102. Chương 102: Tru di

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bởi Minh chưa bị kết tội, lại còn ngẩng cao ngực giải thích trước cửa đại điện, nên dị tộc chia thành hai phe.
Một phe thề chết theo Lam, cho rằng không thể tha thứ cho tội lỗi Minh gây ra. Phe còn lại giữ thái độ trung lập, nhưng không đồng tình khi kết tội Minh khi chưa có chứng cứ rõ ràng.
Lịch sử không thiếu những vụ án oan, khi chưa đủ bằng chứng, ai dám đề xuất mức án nặng nhất với vị Tổng chỉ huy quân đội? Hơn nữa, binh lính và dân chúng đều cần lời giải thích thỏa đáng.
Chỉ vì tức giận nhất thời mà giết nhầm, lòng người sẽ rét lạnh biết bao.
Tề Quân khẽ giơ tay ra hiệu cho thân binh dừng lại, đẩy cửa phòng bước vào. Lúc này, Minh đang bị giam giữ tại đây.
Phòng sạch sẽ, gọn gàng, giường kê dưới cửa sổ có rèm che, giữa phòng đặt một cái bàn với chiếc bình nhỏ cắm vài bông hoa trắng rung rinh trong gió đêm.
Một nam nhân mặc áo xanh dương đứng bên cửa sổ, lưng thẳng, tóc mềm buông thảnh thơi trên vai, trên người vẫn còn hơi nước. Nghe tiếng động, hắn quay mặt sang, ánh mắt sâu thẳm nhìn qua.
"Tề Quân à, quả đúng là khách quý." Gã nói giọng bình tĩnh, thờ ơ.
Giống cái cau mày, đặt chiếc bình rỗng xuống bàn, ánh mắt sắc bén liếc về phía Tề Quân, tức giận nói: "Liên quan đến thuốc kích dục gây hưng phấn, mày có gì muốn giải thích không?"
Minh nhìn chiếc bình, dừng lại vài giây rồi ngước mắt lên, vẻ mặt không hề thay đổi: "Chỉ là thủ đoạn cần thiết mà thôi."
"Đây là loại thuốc cấm của quân đội!" Tề Quân nói.
Minh không nhịn được trước thái độ của Tề Quân, quay người lại, môi khẽ nhếch tỏ vẻ khinh thường: "Cùng lắm là một tên tù binh, tao coi nó như đồ chơi. Để nó sống sót đến giờ đã là vận may của nó rồi."
Tề Quân gần như nổi giận, đầu óc tên khốn kia toàn rác rưởi vậy sao? Những lời như vậy mà cũng nói ra được.
"Ôi, không phải mày đau lòng chứ?" Minh khẽ cười, nâng tay che miệng, mắt cong lên: "Mọi người đều đồn rằng Quân đoàn trưởng Quân đoàn Bốn chưa tìm được bạn tình là vì quá mạnh mẽ, không hứng thú với dị tộc... Không ngờ khẩu vị mày lại đặc biệt đến thế."
Gã suy nghĩ rồi thở dài tiếc nuối: "Mày quả thật nhặt được món hời lớn. Tao tốn không biết bao nhiêu công sức mới dạy dỗ được thân thể này. Nếu cẩn thận thưởng thức, chắc sẽ ngon miệng lắm đấy."
Giống cái im lặng không nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào tên dị tộc ngẩng cao đầu kia.
Không ngờ, hình tượng nghiêm túc, cao lớn trước kia chỉ là lớp ngụy trang của gã. Tề Quân âm thầm hít khí lạnh, người như vậy, nếu có thể giành được chiếc ghế Tổng chỉ huy, làm sao có thể đối xử tử tế với mọi người...
May mà mình kịp dừng lại trước vực thẳm, không cố chấp theo ý mình, nếu không chỉ thiếu chút nữa đưa Quân đoàn Bốn vào đường cùng.
Minh cười càng hả hê, Tề Quân chỉ là giống cái, có thể ảnh hưởng gì tới gã chứ? Chỉ cần Lam không biết, khiến hình tượng của gã trong lòng Lam giảm sút, gã không ngại chia sẻ chút kinh nghiệm với cậu ta.
