Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 53: Bị bắt giữ
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Thanh chẳng hề đứng ra giải thích, nhưng binh lính vẫn tuần tra liên tục trên đường phố. Chỉ cần nghe thấy ai nhắc đến hắn, họ lập tức mời vào uống trà tâm sự.
Những người cầm quyền đã thể hiện rõ thái độ. Tòa án tổ chức ngay lập tức một phiên tuyên án công khai, thông báo rằng Bạch vì sợ bị thẩm vấn và xét xử đã tự sát. Thế nhưng trước khi chết, hắn vẫn không hối cải, cố tình làm xấu hình tượng của Mộc đại nhân trong mắt mọi người. Một tội ác như vậy, đương nhiên lời nói của hắn chẳng đáng tin chút nào!
Phòng chấp pháp của thành trung tâm cũng bắt đầu hành động. Họ huy động binh lính bao vây, bắt giam những người dám đứng lên phản bác. Chỉ trong vòng một ngày một đêm, khắp phố lớn đến ngõ nhỏ đều trở nên im lặng, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngày thứ ba, Lẫm và Khí đều bị đưa đến học viện.
Kẻ có tội đã nhận tội. Phía học viện cho rằng mối nguy đã được loại trừ, các học viên khác cũng không cần phải lo lắng nữa. Cấp quản lý thành trung tâm tuyên bố lễ thành niên vẫn sẽ diễn ra như kế hoạch, không hoãn lại.
Dù đây là nơi náo nhiệt nhất thành trung tâm, nhưng giữa dị tộc và nhân loại vẫn luôn diễn ra những cuộc đấu tranh sinh tồn từng phút từng giây.
Trình Hiểu theo sát Lam. Vì dị tộc và người trong thành của cậu không quen thuộc đường phố ở trung tâm nên mỗi lần đi săn, họ hầu như không đi quá xa. Những chuyến đi săn lớn kéo dài vài ngày đến vài chục ngày không phù hợp trong hoàn cảnh xa lạ như thế.
Để thuận tiện hành động, đội ngũ chia thành từng nhóm nhỏ theo từng gia đình. Dù sao đây cũng là dịp hiếm hoi đến đây, ai cũng muốn làm những việc mình thích. Tập trung toàn bộ chiến lực mỗi ngày là điều bất khả thi.
Rời khỏi cổng thành, họ bước vào khu vực dành cho những người lưu lạc. Trình Hiểu nhanh chóng tiến về phía trước. Hai bên đường có rất nhiều quầy hàng nhỏ bày bán đủ thứ đồ linh tinh.
Anh quan sát xung quanh vài lần. Ngoài một ít vũ khí cơ bản, hầu hết đều là đồ ăn, thuốc men hoặc các vật dụng sinh hoạt. Còn có cả những tấm bản đồ cũ nát, đồ án được vẽ trên giấy ố vàng, chữ viết loằng ngoằng như gà bới. Có người nói, đây là bản đồ dẫn đến nơi cư trú của nhân loại tự do.
Trình Hiểu nghe thấy vài thanh niên đứng quanh quầy hàng bàn tán về ngôn ngữ mà nhân loại tự do sử dụng. Những từ như "triệu tập", "đồng tâm", "đấu tranh"...
Anh híp mắt lại, theo bản năng tiến về phía đó, muốn đến gần hơn.
Cậu có chút tò mò. Nhân loại tự do, cách sống hoàn toàn khác với những nhân loại trong thành... Nếu chỉ có một mình, không vướng bận gì, với thói quen liếm máu sống qua ngày trước kia, cậu chắc chắn sẽ đến đó thăm thú một phen.
Lam nhận thấy khoảng cách giữa mình và cậu ngày càng xa, anh đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn, rồi đưa tay ôm lấy thắt lưng Trình Hiểu.
Anh cúi đầu quan sát vẻ mặt của cậu, nghĩ rằng vì rời khỏi thành, nên cậu chưa kịp thích ứng với không khí ô nhiễm bên ngoài: "Không khỏe sao?"
Trình Hiểu hơi sửng sốt. Cơ thể ấm áp, bị anh ôm vào lòng. Dị tộc hình như rất thích làm việc này. Sau khi xác định cậu vẫn bình thường, anh coi cậu như con mồi và đưa vào phạm vi bảo vệ.
Trình Hiểu lắc đầu: "Không sao."
Mặc dù rất muốn hỏi Lam về nhân loại tự do, nhưng nơi này không thích hợp để bàn luận. Dù sao, đây cũng là đề tài bị cấm nhắc đến.
Anh dùng sức, khẽ thoát khỏi bàn tay của Lam. Trình Hiểu không thích tư thế này, nhất là khi hơi thở của đối phương đều phả lên trán cậu. Gần đây, số lần Lam chủ động thân cận cậu càng ngày càng nhiều...
