Cuộc đời Giang Như Ý tưởng chừng đã chạm đáy: cô gánh vác trách nhiệm chăm sóc người cha bệnh tật, vật lộn với cuộc sống mưu sinh chật vật, hứng chịu những lời châm chọc từ họ hàng và áp lực từ người bà trọng nam khinh nữ ép gả cô cho một người đàn ông đã qua một đời vợ. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một phép màu đã xảy ra: vườn rau nhỏ trong nhà cô bỗng trở thành cánh cổng kỳ diệu, kết nối với một thế giới khác – nơi tận thế đang hoành hành, và một người đàn ông xa lạ đang cận kề cái chết vì đói khát. Anh thiếu ăn, cô thiếu tiền. Một giao dịch sinh tử nhanh chóng được thiết lập! Ở thế giới mạt thế đầy rẫy hiểm nguy, binh vương Lục Viễn Chu kiên cường bỗng rơi vào cảnh khốn cùng. Trong khoảnh khắc thập tử nhất sinh, anh thức tỉnh dị năng không gian – nhưng trớ trêu thay, không gian ấy lại chính là mảnh vườn rau của Giang Như Ý! Từ tiếng cầu xin khẩn thiết của anh: "Cô có đồ ăn không? Tôi có thể cho cô vàng, châu báu, kim cương, bất cứ thứ gì có giá trị!" đến lời đáp tự tin của cô: "Bánh bao, màn thầu, thịt kẹp, lẩu, đồ nướng, tôm hùm đất... anh muốn gì tôi cũng lo đủ!" Bằng sự khéo léo và nguồn cung bất tận từ thế giới hiện đại, Giang Như Ý không chỉ cứu sống Lục Viễn Chu mà còn trở thành vị cứu tinh, cung cấp lương thực cho cả một thành phố giữa thời mạt thế. Từ đó, cô từng bước dựng nên một đế chế kinh tế đồ sộ: từ tiệm vàng, phòng tranh, bảo tàng đến các chuỗi cửa hàng nghệ thuật. Cô không chỉ là nữ tài phiệt giàu có nhất, mà còn là nguồn cảm hứng, một biểu tượng của hy vọng. Những kẻ từng khinh thường, chèn ép cô – người bà hủ tục, những họ hàng tham lam – giờ đây phải cúi đầu van xin. Giang Như Ý chỉ muốn sống cuộc đời độc lập, rực rỡ, nhưng vô số vệ tinh vẫn điên cuồng vây quanh. Và rồi, Lục Viễn Chu xuất hiện, với lời cầu hôn rung động cả một thành phố: "Anh lấy cả thành phố làm sính lễ, em chọn anh được không?"