27. Chương 27: Dính tay rồi!

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo

Chương 27: Dính tay rồi!

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đến đây." Gã ngoại tộc lạnh nhạt ra lệnh, toàn thân đau nhức khiến giọng trở nên trầm đục, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh tựa như thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ.
Trình Hiểu ngập ngừng tiến tới, bước ngang sát bên Ninh Ân.
Gã không dám ngăn cậu ta ư? Trình Hiểu thả lỏng cánh tay đang dùng sức, hóa ra tên kia cũng chỉ có thế.
Ninh Ân cố gắng kìm nén cảm giác muốn lùi ra sau, rõ ràng Trình Hiểu có thể vòng qua gã để đi, nhưng cậu lại cố tình va vào hắn rồi mới bước tiếp.
Thế mà xung quanh chẳng hề có ai phản ứng!
Lam cố chịu đựng cơn đau trên người, vòng tay ôm chặt Trình Hiểu, chóp mũi sà xuống hõm cổ đối phương như đang ngửi hương trên người cậu vậy.
"Em đụng phải gã ngoại tộc khác?" Giọng Lam lạnh như băng, ánh mắt nhanh chóng tối sầm: "Lại còn bị thương."
Chắc là lưng... Lam gượng dậy, muốn kiểm tra vết thương của gã.
Khụ khụ, bây giờ chúng ta đang ở bên ngoài kia, anh hai, anh không cảm thấy cần phải ngại ngùng chút nào... Trình Hiểu bất đắc dĩ phải đứng dậy, tránh khỏi bàn tay của gã ngoại tộc.
"..." Sắc mặt Lam dần trở nên u ám.
"Lam!" Ninh Ân không khỏi ngạc nhiên, chứng cứ rõ ràng như thế, sao Lam vẫn tin tưởng Trình Hiểu chứ?!
Không thể, gã sẽ không để chuyện này xảy ra. Ngay cả khi Lam chẳng quan tâm đến thân thể của mình, nhưng những người khác trong thành nhất định sẽ không tha cho Trình Hiểu.
Trình Hiểu nhíu mày, thân thể gã ngoại tộc đã suy yếu trông thấy, nhìn nét mặt lạnh lùng nhưng cố dấu nhẫn nhịn của hắn, cậu đoán được đôi chút, huống chi xung quanh toàn là những gã ngoại tộc đã hôn mê.
Đau nhức toàn thân, sắc mặt tái nhợt, khó thở... Quả nhiên là cỏ bích hồng. Loại cây này cậu đã từng thấy, độc tính vô cùng mạnh, người trúng độc coi như vô phương cứu chữa.
"Trình Hiểu, rốt cuộc cậu đã hạ bao nhiêu độc, thuốc giải là gì?" Ninh Ân quát lớn: "Cậu có biết, tất cả là vì cậu phản bội, đã đẩy biết bao sinh mạng vào nguy hiểm, bây giờ cậu vẫn muốn nói dối, chết cũng không chịu nhận tội sao!
Nói chuyện với kẻ điên thật là phí thời gian. Trong hoàn cảnh này, tranh cãi chỉ khiến phí thêm thời gian, trên chiến trường, Trình Hiểu đã chứng kiến vô số hành vi vô nghĩa như thế, chính vì thế mà không ít người đã mất đi cơ hội sống sót.
Nhưng giờ đây, cậu nên giải thích hay nói thẳng ra tất cả? Trình Hiểu khoanh tay, lạnh lùng nhìn Ninh Ân, ánh mắt vô hồn khiến Ninh Ân cảm thấy chút bất an.
Trình Hiểu biết, từ trước đến nay cậu chưa từng bộc lộ khí thế của mình ra bên ngoài: "Hạ độc, cậu nói đến cỏ bích hồng phải không?"
Tên kia làm sao biết được loại thảo dược này?! Ninh Ân lộ vẻ nghi ngờ, theo lý thuyết, Trình Hiểu sẽ không biết gì cả mới đúng... Nhưng không sao, như vậy càng chứng tỏ hắn đã hạ độc.
"Nếu cậu đã biết rõ như thế, tôi chẳng còn gì để nói." Nét mặt đoan chính của Ninh Ân lộ vẻ tiếc nuối: "Trình Hiểu, thật ra bản tính cậu không hề xấu, có lẽ lần này cậu bị lừa, nhưng... quốc có quốc pháp, gia có gia quy, cậu mau nói cho chúng tôi biết thuốc giải là gì, cục điều tra có thể sẽ khoan dung trong phán xét."