Chẳng lẽ dị tộc đã phát hiện ra điều bất thường? Trình Hiểu thầm đoán, cậu biết thái độ của anh đã thay đổi, nhưng bị phát hiện nhiều hay ít thì cậu không dám chắc.
"Em muốn?" Dị tộc trực tiếp đi tới quầy hàng kia, cầm lên tờ giấy rách rưới. Những người vốn đứng đó bàn tán nhanh chóng lùi về sau, hình như rất sợ dính vào rắc rối.
Họ cũng không có ý định mua nó, chỉ muốn nhìn qua mà thôi...
Chủ quầy hàng là một ông già, tuổi cũng không nhỏ. Từ lúc mấy thanh niên kia vây lại bàn tán, ông vẫn chưa hề lên tiếng. Ông tùy ý để đối phương cầm tấm bản đồ lên quan sát, còn nhắm mắt nghỉ ngơi...
Đến lúc này, ông ta lại hơi mở mắt ra, nhìn thoáng qua Lam, rồi theo đường nhìn của anh, quan sát Trình Hiểu.
Đôi mắt đục ngầu, Trình Hiểu chẳng biết đối phương có nhìn rõ mình không nữa...
Thật ra, cậu cũng hơi muốn. Trình Hiểu suy tư, híp mắt lại, do dự một lát. Lam hình như không ngại việc cậu có hứng thú với nhân loại tự do, nhưng nói thẳng ra như thế...
"Đổi thế nào?" Lam dời tầm mắt, cầm tờ giấy lên, nhìn về phía chủ quầy.
Những cuộc giao dịch nhỏ như vậy, hầu hết đều là đổi đồ lấy đồ. Mấy thứ như tiền, không thích hợp với người nghèo.
"Một giỏ thịt thú biến dị." Ông ta ra giá, giỏ chính là cái gùi bình thường họ vẫn dùng. Một giỏ... cũng đủ để ông ta ăn mấy tháng.
Thú biến dị, không nói đến việc thơm ngon, chỉ riêng chất dinh dưỡng bên trong đã vô cùng dồi dào. Người thường chỉ cần một ngày ăn một miếng là đã bổ sung đầy đủ năng lượng hoạt động cần thiết.
"Công phu sư tử ngoạm!" Trình Hiểu đi tới. Cậu không ngờ dị tộc lại đoán được ý muốn của mình... Đây là để lấy lòng sao? Theo lý thuyết, anh không cần phải thế, mà trước đây anh cũng chưa từng làm vậy.
Thế nhưng một giỏ thịt, bọn họ ngay cả ăn còn chưa đủ no, dại gì tự biến mình thành dê béo dâng lên miệng người ta.
Trình Hiểu vỗ vỗ vai Lam, ý bảo tiếp tục đi. Săn bắn phải nhân lúc trời còn sớm, dù sao vấn đề lấp đầy bụng vẫn quan trọng hơn.
Mạt thế, sống không nổi thì tìm tòi cái gì.
Lam phát hiện thắt lưng mình bị kéo đi, bàn tay kia còn dùng khá nhiều lực. Anh khẽ nhíu mày. Một giỏ thịt... Hơn nữa người ở đây khá nhiều, quả thật rất khó giải quyết.
Trình Hiểu nhìn Lam không chút suy suyển trước mặt, câm nín, rút tay về. Cậu lén lút nhéo cơ bụng của mình. So với đống thịt trước kia thì đã tốt hơn nhiều, nhưng... Trình Hiểu im lặng quét mắt từ trên xuống thân thể lực lưỡng của Lam...
Kéo thắt lưng như thế mà anh vẫn bất động, thật sự là mất hết mặt mũi đàn ông mà.
Ông ta có lẽ nhìn ra sự do dự của dị tộc, nhưng ông cũng không muốn buông tha cơ hội này. Người muốn mua tấm bản đồ cũng không dễ gặp, huống chi, tên dị tộc thân hình cao to, khí thế trầm ổn này chắc hẳn muốn lấy lòng người kia...
Ông ta âm thầm đánh giá Trình Hiểu. Tuy rằng vóc người hơi bình thường, nhưng gương mặt rất tuấn tú!
Không có thịt, vậy thì tìm thứ khác...
"Dùng cái này trao đổi cũng được." Ông ta chỉ vào thứ giắt bên hông Lam.
Ngón tay lão ta chỉ vào quả cầu năng lượng trên thanh đao của Lam.
"Không đổi." Trình Hiểu lạnh lùng nói.
Gía trị của quả cầu năng lượng, cậu đã biết thông qua lời kể của An Vân. Vật này có công năng phụ trợ trong chiến đấu. Ngoại trừ kẻ điên thì không ai dùng nó để đổi một vật vô giá trị như tấm bản đồ kia.
Dị tộc lấy chiến đao xuống, tháo quả cầu năng lượng ra, vứt cho chủ quầy.
Trình Hiểu tròn mắt cứng họng nhìn lão ta xum xoe đóng gói tờ giấy cũ nát kia lại dâng hai tay cho Lam, còn tặng kèm theo vài viên kẹo màu sắc sặc sỡ...