Minh nhắm mắt, tự mình huyên thuyên: "Thanh âm nó phát ra nghe rất hay phải không? Dù trước kia tao đã dùng đủ loại biện pháp, nhưng chưa từng nghe tiếng nức nở của nó. Thế nhưng tiếng rên trầm thấp kia quả thật hấp dẫn, cộng với gương mặt đẹp đẽ luôn cắn răng chịu đựng... Ây chà chà."
Thật khiến gã muốn ngừng không được, so với mùi vị của Lam chắc cũng không tệ, đáng tiếc gã còn chưa tích lũy được bao nhiêu kinh nghiệm trong việc xâm chiếm loại đàn ông này, sợ rằng lần đầu "yêu thương" Lam, gã sẽ vô tình làm hỏng mất.
Vậy thì thật đáng tiếc, Minh bất đắc dĩ thầm nghĩ, món đồ chơi xuất sắc như thế rất khó tìm đó.
Tề Quân rũ mắt xuống, âm thầm cân nhắc việc có nên ra tay đánh tên khốn trước mặt hay không, dù phải chịu hình phạt vì chống đối cấp trên, cậu ta cũng tình nguyện.
Hiện tại thân phận của Minh vẫn còn đó, Quân đoàn trưởng cũng không có quyền dùng hình phạt cá nhân.
Rầm!
Cả hai dị tộc quay đầu lại, cánh cửa đóng chặt đã bị đá tung.
"Lam đại nhân?" Tề Quân kinh ngạc, sao ngài lại biết chuyện này, đáng lẽ giờ này anh đang bên người Trình Hiểu mới phải.
Ngược lại, Minh vui mừng không sao kể xiết, bước lên định ôm đối phương, nếu bị người khác thấy cũng dễ giải thích, dù sao bọn họ cũng từng là anh em... Lại nói, hiện Minh chưa có bằng chứng chắc chắn, nên không ai dám lung lay địa vị của gã.
Ánh mắt Lam lạnh băng, đối diện với đôi mắt tỏa sáng của Minh, anh nâng tay lên, một cú đấm giáng thẳng vào mặt đối phương.
Minh bị đánh bay về phía cửa sổ, đầu đập vào song cửa khiến nó vỡ nát, mặt mày gã choáng váng, toàn thân đau nhức khó chịu, đưa tay vịn thành cửa sổ còn lại khó khăn, gắng gượng đứng dậy.
"Cậu! Tự dưng sao lại..." Minh chưa nói xong, cổ áo đã bị xách lên, hai chân không chạm đất giãy dụa giữa không trung nhưng vô ích, trên mặt gã lộ vẻ hốt hoảng.
Lam nheo mắt lại, ánh mắt như thanh kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ, lạnh lẽo đến tận xương.
"Thuốc kích dục gây hưng phấn." Lam gằn từng chữ, thanh âm trầm thấp hấp dẫn nhưng chứa đựng sự phẫn nộ khó kiềm nén.
Cuối cùng cũng bị Lam phát hiện, ánh mắt Minh lướt qua vai Lam, ác độc trừng giống cái đứng phía sau, rồi ngay lập tức thay bằng bộ mặt đầy oan ức.
Gã khẽ nhíu mày, giọng nói chậm rãi, bình tĩnh.
"Khụ khụ, Lam, cậu cũng tin những lời này sao? Tôi làm sao có thể, có thể làm như vậy."
Minh hơi ngước mắt lên, ánh mắt có chút quyến rũ.
"Cậu ngàn vạn lần đừng bị những tên tiểu nhân ấy che mắt. Bọn họ nhân lúc tôi chưa kịp chuẩn bị, đã tự mình giở trò sau lưng tôi, tội của bọn họ đáng chết vạn lần!"
Lam im lặng, từ chối phản đối những gì Minh nói, nhưng ánh mắt càng thêm lạnh lùng, toàn thân tỏa ra khí thế khiến Minh càng nói càng nhỏ lại.
