6. Chương 6: Tiễn biệt

Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người thanh niên có vẻ ngoài thanh tú vừa nhìn thấy Lẫm, lập tức kéo đứa bé đứng sau lưng mình, ánh mắt cảnh giác nhìn Trình Hiểu, như thể cậu là một con thú dữ nguy hiểm vậy.
Trình Hiểu không còn giống như ngày xưa nữa.Ngày trước, mỗi khi nhìn thấy Ninh Ân được mọi người tôn trọng, hắn liền nổi giận quát tháo, nhưng giờ đây, hắn đứng dậy, thản nhiên bước về phía cậu ta.
"Trình Hiểu, tôi biết cậu không thích Lẫm, nhưng nó chỉ là một đứa trẻ thôi. Cậu, cậu sao có thể tàn nhẫn đến thế!" Giọng nói của Ninh Ân không hề nhỏ, nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người bên ngoài...
Hắn không thèm gõ cửa mà xông vào, nhưng lại không chịu đóng cửa. Trình Hiểu im lặng nhìn những gương mặt quen thuộc đang tiến về phía mình, trong khi những người thuộc tộc khác không thể tùy tiện bước vào nhà của những tộc nhân đã kết nghĩa bầu bạn, nhất là khi bầu bạn của tộc ấy chỉ ở nhà một mình.
"Đứa bé đến đây." Trình Hiểu không thèm nhìn Ninh Ân, chỉ thản nhiên nói với Lẫm.
"Trình Hiểu, cậu còn như thế này, chúng tôi sẽ cùng kiện cậu để tước quyền nuôi dưỡng!" Một người nhân tộc đầy vẻ khinh thường nhìn thoáng qua Trình Hiểu, việc đệ trình này Ninh Ân đã từng đề cập sơ sơ với họ, nhưng yêu cầu họ đừng làm quá tuyệt tình...
"Đừng, Đỗ Phi, cậu đừng như vậy. Lẫm dù sao cũng là con ruột của Trình Hiểu..." Ninh Ân cúi đầu, nhìn vết thương phía sau lưng Lẫm, âm thầm rơi lệ: "Tôi chỉ muốn khuyên cậu ấy một chút thôi. Lẫm, hay là đêm nay con về nhà tôi đi? Vết thương kia không thể cứ thế mà bỏ mặc được."
Trình Hiểu im lặng không nói lời nào, chẳng lẽ hai người kia không ngửi thấy mùi thảo dược trong không khí sao...
"Quả nhiên, Ninh Ân vẫn là người rất thiện lương!" Gương mặt tròn tròn của Đỗ Phi lúc này đang thở phì phì, trừng mắt nhìn Trình Hiểu: "Con ruột cái gì, cậu ta với Tiểu Thụy còn tốt, đối với Lẫm căn bản là..."
"Lẫm." Trình Hiểu ngoắc ngoắc đầu ngón tay, chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của mấy kẻ vô tích sự kia.
Hắn không muốn tẩy trắng bản thân. Dù sau này chắc chắn hắn sẽ không sống ngây ngô như thế nữa, nhưng ít nhất cũng phải dọn dẹp sạch sẽ những nhân tố không ổn định này.
Vẻ mặt của đứa bé không hề thay đổi, rời khỏi vòng tay của Ninh Ân, đi về phía Trình Hiểu... Điều này khiến cho đám nam nhân vây quanh nhìn mà lòng xót xa. Thật là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hơn nữa còn thông minh xuất chúng, là một nhân tài nổi bật trong lứa thiếu niên hiện nay, thế mà lại bị ngược đãi tàn bạo như vậy.
"Trình Hiểu." Một gã có vẻ ngoài khá thanh tú vừa vào cửa cũng chỉ đứng im lặng quan sát, nhịn không được lên tiếng: "Cậu định giải quyết việc này thế nào? Trình Thụy và Lẫm không hợp nhau, cứ tiếp tục như vậy, ngay cả kì khảo hạch trưởng thành Lẫm cũng có thể trượt."
Lâm Diệp, cậu ta là con trai của quản gia, cũng là bạn thanh mai trúc mã của Trình Hiểu. Hắn còn nhớ Lâm Diệp từng đối xử với mình rất tốt, nhưng không biết từ bao giờ, bọn họ càng lúc càng trở nên xa cách... Ngày xưa, Trình Hiểu luôn nghĩ mình giỏi giang hơn người, xem Lâm Diệp như nô tài mà sai tới sai lui, kết quả là sau này người ta kiếm được chồng là một dị tộc rất mạnh mẽ, trải qua cuộc sống không lo đói rét.
