Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 44: Chốn tạm cư
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Thanh nhìn bóng lưng người dị tộc biến mất, không nói gì, vẫy tay giải tán toàn bộ đoàn người, rồi nhanh nhẹn phi ngựa rời đi, để lại đám người vẫn đang bàn tán xôn xao về sự kiện vừa xảy ra.
Mộc đại nhân đúng là người khiêm tốn và dễ gần, chẳng hề tỏ vẻ ta đây chút nào, so với mấy vị đại nhân khác, ngài quả thật giản dị và dễ gần hơn nhiều.
An Vân và Kinh trao nhau cái nhìn, còn Lam thì cứ ôm chặt Trình Hiểu, không chừa chút mặt mũi nào cho Mộc đại nhân. May mà đối phương không tính toán gì...
Vài người dị tộc trong đoàn cũng nhìn Lam với ánh mắt nghi ngờ. Đúng là cách hành xử của anh ta khác hẳn thường ngày.
Nơi tạm cư nằm ở phía đông thành trung tâm. Kinh dẫn cả đội đi theo sau Lam, còn Tống Thời thấy rằng đối phương chẳng thèm để ý đến mình nên uể oải chào tạm biệt Kinh rồi quay đầu đi theo hướng Mộc đại nhân vừa rời đi.
Vừa rồi cậu cũng góp phần chỉ trích Trình Hiểu, nên không tiện ở lại, chắc chắn sẽ chẳng thể hỏi được phương thuốc giải độc cỏ bích hồng.
Vẻ mặt Mộc Thanh vẫn lạnh lùng như trước, nhưng những người đi theo phía sau hắn dường như cảm thấy không khí xung quanh trở nên lạnh giá.
"Mộc đại nhân, có cần chúng tôi..." Một người tiến lên phía trước, nhỏ tiếng hỏi.
Mộc Thanh phủi áo, giọng lạnh lẽo: "Không cần."
Lần này là do hắn quá nóng nảy, bởi nhìn thấy Lam đứng cạnh kẻ đó nên... Không ngờ rằng mình cũng có ngày mất mặt như vậy. Mộc Thanh tự giễu, chỉ là một tên dân đen đáng để hắn để tâm sao.
Xem ra, mình còn chưa tu dưỡng đủ, nhưng mà... Mỗi lần nhìn thấy Lam, hắn lại không thể kìm chế được.
"Cứ để tên tiểu nhân đó kiêu ngạo như vậy sao?" Người kia không cam lòng, đây chính là cơ hội lập công tốt: "Đại nhân yên tâm, tôi làm việc từ trước đến nay rất tận tụy."
Mộc Thanh lạnh lùng liếc người đó, đến khi tên kia run rẩy xin lỗi và lùi xuống, hắn mới quay mắt đi.
Có Lam ở đó, mấy tên này hoàn toàn vô dụng. Mộc khẽ nhếch môi cười, lần này coi như cho qua, chắc sau này mình sẽ chẳng bao giờ cần hạ mình với loại dân đen này nữa.
Thật... Không cần thiết.
"Đây là chốn tạm cư của chúng ta?!" An Vân đứng trước dãy lầu cao, không khỏi ngạc nhiên hỏi.
Dù rằng không phải lần đầu tiên thấy, nhưng đã nhiều năm rồi cậu chẳng ra khỏi thành nữa. Không ngờ thành trung tâm lại phát triển mạnh mẽ đến thế này.
"Ừ, người từ mười mấy tòa thành khác cũng được sắp xếp đến đây." Kinh gật đầu, rồi dặn dò mọi người những việc cần chú ý. Một trong những quy định nghiêm khắc nhất trong thành là cấm đánh nhau, ai phạm sẽ bị xử nặng.
Thời thế loạn lạc cần áp dụng chính sách nghiêm khắc, chớ nhìn bề ngoài phồn hoa yên bình. Nơi đây đã chôn không biết bao nhiêu thi thể dầm dề máu tươi.
Lam chọn một căn phòng tương đối sáng sủa, đặt người đó xuống giường.
Trình Hiểu cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ khi cứ bị ôm tới ôm lui như thế. Thực tế, cậu cũng chẳng thích bị một tên đàn ông ôm vào lòng, nhất là trong tư thế ôm công chúa truyền thuyết.
Nhưng chuyện này chẳng do cậu quyết định, giờ cậu nên lấp đầy cái bụng trước rồi tính tiếp.
Đồ ăn được chia sẻ trên đường đã hao hụt chẳng còn bao nhiêu. Thành trung tâm đã cung cấp cho họ nơi ở tốt, nhưng về cơm nước, họ phải tự lo.
Dù nhìn từ bên ngoài thì nơi đây rất sầm uất, nhưng hàng năm cũng không thiếu người chết đói. Thời kỳ thiếu thức ăn trầm trọng, cạnh tranh là điều không thể tránh khỏi.
"Lam, đêm nay ăn đồ thừa của hôm qua được không? Ngày mai chúng ta đi săn?" Kinh gõ cửa rồi đứng dựa vào khung cửa, giọng nói mang theo chút ngập ngừng.