Cuối cùng gần như không thể không ngừng lại.
Lúc Trình Hiểu đặt chân vào phòng, dù áp lực quanh Lam vô cùng mạnh mẽ, cậu vẫn kiên trì theo tới. Trong một số tình huống, người trong cuộc có mặt sẽ tốt hơn.
"Trình Hiểu, sao cậu lại đến đây? Thân thể có vấn đề gì không?" Tề Quân nhanh mắt thấy sắc mặt Trình Hiểu tái nhợt, dường như không còn thể lực, giữa hai hàng lông mày có vẻ mệt mỏi, không nhịn được lên tiếng hỏi thăm.
"Tôi không sao, cảm ơn anh." Trình Hiểu nhẹ cười, gật đầu với Tề Quân, đối phương quả thật khá quan tâm đến cậu.
"Nhưng..." Giống cái vẫn rất không yên tâm, từ thái độ tức giận của Lam, cậu đoán có lẽ Trình Hiểu đã bị thương ở đâu đó.
Trình Hiểu suy nghĩ một lát, cũng không có ý định gạt Tề Quân, nên kể lại đơn giản những chuyện đã xảy ra, căn dặn: "Bình thường anh cũng nên chú ý, dù chỉ tiếp xúc chút xíu, tác dụng của thuốc không hề nhỏ đâu."
Trình Hiểu trúng phải thuốc!
Tề Quân càng thêm khiếp sợ, cậu xoay người vén tay áo lên, dù chỉ là một tên Tổng chỉ huy dự bị, dù có đánh đến gần chết cũng chả sao!
"Aaaa, Lam, cậu bị ai đó gọi đến đi?" Minh coi thường tình hình trước mắt, dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào nhân loại đứng đối diện: "Thứ hèn hạ, nhất định là mày giựt giây Lam đối xử với tao như vậy, mày dám ở sau lưng nói xấu tao, vu oan cho người tốt."
"Người tốt..." Trình Hiểu hơi khựng lại vài giây, cậu cảm thấy gã ta đang bôi nhọ cụm từ này.
"Lam, lời thật khó nghe, nhưng tôi không thể không nói, tôi thật sự không đành lòng nhìn cậu bị người khác che mắt." Giọng nói của Minh trong trẻo mà lạnh lùng, không chút sợ hãi.
"Không cùng chủng tộc, tư tưởng nhất định bất đồng. Hiện tại cậu và tôi, anh em đấu đá, chỉ khiến người thân đau sót, kẻ thù sung sướng mà thôi. Dựa vào cái gì mà cậu để một kẻ chỉ biết dùng mưu mô, quỷ kế trèo lên giường người khác như nó, đứng trong tối cười lên sự đau khổ của người khác chứ!
Mưu mô và quỷ kế... Trèo lên giường người khác, mi mắt Trình Hiểu co giật, âm thầm bĩu môi, dù Minh không chỉ mặt gọi tên, nhưng ánh mắt như lửa lại nhằm thẳng vào cậu.
Minh nói một hơi không ngừng nghỉ, trong lòng thầm thả lỏng, cùng lắm là bị đánh một trận. Nếu ngày mai gã xuất hiện trước mặt mọi người với những vết thương này, nhất định có thể mượn miệng người khác dìm chết bọn họ, đối với gã việc này không tính là bất lợi.
Huống chi, địa vị của gã vẫn còn đây, Lam và Tề Quân sẽ không dám ra tay quá ngoan độc, nhưng có một người chẳng được lợi lộc gì, đó chính là tên Trình Hiểu kia, chỉ sợ tính toán nhỏ nhặt của nó phải uổng phí rồi.
Quả nhiên, Lam buông lỏng tay, để gã tự vịn song cửa đứng lên.
Anh không đành lòng phải không? Mình vừa anh tuấn vừa ưu tú như vậy, không lý nào Lam lại không động tâm. Có lẽ do anh ngại mặt mũi nên không biểu hiện ra.