Kẹo...
Qủa cầu năng lượng chỉ đáng giá bằng một tấm bản đồ cũ nát và vài viên kẹo?!
Trình Hiểu ngơ ngác nhìn Lam. Đối phương đem bản đồ cùng với kẹo nhét vào lòng cậu, lúc rút tay về còn nhân tiện nhéo vài cái trên cánh tay cậu: "Thật gầy, không có lực."
Nói xong anh lập tức xoay người đi tiếp.
Trình Hiểu hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm tình vừa bị kích thích của mình. Nhìn quầy hàng đã dẹp trước mắt, chủ quầy chạy như bay vào trong thành. Lão sợ nếu đứng đây một lát nữa thì quả cầu năng lượng sẽ không giữ được... Rất nhanh, vài người có vẻ ngoài hung ác đuổi theo ông ta.
Tiền tài động nhân tâm, huống chi đó còn là quả cầu năng lượng vô giá.
Nhìn sao cũng thấy mình bị lỗ, Trình Hiểu cất tấm bản đồ và kẹo vào, nhanh chóng đi theo dị tộc. Lẽ nào tấm bản đồ này là thật? Thế nhưng Lam hình như... chưa từng liếc mắt nhìn qua.
Cho nên chỉ là thấy cậu muốn rồi đổi thôi sao, Trình Hiểu cảm thấy lòng mình có chút thoải mái, tuy rằng không quá rõ ràng.
"Em đói bụng?" Lam thấy Trình Hiểu vẫn luôn nhìn mình với ánh mắt khác thường, nhịn không được lên tiếng hỏi.
"Không có..."
"Năng lượng trong quả cầu kia chỉ có thể sử dụng được vài lần nữa thôi." Dị tộc giắt lại chiến đao vào thắt lưng, vẻ mặt như thường.
Thì ra là thế, Trình Hiểu thầm nghĩ. Thế nhưng, dù cho chỉ sử dụng thêm được một lần nhưng nói không chừng có thể dùng để đổi một giỏ thịt a!
"Hơn nữa em thích kẹo mà." Dị tộc nghĩ cuộc trao đổi này chưa chắc đã không có lời.
"... Cảm ơn anh." Trình Hiểu câm nín nửa ngày. Thật ra, cậu đối với mấy thứ linh tinh như kẹo... không cố chấp đến thế.
"Ngay cả quả cầu năng lượng cũng đồng ý đổi, anh thật sự bỏ được sao." Một giọng nói vang lên. Trình Hiểu ngẩng đầu, phát hiện một dị tộc xa lạ đang chắn trước mặt hai người.
Thân hình đối phương rất cao to, không thua Lam là mấy. Ngay cả khí thế cũng... Trình Hiểu híp mắt lại. Tên dị tộc này, thoạt nhìn thì đang trò chuyện với Lam, nhưng ánh mắt lại như có như không đảo qua cậu.
Loại cảm giác này, rất khó chịu.
Vốn là một con đường ầm ĩ, trong nháy mắt liền trở nên yên tĩnh. Tất cả lặng ngắt như tờ.
"Có việc?" Lam lạnh lùng hỏi, cơ thể như vô tình che chắn cho Trình Hiểu đang đứng phía sau.
"Chỉ là đã lâu không gặp nên muốn đến chào hỏi thôi." Ánh mắt Phong tối đen, sau lưng có hơn mười tên thị vệ nhanh chóng phong tỏa đường đi của hai người.
Lam biết tên dị tộc này. Trình Hiểu hơi kinh ngạc. Xem ra thân phận của đối phương ở thành trung tâm không thấp, thế nhưng giọng điệu này... Là địch hay là bạn?
Lam nhíu mày, vẻ mặt lạnh băng, im lặng nhìn đối phương.
Phong ngừng quan sát Trình Hiểu, phất tay ra lệnh cho binh lính bao vây Lam và Trình Hiểu lại. Trong nháy mắt, binh khí đều hướng về phía họ.
"Về việc quả cầu năng lượng bị cướp đi kia, hai người nhất định phải tường trình cụ thể với phòng điều tra." Một tên người hầu đi lên nghiêm túc la hét dẹp đường, phía sau gã là chủ quầy đã bị bắt.
Lén buôn bán quả cầu năng lượng, tuy rằng không trái pháp luật, nhưng nếu quả cầu năng lượng này đã có chủ thì?
"Chỉ là một nhân loại mà thôi, Mộc Thanh đang rất không vui." Phong dời đi đường nhìn đánh giá Trình Hiểu, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường.
Mộc Thanh, là hắn ta?!
Trình Hiểu đánh giá mười tên dị tộc vây quanh kia. Không nói đến cách biệt nhân số, vả lại đây là bên ngoài cổng thành. Một khi đã ra tay, tất nhiên là rất khó giải quyết.