Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 18: Khác biệt
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Hiểu nhìn về phía đám nấm mọc trên mấy thân cây phía trước. Lúc này, tốt nhất nên hạn chế gây tiếng động, bởi những âm thanh lạ có thể thu hút đàn thú dữ đến. Thực vật khan hiếm không chỉ gây khó khăn cho riêng người dị tộc và con người mà thôi.
"Không thể ăn được." Lam lạnh giọng nói. Lúc nãy khi Lâm Diệp giải thích, anh cũng nghe thấy rồi. Thính lực của người dị tộc vốn nhạy bén, nhưng hình như người này vẫn định hái mấy loại cây độc ấy. Anh phải ngăn cản đối phương, không muốn cậu phí công vào thứ vô dụng.
Cơ thể cậu dần suy yếu, người dị tộc cũng phát hiện ra. Mấy ngày qua, Trình Hiểu ăn rất ít, kén chọn đủ thứ, đương nhiên không thể hấp thu đủ dinh dưỡng. Chuyện này tuy biết nhưng người dị tộc cũng bất lực.
Thực ra, việc Trình Hiểu có thể lựa chọn như vậy đã khiến không ít người ngưỡng mộ. Phải biết rằng, trong hầu hết trường hợp, người dị tộc chỉ có thể cung cấp thức ăn cho con người. Còn những nhu cầu khác, không phải dị tộc nào cũng đáp ứng được.
"Tôi biết cách loại bỏ độc tố trong mấy loại cây ấy. Tôi muốn thử xem." Trình Hiểu thản nhiên trả lời, thong thả tiến đến bên đám nấm, rút dao găm ra. Cậu định dùng mũi dao chạm qua để xem thử có nguy hiểm không. Trải qua nhiều năm làm lính đánh thuê, sự cẩn thận đã thấm vào máu cậu, nên đương nhiên không dại mà tùy tiện đưa tay hái.
Người dị tộc tiến lại gần, quyết định gỡ hết đám nấm bám trên thân cây xuống, rồi ném vào chiếc giỏ nhỏ mà Trình Hiểu mang theo.
Trình Hiểu: "..." Dù trong tình huống này nên nói tiếng cảm ơn, nhưng hai cái móng vuốt thoăn thoắt làm việc kia khiến cậu thấy thật khó chịu quá.
"Còn cần gì nữa không?" Lam lạnh giọng hỏi.
"... Cảm ơn anh." Trình Hiểu bĩu môi, nhỏ giọng nói.
Đáng tiếc, động tác nhỏ của cậu chẳng qua mắt được người dị tộc. Lam giật mình, khẽ nhíu mày, không nói gì, quay người định quay lại chỗ nhóm người kia. Bên ngoài thành, nguy hiểm luôn rình rập ở khắp nơi, chút sơ suất cũng không được.
Không biết... liệu có loại thực vật nào khác không... Trình Hiểu ngẩng cổ nhìn, muốn quan sát tình hình rừng cây phía xa. Chân vừa chạm đất, cậu đã bị kéo lại.
"Đi về đi." Lam nhắc nhở, nhân loại vẫn nên tập trung lại một chỗ thì tốt hơn. Nếu tách ra, nguy cơ xảy ra chuyện ngoài ý muốn sẽ cao hơn nhiều.
Trình Hiểu ngẩng đầu, ánh mắt không vui nhìn gương mặt vô cảm của Lam. Những tia nắng xuyên qua ngọn cây chiếu lên người Lam, khiến toàn thân anh như phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt mỏng manh. Lúc này, vẻ mặt người dị tộc dường như trở nên ôn hòa hơn. Gương mặt lạnh lùng ấy không chút né tránh đối diện với cậu, ánh mắt sắc bén vô cùng.
"... Tôi biết rồi." Đó chẳng qua là vì anh muốn tốt cho cậu mà thôi. Trình Hiểu hiểu ý, trả lời, quyết định dời ánh mắt đi, lại có chút tiếc nuối nhìn đám nấm trên cây xa xa kia. Biết đâu nếu đi xa thêm chút nữa sẽ phát hiện ra thứ tốt. Phải biết rằng trên thế giới này có rất nhiều loại nấm cao cấp. Đời trước cậu chỉ được nhìn qua vài lần, khi đang làm nhiệm vụ mới kiếm được. Đó quả thật là món ngon.
Đáng tiếc, lần này đến đây chỉ để thăm dò tình hình, không có thời gian chuẩn bị những thứ đề phòng nguy hiểm.
"Bác sĩ Ninh, đây là cỏ châm diệp phải không?" Vài người nghe thấy tiếng của Ninh Ân liền xông tới. Ở thời đại này, có thêm một kỹ năng là có thêm cơ hội sống sót. Và nghề bác sĩ có thể coi như là một trong những nghề hiếm hoi.
"Đúng vậy. Lần này tôi đến đây là vì loại thảo dược quý hiếm này. Cuối cùng cũng có thể đảm bảo mạng sống cho mọi người." Ninh Ân mỉm cười giới thiệu tính chất và đặc điểm của cỏ châm diệp cho mọi người. Trên mặt không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn, giọng nói nhỏ nhẹ, ôn hòa, khiến những người dị tộc khác cũng chú ý.
Hiện tại, người thật sự đem kiến thức của bản thân dạy cho người khác đã không còn nhiều. Dù sao đây cũng là thời đại của sự ích kỷ. "Người không vì mình, trời tru đất diệt" đã trở thành câu cửa miệng của phần đông mọi người.