"Được." Lam suy nghĩ giây lát rồi lạnh lùng nói: "Trong thời gian này, tránh ra ngoài một mình."
Kinh nghiêm túc gật đầu. Tiểu nhân khó lường, bọn họ là đội ngũ từ xa đến, sợ nhất là bọn rắn độc âm mưu gây hại.
Vậy nên bữa tối hôm nay lại là thịt khô với rễ dại. Trình Hiểu rút ra kết luận từ đoạn đối thoại của hai người.
Họ dọn dẹp xong đồ đạc rồi nghỉ ngơi một lát, trời cũng đã tối, còn việc báo danh tham dự lễ thành niên và trao đổi vật phẩm, phải đợi đến ngày mai.
Lẫm mở túi, lấy hết đống đồ ăn thừa ra. Trong phòng có một gian bếp riêng, bình thường mọi người cũng chẳng bao giờ tụ tập ăn chung với nhau.
Trình Hiểu vừa hâm nóng đồ ăn, vừa quan sát cách trang trí của căn phòng.
Hai phòng ngủ, một phòng khách, hơn nữa còn có gian bếp và nhà vệ sinh, là một căn phòng gia đình tiêu chuẩn. Làm cậu trong chốc lát có cảm giác mình đang sống ở thời hiện đại... Tất nhiên, mấy thứ như điện thì có thể bỏ qua.
Trong phòng bày một cái bàn gỗ và vài cái ghế, hai phòng ngủ đều đặt giường theo tiêu chuẩn, trên giường có gối và chăn bông cũ nát, nhà tắm cũng khá sạch sẽ. Trình Hiểu vươn tay, sờ trong ngăn tủ bếp, không hề có bụi, có thể thấy nơi đây trước kia từng có người ở.
Nơi đây khiến người ta có cảm giác giống nhà khách công cộng trước kia. Trình Hiểu thầm nghĩ, trừ việc gối đầu không được bọc vải...
Vì nguyên liệu nấu ăn có hạn nên bữa cơm đơn giản rất nhanh xong. Trình Hiểu sờ sờ bụng mình, chưa no lắm, nên đứng dậy uống ba ly trà nấm. Loại nấm này có tác dụng hồi phục sức lực nhanh chóng, đương nhiên cũng có thể chống đói.
Dù sao việc ăn uống cũng chỉ là cung cấp năng lượng cho cơ thể.
Lam nhìn chằm chằm thứ nước nhạt màu do Trình Hiểu đưa tới, nhìn vẻ mặt cậu, tuy rằng loại nấm này rất hữu hiệu, nhưng trên đường cũng đã dùng gần hết, chỉ còn lại một ít... Cậu không định giấu đi sao.
Dị tộc cầm lấy cái chén, một hơi uống sạch.
Lẫm cũng bưng chén lên, từ từ uống. Quá trình hấp thu của ấu tể tương đối chậm, cứ chậm rãi một chút cũng tốt.
Nếu là trước kia, người này nhất định sẽ giấu những vật phẩm quan trọng đi, Trình Hiểu bây giờ hiển nhiên đã khác xưa. Lam âm thầm đánh giá nhìn cậu, đây chẳng lẽ là thay đổi sau khi bị bệnh...
Trình Hiểu vẫy tay gọi Lẫm tới, ngày mai sẽ phải đi báo danh và tiến hành kiểm tra thể năng, tối nay Lẫm cần nghỉ ngơi thật tốt.
Lẫm thấy dạo gần đây mẫu phụ nhà mình hay gọi mình tới bằng cách này chứ không mắng chửi như trước nữa... Nhóc đứng dậy, đi đến trước mặt Trình Hiểu, đầu quả nhiên lại bị nhào nặn.
"Vào trong phòng, cởi đồ ra." Trình Hiểu bóp hai vai căng cứng của nhóc, khẽ nhíu mày nói.
Lẫm khẽ rũ mắt xuống, nếu là lúc trước, nhóc biết chắc chắn người này định quất roi, thế nhưng bây giờ... Nhóc thả lòng nắm tay đang siết chặt ra, làm theo lời Trình Hiểu, cởi áo, nằm trên chiếc giường trong phòng.
Trình Hiểu đi tới, bắp thịt của Lẫm cứng ngắc, chắc là mười mấy ngày nay vô cùng mệt nhóc, nên thả lỏng một chút, việc này cũng có lợi trong cuộc kiểm tra ngày mai.
Cậu lấy từ trong túi ra một bình sứ trắng miệng tròn nhỏ xinh, đây là đồ trước đây cậu phá của bảo Lam mua cho, rất nhỏ, chỉ có thể dùng để đựng mấy viên kẹo...
Trình Hiểu khi pha nước nấm đều cần nắm chắc tỷ lệ, một ít bã mâm xôi đỏ còn dư lại cậu sẽ chế thành thuốc cao để vào đây, lần này phải đi xa nên cậu mang theo luôn.
Người này định làm gì? Lẫm nhìn chằm chằm hai tay Trình Hiểu, đầu ngón tay mềm mại dính một ít dung dịch màu xanh trong suốt.