Nói như thế có thể bộc lộ sự nhân từ của mình ha, Ninh Ân vừa lòng với lời kịch do chính mình nghĩ ra, vốn muốn bôi đen thanh danh của Trình Hiểu, nhưng cái gì quá cũng không tốt, đôi khi bố thí sẽ gặt hái được thành quả không tưởng.
Kết cục của kẻ phản bội là gì? Ngoài cái chết, chẳng còn đường nào khác.
Dẫu có thể chọn cách chết, nhưng thuốc giải? Ninh Ân cười lạnh trong lòng, Trình Hiểu đương nhiên không biết, ngay cả gã cũng không biết cách giải độc của cỏ bích hồng, nhưng trong tay nhóm ngoại tộc kia lại có loại thuốc có thể khắc chế được...
Sau khi đẩy Trình Hiểu ra làm vật thế tội, gã sẽ tìm cơ hội liên lạc với nhóm ngoại tộc, phát thuốc cho các chiến sĩ trong thành, có lợi ích, ai lại không muốn sống tiếp? Dù là Lam, cũng sẽ phải nghe lệnh gã mà thôi...
Còn việc nhóm ngoại tộc có phản bội gã hay không, Ninh Ân chẳng chút lo lắng, đối phương có thể đưa độc cho gã, đương nhiên gã cũng có thể lấy thuốc giải, thân càng thêm thân... Thật không ngờ, thân thể này của gã vẫn còn chút tác dụng.
Gã nhớ lại vẻ mặt của tên thủ lĩnh ngoại tộc bị mê hoặc đến mê muội, trong lòng dâng lên chút kiêu ngạo, đáng tiếc, tên đó vẫn không đẹp trai bằng Lam...
Điểm mấu chốt là, trong một lần tình cờ, gã đã phát hiện thân phận của Lam không hề đơn giản như vẻ bề ngoài!
"Không phải tôi hạ độc." Trình Hiểu thờ ơ nói.
"Trình Hiểu, cậu còn dám chối?" Ninh Ân tiếc rèn sắt không thành thép, thoáng qua vừa bất đắc dĩ vừa chua xót.
"Có chứng cứ không?" Trình Hiểu nhìn quanh, ánh mắt mọi người quả nhiên không tốt, nhưng chưa đến mức căm hận, những người sống trong mạt thế đều khá thông minh, ít nhất họ sẽ không dễ dàng bị kích động.
Tuy nét mặt mọi người đều miễn cưỡng, nắm chặt vũ khí, nhưng khi thấy cậu lên tiếng, vẫn dừng lại để cậu có thời gian giải thích.
"Ai, chuyện đã rõ như ban ngày, cậu còn không chịu nhận tội sao, biết rằng chỉ có hai người chúng ta từng đến phòng chưa bệnh..." Ninh Ân cao giọng: "Trình Hiểu, tôi không lừa cậu, chính mắt tôi thấy cậu hạ độc!"
"Dùng tay hay dụng cụ gì, tay nào đã bỏ độc vào nồi thuốc?" Khóe miệng Trình Hiểu khẽ nhếch lên, nhìn thẳng vào Ninh Ân.
"Việc này... Khoảng cách khi đó quá xa, tôi không thấy rõ lắm, nhưng việc đó liên quan gì đến việc cậu nhận tội?" Ninh Ân cảm thấy hoảng loạn, độc là do gã giấu đi rồi để một tên ngoại tộc hạ, nên chi tiết làm sao gã không rõ lắm.
Ninh Ân nhanh chóng che giấu vẻ mặt hoảng loạn, ánh mắt Trình Hiểu thật sắc bén, từ khi nào cậu ta trở nên lợi hại như thế, cứ như là một người khác vậy!
"Ở gần đó không thấy dấu vết của dụng cụ gì, vậy chắc tôi dùng tay bỏ vào ha?" Trình Hiểu nghi ngờ hỏi.
"Đúng vậy, là cậu dùng tay bỏ vào!" Ninh Ân suy nghĩ một lúc, đúng thật không có dụng cụ, thời điểm tìm kiếm dấu vết chẳng hề thấy, gã nhớ tên ngoại tộc kia cũng không cầm theo thứ gì... Nghĩ đến việc hạ độc, chắc chẳng phiền toái đến thế, cứ lấy tay là được, nên gã nói khá chắc chắn, ánh mắt chính trực: "Tôi nguyện ý thề trên tính mạng của mình."
"Ah, thẩm thấu trực tiếp qua da là một trong những đặc tính của cỏ bích hồng." Trình Hiểu nhíu mày: "Ngượng quá, tôi từng kiểm tra qua việc này rồi."
Việc kiểm tra ở đâu, khi nào chẳng quan trọng, chủ yếu là bản ghi chép kết quả các cuộc kiểm tra không phải chuyện đùa, nếu cần có thể tra cứu nhanh chóng, đây coi như kĩ thuật cao nhất ở mạt thế.
Thiếu hiểu biết, thật đáng buồn.