Minh buồn cười trong bụng, thầm nghĩ hay là tối nay tới thử một lần, chắc chắn cảm giác này không khác mấy so với chạm tay vào quyền lực và địa vị. Trước tiên cứ nhấm nháp chút thức ăn khai vị, đây là lựa chọn không tồi. Bữa tiệc lớn ư, chắc hẳn sẽ không thiếu dụng cụ gã tích góp nhiều năm kia.
Rất nhiều loại nha, tưởng tượng đến vẻ mặt đắn đo lựa chọn của Lam lúc đó, gã lại càng kích động hơn.
"Tôi biết mà, cậu không nỡ đâu. Ôi ôi, Lam, vứt bỏ tên nhân loại kia đi. Nếu cậu không muốn ra tay thì cứ để tôi giúp cho, được không?" Minh khẽ nhếch môi, vặn eo, bày ra bộ dáng dịu dàng: "Vì những việc Trình Hiểu cống hiến rất lớn, không đáng tội chết, nên trước tiên cứ để hắn tạm thời trở thành nô lệ nhé. Đợi đến lúc chán rồi, thưởng cho đám cấp dưới cũng không muộn."
"Mày muốn tự tìm đường chết phải không!" Từ trước đến nay, Tề Quân luôn coi trọng Trình Hiểu, giống cái thật lòng kính nể những cống hiến, cũng như thực lực và tính cách của cậu. Lúc này cậu ta không cách nào nghe tiếp nữa, hai nắm đấm dùng sức, cái tên lãnh đạo cũ này đúng thật quá thiếu đánh.
Lam lạnh lùng liếc Minh, chỉ trong nháy mắt, anh nhấc chân lên rồi trực tiếp đá gã bay ra ngoài cửa sổ.
Gã ngã xuống trong tiếng thét sợ hãi chói tai của bản thân, trợn mắt há mồm, rơi tự do.
Tề Quân: "..."
Cậu ta khựng lại, trợn to mắt, nhìn về phía Lam đại nhân, Minh thật sự bị ném xuống rồi hở? Đây là tầng mười đó...
Trình Hiểu cũng bị hành động của Lam dọa sợ, cậu chớp chớp mắt, vốn định đá gã hai cái cho xong chuyện, dù sao mọi việc bây giờ vẫn chưa được điều tra rõ, nên không muốn gây ra phiền phức không cần thiết cho anh.
Chờ gã bị kết tội xong, lại trừng trị cũng không muộn.
Nhưng không ngờ...
Trình Hiểu nhìn Lam, không ngoài dự đoán, cậu liền đối diện với một đôi mắt sâu thẳm mà nghiêm nghị.
Lam ôm Trình Hiểu vào lòng, cẩn thận hôn lên trán, rồi nắm lấy tay cậu vỗ về trấn an.
Trình Hiểu lộ rõ vẻ xấu hổ, cậu thật sự không phải đến đây để phơi bày sự oan ức của mình.
Cái tên được gọi là Minh kia, hình như khá kiêu ngạo, chỉ sợ việc này sẽ ảnh hưởng không tốt đến quá trình sau này.
"Có cần phải..." Ít nhất cũng cho người đi xem chút, nói không chừng còn cứu được mạng gã về, tối thiểu chống đỡ đến lúc xét xử, dễ giải thích và xin lỗi với mọi người hơn.
Không sao, không chết được. Lam vỗ nhẹ vào người bạn đời có sống lưng yếu ớt hơn mình, đứng bên cạnh, khẽ nói vào tai cậu.
Đã vậy, còn tiện miệng cắn lên vành tai tinh xảo kia.
Trình Hiểu: "..." Xin anh chú ý tình hình đi.
Tề Quân bước đến chỗ cửa sổ, nhìn xuống dưới, rồi lên tiếng: "Tôi sẽ phái người đi xử lý."
Dù sao Minh cũng là người kế vị chiếc ghế Tổng chỉ huy được mọi người đề cử, tố chất thân thể nhất định hơn người, nhưng trực tiếp té xuống ở độ cao này, giống cái khẽ nhíu mày, chắc chắn không chỉ bị thương ngoài da một cách bình thường.