Trình Hiểu chỉ lấy ra chút ít, nhẹ nhàng chà xát hai tay để làm nóng, sau đó từ vai, bụng, chân, chỗ nào cũng xoa qua một lần, đây là xoa bóp trong truyền thuyết.
Lẫm mím môi lại, không nói gì tùy ý Trình Hiểu loay hoay, những chỗ đau nhức bị dùng sức đè ép, cậu nhóc phụng phịu, không hề lộ ra vẻ khó chịu.
"Lát nữa là tốt rồi." Trình Hiểu biết khi vừa bắt đầu sẽ rất đau, nhưng phải mạnh tay thì thuốc mới thấm vào da thịt.
Rất nhanh, Lẫm liền phát hiện đau nhức trên người dần dần biến mất, một cảm giác thoải mái nhanh chóng lan ra toàn thân, những bắp thịt vốn căng cứng cũng dần thả lỏng.
"Được rồi." Trình Hiểu mặc đồ vào cho cậu nhóc, thuận tiện đánh giá một vòng.
Da thịt vốn tràn đầy vết thương lúc này chỉ còn những vệt hồng nhạt, qua một thời gian nữa những vết sẹo này sẽ hoàn toàn biến mất. Gương mặt trắng nõn đã không còn u ám vì thiếu dinh dưỡng nữa, hai gò má có thêm vài phần huyết sắc.
Nét trẻ con vẫn chưa biến mất, thế nhưng mặt mày lúc nào cũng chù ụ, đây là do Lam di truyền đi... Trình Hiểu thầm nghĩ.
Nhưng mà vết bớt nhỏ màu hồng nhạt bên chân lại giống cậu, gương mặt cũng nhu hòa hơn so với dị tộc, Trình Hiểu gật đầu, càng nhìn càng thấy Lẫm trưởng thành rất tốt, xem ra gien của nhân loại cũng vô cùng quan trọng nha.
"Mẫu phụ?" Thấy Trình Hiểu nhìn chằm chằm thân thể mình, Lẫm hơi híp mắt nói.
"Đêm nay con ngủ với cha đi." Trình Hiểu thấy cậu nhóc ngẩng đầu nhìn mình, miệng còn gọi mẫu phụ, làm cậu cảm thấy hơi kích động, ôm cổ Lẫm, hôn một cái thật kêu lên trán nhóc, lòng thầm suy nghĩ, cha con thân cận thật tốt quá.
Đương nhiên nếu Lẫm có thể gọi mình một tiếng cha thì càng tốt hơn, cậu chút chút cũng chẳng thích cái chữ "mẫu" kia.
Sau đó Trình Hiểu bị Lam khiêng đi.
"Sao thế?" Trình Hiểu nghi ngờ nhìn tên dị tộc đang cởi quần áo ra, vừa mới đến thành trung tâm, mặc dù cả hai đã tắm rửa sạch sẽ nhưng dị tộc không cần phải nghỉ ngơi để khôi phục thể lực hả?
Lam lộ ra cơ bắp cường kiện của mình, đi về phía Trình Hiểu.
"... Thể lực tôi không tốt." Trình Hiểu ngồi ngay ngắn, vẻ mặt đoan chính, nghiêm trang nói.
Dị tộc đưa một cái bình nhỏ qua, là thứ lúc trước Trình Hiểu dùng xong tiện tay đặt trên giường Lẫm.
Trình Hiểu hơi đỏ mặt, là do đầu óc cậu lệch lạc sao?
"Anh cũng muốn... xoa bóp?" Cậu có chút nghi ngờ hỏi, bình thường dị tộc không bao giờ tỏ vẻ mình cần giúp đỡ trước mặt nhân loại cả.
Dị tộc nằm lên giường, thân trên mở rộng tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Đây là đúng sao... Trình Hiểu bĩu môi, cái tên dị tộc kiệm lời chết tiệt này.
Mô phỏng lại động tác đã làm với Lẫm, Trình Hiểu lấy nhiều thuốc hơn, dù sao diện tích cần xoa cũng không nhỏ.
Đầu tiên là vai, sau đó đến bụng, rồi đến hai chân... Trình Hiểu bóp có chút khổ sở, cứ xoa xoa nắn nắn làn da căng chặt bõng nhắn này làm cậu cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khát.
Thật sự là đẹp đến mê người mà, cậu cũng là đàn ông thôi, tuy rằng chỉ có thể ngắm chứ không làm được gì, ngón ta cậu bỗng xẹt ngang một khe hở, có chút tò mò... Híp mắt lại, thật muốn đẩy ra xem quá đi, sau đó đầu ngón tay không tự chủ từ từ tiến vào nơi đó.
Dị tộc nghiêng người, áp thân thể nhân loại xuống giường, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai Trình Hiểu: "Em muốn làm gì?"
Trình Hiểu nghiêm mặt, nhẹ lắc đầu, ánh mắt kiên quyết như muốn khẳng định bản thân chẳng muốn làm gì cả.
Lam khẽ nhếch khóe miệng, thân thể áp xuống.
... Cậu hình như quên mất mình có thể "bị" làm! Trình Hiểu cắn răng, giận dữ nghĩ.