Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 189: Can Dự
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 189 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tinh hơi chau mày, cảm thấy vẻ mặt của người bên kia có chút kỳ lạ. Hắn suy nghĩ lại lời nói và hành động của mình vừa rồi, thấy mình không có gì sai, liền liếc Trình Hiểu bằng ánh mắt khinh thường, định quay về chỗ cũ.
@Laomieungungoc
Dám xuất hiện thì phải sẵn sàng nhận hậu quả.
Bỗng nhiên, giọng nói nhàn nhạt của người bên kia vang lên từ phía sau:
"Cậu đi cùng bọn tôi."
Lam nghiêng đầu, liếc nhìn cậu một cái.
"Cái gì?" Tinh quay người lại, như thể không nghe rõ.
Hắn thầm nghĩ: Người này trí óc có vấn đề à? Bích đại nhân đã ra lệnh, cậu còn dám ngăn cản? Đúng là được Lam sủng ái đến mức không biết trời cao đất dày là gì.
"Nếu thân phận chưa được xác định rõ ràng, thì cũng chưa chắc là thật. Tôi đưa anh về nghỉ ngơi, có gì mà không được?" Trình Hiểu cười khẽ, vươn tay về phía thanh niên, "Phí chữa bệnh anh đóng cũng không ít, phần còn lại tính là phí điều dưỡng đi."
Nguyên đứng sững người, không dám tin tưởng nhìn người dị tinh trước mặt. Y ngỡ ngàng nhìn bàn tay đối phương, sự giúp đỡ này... đến đúng lúc quá. Giọng điệu điềm tĩnh, ánh mắt ôn hòa, không hề có chút giả tạo hay che giấu.
Trình Hiểu chờ một lúc, thấy Nguyên vẫn chưa đưa tay ra.
Thanh niên cắn nhẹ môi dưới, người này vừa cứu mạng y và ấu tể, sao y có thể kéo đối phương vào rắc rối? Bích không phải là đối thủ dễ đối phó, muốn xử lý một kẻ không quyền không thế chẳng khác nào búng tay.
Ngẩng đầu, ánh mắt y tràn đầy cảm kích nhưng vẫn lắc đầu nhẹ, môi mấp máy, giọng rất nhỏ:
"Cảm ơn."
Nhưng không thể lại gây phiền phức cho người này.
Trình Hiểu cúi mắt, lúc ngẩng đầu lại đã mang theo vẻ lãnh đạm nhẹ nhàng, "Khách sáo quá. Nhà tôi cũng gần, tối nay uống chút thuốc bổ để lại sức."
@Laomieungungoc
Nguyên lập tức mở to mắt—ý cậu là...
Tinh không nhịn được nữa. Hắn bước tới trước mặt Trình Hiểu, quan sát cậu từ trên xuống dưới. Gương mặt ngốc nghếch, khí chất bình thường, lại dám ở đây giả bộ làm anh hùng, không biết tự lượng sức.
Hắn ngẩng cằm, ngữ khí không còn nhún nhường, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lễ độ, "Trình tiên sinh, đây là chuyện riêng của Bích đại nhân. Hy vọng ngài không nên suy đoán lung tung, càng không nên quấy rầy quá trình trị liệu của Nguyên tiên sinh. Đây là vấn đề liên quan tới tính mạng, mong ngài đừng làm chậm trễ."
Nói là chuyện sống còn... Trình Hiểu nheo mắt lại, còn chưa lên tiếng, Tinh đã chủ động lùi về sau một bước, khẽ cúi người, ngữ điệu khẩn cầu:
"Dù thế nào đi nữa, cũng cần đưa Nguyên tiên sinh về tiếp nhận trị liệu. Những mâu thuẫn khác, xin hãy tạm gác lại được không?"
Mọi người thấy cấp dưới của Bích đại nhân thành khẩn như vậy, giọng điệu lại có vẻ thực sự lo lắng cho thân thể Nguyên đạo sư, huống chi Bích đại nhân cũng chưa từng phủ nhận thân phận bạn lữ, liền không khỏi cất lời khuyên nhủ:
"Trình tiên sinh, chúng tôi biết ngài có tài, nhưng điều kiện chữa trị bên phía Bích đại nhân chắc chắn tốt hơn..."
"Phải đó, giờ mà chậm trễ điều trị thì không ổn. Vừa mới sinh xong ấu tể, thân thể hẳn còn yếu lắm."
"Hay là thế này, Trình tiên sinh, để chúng tôi cùng đi theo. Xác nhận Nguyên đạo sư được điều trị tốt rồi ngài hãy rời đi, được không?"
Trình Hiểu âm thầm thở dài. Làm bộ phối hợp trị liệu thì không khó, nhưng nếu hắn bước vào đó mà chỉ cần chớp mắt, rất có thể cậu thanh niên kia sẽ bị nghiền nát như bột xương. Giúp người thì được, nhưng cậu không muốn biến mình thành con rối phải lên sân khấu bất cứ lúc nào.
@Laomieungungoc
"Ấu tể đáng yêu thật đấy." Trình Hiểu cúi đầu nhìn tiểu bảo bảo trong ngực thanh niên, thân thể mềm mại cuộn tròn, khiến cậu bất giác nhớ đến ấu tể nhà mình đang say giấc.
Ấu tể nằm trong lòng Nguyên như cảm nhận được điều gì, mơ màng mở mắt, đôi chân ngắn cọ cọ, nhào vào lòng thanh niên, nép chặt hơn nữa.