Lâm Diệp cũng muốn đi qua đó nghe một chút. Dù sao y thuật của Ninh Ân cũng rất cao siêu, hơn nữa thái độ làm người khá thân thiện. Nhưng không hiểu vì sao khi tiếp xúc với cậu ta, Lâm Diệp lại cảm thấy không quá thoải mái... Trước kia cha cậu từng bảo, ánh mắt nhìn người của cậu rất chính xác. Về sau dù cuộc sống có gian nan, cũng nhất định không thể xem nhẹ phần trực giác này.
Lâm Diệp nhìn Trình Hiểu. Ngày xưa, cậu ấy cho cậu một loại cảm giác không quá tốt, nhưng gần đây, lại có phần thay đổi... Xem ra cha của cậu nói rất đúng. Có người, sẽ không xấu xa cả đời...
"Đây là quả mâm xôi phải không?" Trình Hiểu quay về bên cạnh Lâm Diệp. Nấm thường mọc trên thân cây, ngoài ra còn hay mọc ở chỗ có quả mâm xôi sinh trưởng. Quy luật tương sinh tương khắc, từ cổ chí kim vẫn không hề thay đổi.
"Đúng vậy. Tôi hái được khá nhiều." Lâm Diệp không hiểu vì sao Trình Hiểu lại nói mình hái nhiều quả mâm xôi như vậy. Phải biết rằng loại quả này chua chết người. Chỉ có thể dùng để ăn cho đỡ thèm thôi. Thường chỉ cần hái vài quả là đủ, ăn một quả là răng đã tê rần cả rồi.
Sau khi trái đất biến dị, đa số những loại quả con người có thể ăn đều trở nên rất chua. Những quả có vị ngọt hiếm hoi đếm trên đầu ngón tay. Đó là lý do tại sao một trái táo héo hon lại có giá đắt đỏ như vậy. Nhưng vị của nó cũng chỉ chua chua ngọt ngọt mà thôi.
"Lúc về nhà tôi nấu thử xem, có lẽ sẽ được ăn một bữa ngon đó." Trình Hiểu thản nhiên cười nói. Hai nhà cùng ăn một bữa cơm là sự lựa chọn không tồi, lại còn có thể cải thiện mối quan hệ giữa cậu và Lâm Diệp. Tiếp theo, vẫn là do cậu đã thua thiệt người ta rất nhiều...
"Tại sao cậu vẫn hái thứ này chứ?" Lâm Diệp nhìn thấy chiếc giỏ phía sau Trình Hiểu đựng đầy những bụi nấm lớn, gần như chiếm trọn diện tích giỏ. Cậu nhíu mày: "Mấy thứ này có độc, mang trên lưng còn lãng phí thể lực nữa. Mau vứt đi đi."
Giỏ vốn không lớn lắm để dễ hoạt động và tiện làm việc. Đây là kích cỡ tiêu chuẩn được thống nhất. Vì vậy dung lượng rất hạn chế. Nhưng bây giờ là thời kỳ khan hiếm thực vật, muốn nhồi đầy cũng rất khó khăn. Cho nên cũng không ai lo lắng về việc không đủ chỗ chứa đồ... Tuy nhiên vác trên lưng một đám thực vật không cần thiết vẫn rất lãng phí thể lực.
"Lâm Diệp, Trình Hiểu, các cậu lại đây một chút đi." Trình Hiểu còn chưa kịp giải thích, tiếng của Ninh Ân đã vang lên. Khiến vài người ngồi cạnh cũng theo đó ngẩng đầu lên.
"Có chuyện gì sao?" Lâm Diệp kéo Trình Hiểu đi về phía đó. Trong lùm cây có rất nhiều gai. Cậu sợ Trình Hiểu lần đầu ra ngoài không có kinh nghiệm sẽ bị thương. Dược vật bây giờ rất thiếu thốn. Nếu để miệng vết thương nhiễm trùng, tỷ lệ tử vong khá cao.
Trình Hiểu: "..." Thực ra cậu có thể tự mình đi qua đó, không chút áp lực... Suy cho cùng để đi giữa những bụi gai cũng cần một ít kỹ thuật.
"Tôi phát hiện được rất nhiều dược liệu hữu dụng. Giỏ của mọi người cũng gần hết chỗ để rồi. Có thể mang bao nhiêu thì mang bấy nhiêu. Dù sao thảo dược đối với việc chữa bệnh có tác dụng rất lớn." Ninh Ân nhìn quanh bốn phía, cười nói: "Về phần thực vật khác, các cậu không cần lo. Sau khi về thành, các cậu có thể dùng thảo dược đến chỗ tôi để đổi lấy lương thực. Sẽ không khiến mọi người làm không công đâu."
Lương thực thật ra chính là thứ mà Lẫm mấy ngày trước mang về cho Trình Hiểu. Có lớp vỏ màu vàng giống như khoai lang. Bên trong là lớp thịt màu trắng ngà. Đây là một trong những loại đồ ăn mà con người có thể lấp đầy bụng. Nhưng loại củ này rất khó tìm thấy ở ngoài thành. Phải đến nơi xa hơn mới đào được. Bởi vậy số lượng không quá nhiều. Phần lớn con người đều phải dùng mấy loại rễ cây tạp nham khác để làm đồ ăn hằng ngày.