151. Chương 151: Giải tỏa nỗi nhớ

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo

Chương 151: Giải tỏa nỗi nhớ

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bỗng nhiên, dị tộc ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt trở nên dịu dàng, sâu lắng đến mức khiến người ta như rơi vào vực thẳm không đáy. Trình Hiểu giật mình, bước chân thoáng chững lại, suýt nữa ngã chúi vào mép giường.
Sao vậy nhỉ... Trình Hiểu nhìn Lam một cái, cảm thấy hắn hôm nay có chút khác lạ. Hắn duỗi thẳng lưng, vừa sờ cằm vừa bước đi, định qua bên kia giường nằm cho xong.
Nhưng dị tộc đã vươn tay, nắm lấy tay cậu chưa kịp rút lại, kéo mạnh về phía mình.
Trình Hiểu bị lôi vào vòng tay rộng lớn, gọn gàng "ôm chặt".
Hơi thở nam nhân ngay lập tức bao phủ lấy cậu, như luồng khí nóng vờn quanh da thịt. Trình Hiểu cảm thấy mặt mình chắc chắn đang đỏ đến mức không thể tự nhiên nổi, cậu khẽ lẩm bẩm:
"...... Sao vậy?"
Giọng trầm khàn vì buồn ngủ pha chút lười biếng kia, như sợi lông vương nhẹ trên tim lam. Dị tộc cúi đầu, hôn khẽ lên đôi môi phơn phớt sắc của nhân loại, rồi nhắm mắt lại, siết chặt cậu hơn nữa.
Trình Hiểu mơ hồ cảm nhận được cảm xúc đối phương đang dao động, nhưng không rõ lý do. Không khí trong phòng trở nên im lặng.
Một lúc sau, Lam ghé sát tai Trình Hiểu, giọng trầm thấp như cát trôi, mang theo một tia xót xa khó nhận:
"...... Vẫn còn đau không?"
Lời nói đầy cẩn trọng và thương tiếc khiến Trình Hiểu chớp mắt. Tuy không quen kiểu đối thoại đầy cảm xúc thế này, nhưng sự áy náy chân thành trong lòng lam lại không hề che giấu.
Thì ra là đang lo cho vết thương của cậu.
Lam luồn tay vào mái tóc còn ẩm ướt của Trình Hiểu, nhẹ nâng gáy cậu, cúi đầu chạm môi lần nữa.
Trình Hiểu bật cười, vươn tay vỗ vỗ mông dị tộc—co giãn thật tốt. Cậu nheo mắt lại, giọng lười biếng pha chút nghịch ngợm:
"Đau lắm đó, có khi cần... giải tỏa chút."
Thừa thắng xông lên thôi!
Lam sững người, rồi khẽ nhướng mày. Đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm thoáng lóe ý cười, đáp nhẹ:
"Được."
Bị một màn hạnh phúc bất ngờ làm choáng váng, miệng Trình Hiểu suýt nữa cười đến méo xệch. Cậu phấn khích đến mức muốn bật dậy nhảy múa, trong đầu đã bắt đầu tính toán chuẩn bị đạo cụ—dầu bôi trơn, khăn, tư thế, thậm chí còn định đi tắm lại một lần nữa.
Liếc mắt nhìn Lam một cái, Trình Hiểu âm thầm hạ quyết tâm—đêm nay nhất định phải "lấy lại vốn".
Nhưng khi Lam thấy tóc Trình Hiểu còn nhỏ nước, đôi khi còn nhỏ lên chăn, liền nhíu mày. Hắn lấy một chiếc khăn lớn, ôm lấy đầu Trình Hiểu, nhẹ nhàng lau tóc cho khô, rồi bước xuống giường tắt đèn, sau đó vòng tay ôm lấy người bên gối.
Bắt đầu thân mật đầy dịu dàng, nhưng lại chẳng giống như cậu mong đợi một chút nào!
Trình Hiểu trong lòng đã bắt đầu lên kế hoạch đủ thứ tư thế, tay nên để đâu, chân đặt thế nào, có cần cho Lam "làm thử" trước hay không... Dù chưa có nhiều kinh nghiệm, nhưng kinh nghiệm lý thuyết cũng là tích lũy từ máu nước mắt, chẳng lẽ không dùng thì phí?
Nghĩ xong, cậu liền trèo lên người Lam, tận tình phục vụ. Thẳng đến khi Lam khẽ rên một tiếng, giọng trầm khàn kia như nhấn một đòn chí mạng khiến Trình Hiểu cũng choáng váng, cười hỏi:
"Chuẩn bị xong chưa?"
Phong độ phải đủ đầy!
Cũng là thương Lam trên người còn thương tích, cậu không muốn hắn quá mệt, hơn nữa nghĩ lại chuyện Lam liều mình tới đây vì mình, trong lòng Trình Hiểu càng thêm cảm động. Đã vậy thì càng nên nghiêm túc "phụ trách".
Dị tộc khẽ gật đầu, một tay ấn cậu xuống giường, áp sát bên tai nói nhỏ:
"Có thể."
Khoan đã... hình như... có gì đó sai sai?
"Ta nói là...... giải tỏa nỗi nhớ mà!!" Trình Hiểu hoảng hốt, vừa nói vừa bị chặn môi lại, âm thanh trở nên ngắt quãng.
...
Rất lâu sau.
"Giải tỏa xong rồi." Lam vỗ vỗ lưng Trình Hiểu, giọng dịu dàng.
...... Giải tỏa cái đầu anh á!!
Lam xoay người, tiếp tục.
Lại thêm một lúc rất lâu sau +1
"Không...... bỏ cuộc...... rồi......" Trình Hiểu chẳng còn sức nói tiếp, chỉ có thể bám lấy bả vai Lam, tùy mặc dị tộc nhịp nhàng ra vào, lực đạo chẳng hề nhẹ tay chút nào.
Thì ra, người vừa mới "lâm trận mài gươm"... là mình.
----------------------------------------------------------
Laomieungungoc: chắc chương 6500 chữ kia bù cho 2 chương này :))))))))))