói ra, chỉ có thể mượn cớ vấn an mà bắt ta quỳ lâu hơn một chút, để ta hầu hạ bà ta uống trà dùng bữa, xoa bóp tay chân, phe phẩy quạt hầu hạ bà ta.
Ta có khổ cũng đành chịu, chẳng thể nói ra, mà Mẫn Nghênh Hà thì như kẻ mù, chẳng nhìn thấy gì, cũng không có ý định quan tâm.
Mãi cho đến hôm ấy, Hầu phu nhân cho người truyền ta đến.
Bà ban cho ta một chiếc ghế đôn bọc gấm, cho phép ta ngồi xuống để trả lời.
Thì ra là cháu gái bên ngoại của bà sắp đến Hầu phủ ở lại vài ngày, bà bảo ta sắp xếp một tiểu viện cho nàng.
Ta hiểu, đây là cơ hội để ta thể hiện sự trung thành, cũng là thời điểm quyết định ta có thể lọt vào mắt xanh của bà hay không.
Dù sức khỏe không tốt, nhưng quyền quản lý nội vụ của Hầu phủ vẫn nằm trong tay bà.
Mấy ma ma quản sự trong phủ đều nghe lệnh bà, mọi chi tiêu lớn nhỏ trong nhà đều phải qua tay bà xét duyệt, theo đúng quy củ, dù chỉ một đồng cũng không thể vượt quá mức quy định.
“Vâng.”
Nhiệm vụ này chính là cơ hội để ta tạo dựng chỗ đứng, vừa phải làm thật tươm tất, vừa phải tiếp đãi người thật chu đáo.
Không thể quá phô trương, cũng không thể quá đơn sơ.
Cháu gái của Hầu phu nhân là người phóng khoáng, hoạt bát, lời nói hành động nhanh nhẹn, dí dỏm, phong thái tự nhiên, tràn đầy tự tin.
Đó là thứ khí chất chỉ những ai được cha mẹ, huynh trưởng cưng chiều từ nhỏ mới có.
Cả đời này, ta sẽ không bao giờ có được.
Lúc rời đi, nàng nhìn ta cười: “Mẫn Nghênh Hà — kẻ đạo đức giả đó cưới được ngươi, đúng là phúc khí mà hắn đã tích đức mấy đời.”
Ta chỉ cười, không đáp.
Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, làm thê tử, dù có ghét bỏ phu quân, cũng không thể nói ra trước mặt người khác.
Bỗng có hạ nhân đến báo cáo: “Thiếu phu nhân, Phó di nương mời người đến đó.”
Ta biết, bà ta lại muốn ta học lễ nghi. Nhưng lần này, ta sẽ không thuận theo ý bà ta nữa.
Bà ta trách mắng ta không biết giữ đúng lễ nghi, phép tắc, còn nói ta không phân rõ ai mới là thân mẫu của Mẫn Nghênh Hà.
Ta khẽ cười, chậm rãi nói:
“Di nương, người có muốn đại công tử trở thành Thế tử của Hầu phủ không?”
Bà ta lập tức câm lặng.
Bà ta dĩ nhiên muốn, có khi còn mong đến phát điên rồi.
“Nếu người muốn đại công tử trở thành Thế tử của Hầu phủ, thì từ giờ phải nghe theo ta.”
Bà ta lộ vẻ nghi hoặc: “Nghe theo ngươi là có thể thành sao?”
“Hầu gia có tổng cộng mười một người con trai, ai nấy đều nhòm ngó vị trí Thế tử cùng khối gia sản khổng lồ của Hầu phủ.
Đại công tử sắp đến tuổi trưởng thành rồi, nếu không nắm chắc cơ hội này, chờ đến khi Nhị công tử, Tam công tử kết hôn, sau đó mới đến trước mặt Hầu phu nhân lấy lòng, e rằng đã muộn.”
Phó di nương khẽ thở dài: “Nhưng phu nhân không cho chúng ta hầu hạ, chúng ta hoàn toàn không có cơ hội đến gần bà ấy.”
“Lần này ta hoàn thành tốt việc được giao, cũng coi như đã tạo được ấn tượng trước mặt phu nhân. Nếu người đồng ý, sau này ta sẽ thường xuyên đến thăm hỏi hơn. Chỉ là, nếu ta đã thường xuyên đến chỗ phu nhân, e rằng nơi này sẽ không thể thường xuyên lui tới…”
“Chuyện của đại công tử quan trọng hơn. Ngươi phải nhớ, con của ta có địa vị, ngươi mới có thể được nhờ.”
Làm mẹ, bất kể lúc nào cũng có thể vì tiền đồ của con mà nhượng bộ.
“Di nương dạy bảo rất đúng.”
Mẫn Nghênh Hà về phủ vào lúc chạng vạng, còn chưa kịp ngồi yên vị, Phó di nương đã sai người gọi hắn đến.
Không biết hai mẹ con đã nói gì, chỉ thấy lúc trở về, ánh mắt hắn nhìn ta nóng rực hơn hẳn.
Đến tối, khi động phòng, hắn lại càng nhiệt tình hơn, những lời ngon ngọt dỗ dành cũng không ngừng tuôn ra.
Hừ, nam nhân mà.
Ta lại nghĩ về con người Mẫn Nghênh Hà, cảm giác mà ta có được sau khi tiếp xúc.
Không có sự cẩn trọng, nhẫn nhịn của một thứ tử, cũng chẳng có khí thế tự tin, ngạo nghễ của một đích tử.
Bản thân hắn cứ lơ lửng, không rõ ràng, không thuộc về bên nào, tự biến mình thành một kẻ chẳng ra gì.
Giờ đây, vì ta muốn giúp hắn tranh giành vị trí Thế tử, hắn lại thay đổi đến mức khiến ta cũng phải ngạc nhiên.
Thật nực cười.