Năm năm trước, Lâm Diệp vẫn còn giúp đỡ Trình Hiểu, nhưng sau vài lần bị hãm hại đủ điều, tâm của Lâm Diệp cũng dần lạnh. Hắn biết dù mình có trả giá như thế nào, Trình Hiểu vẫn chỉ cảm thấy đó là điều đương nhiên... Có ai tự nguyện đi giúp đỡ một con sói vô ơn như thế không?
Thấy Trình Hiểu nhắm mắt không biết đang nghĩ ra chủ ý gì, Lâm Diệp cười lạnh, cố tình cậu ta lại là một tên ngốc như thế mới nói chứ!
Trình Hiểu nhún nhún vai, hắn nhớ rằng dù Lâm Diệp từng nói sẽ không thèm quan tâm tới mình nữa, nhưng trên thực tế, cậu ta luôn lén lút đem đồ ăn cho Lẫm, nhất là trong giai đoạn khan hiếm thức ăn đó... Xem như một người miệng lưỡi nhưng lòng dạ không tệ ha? Nhưng dù có kiên nhẫn bao nhiêu cũng bị cái tên không biết phân biệt phải trái như hắn mài mòn hết, cũng may hắn đã tỉnh ngộ không quá muộn.
"Hai đứa con trai quả thật rất khó để nuôi cùng nhau." Trình Hiểu ôm Lẫm vào lòng, không nhanh không chậm nâng cằm lên, giọng nói vững vàng nói: "Bác sĩ Ninh, cậu mang Tiểu Thụy về lại đi. Tôi sẽ không ép buộc cậu để tôi nuôi thằng bé nữa."
Trình Hiểu nhấn mạnh hai chữ "ép buộc", trào phúng trên khóe miệng chẳng thèm che dấu, khiến Ninh Ân không khỏi nhíu mày.
Việc này làm cho cả đám nhìn một cách kinh ngạc. Trình Hiểu vậy mà buông tha cho Tiểu Thụy? Phải biết rằng hắn đã đặt đứa bé lên đầu quả tim để mà cưng chiều!
Tiểu Thụy nghe lời Trình Hiểu nói, có chút sững sờ. Đứa bé chuẩn bị bị trả về? Vậy đồ ăn vặt của nó, đồ chơi của nó chẳng phải đều để lại cho tên tiểu tiện kia!
"Không muốn, không muốn, mẫu phụ, người không cần con!" Tiểu Thụy bắt đầu lăn lộn trên mặt đất làm nũng: "Người bất công chỉ biết bênh vực tiểu tiện loại kia... Ô ô!"
"Tiểu tiện loại?" Lâm Diệp cau mày nhìn Tiểu Thụy. Ai dạy thằng bé nói những lời như vậy, nhỏ như thế đã biết mắng chửi người, vậy sau này thì sao.
Ninh Ân bóp bóp ngón tay mình, trừng mắt nhìn Tiểu Thụy. Đứa nhỏ này, giờ phút quan trọng lại tự lột sạch vẻ ngụy trang của mình, lời này chỉ nhờ vào nó mà mắng ra được sao!
"Chậc chậc, nếu không tiễn nó đi, con trai của tôi chẳng phải bị mắng thê thảm..." Trình Hiếu ngầm khen ngợi Tiểu Thụy, làm tốt lắm, tự tìm đường chết nha.
"Tiểu Thụy không phải cố ý đâu... Nhất định là có người xui khiến sau lưng." Ninh Ân ngẩng đầu, ánh mắt bao hàm thất vọng và đau thương nhìn Tiểu Thụy, giả vờ giống như rất thương tiếc khi đứa con nhà mình bị làm hư.
"Ninh Ân, đừng buồn, Tiểu Thụy tuổi còn nhỏ, nếu được người lớn dạy dỗ đàng hoàng thì sửa còn kịp." Đỗ Phi thấy dáng vẻ Ninh Ân như đang chịu đả kích lớn, nhịn không được an ủi.
"Đúng vậy, Đỗ Phi nói rất đúng, trẻ con rất dễ bị dạy hư, bác sĩ Ninh vẫn nên mang thằng bé về tự mình dạy dỗ đi, không cần để lại đây." Trình Hiểu thuận thế nói dồn vào, tựa như không nghe ra "người" trong lời nói của Trữ Ân là ám chỉ ai.
Lâm Diệp rõ ràng rất kinh ngạc với thái độ của Trình Hiểu, như mà như vậy cũng tốt, bọn họ không phải đều muốn giúp đỡ Ninh Ân đưa Tiểu Thụy về sao, hiện tại Trình Hiểu lại tự dưng thả người.
"Nói miệng không bằng chứng, Trình Hiểu, chúng ta vẫn là nên đi công chứng luôn." Lâm Diệp cũng nhìn thấu bản chất lật lọng, hư hỏng trước kia của Trình Hiểu, hy vọng hắn sau khi đưa Tiểu Thụy đi, sẽ đối đãi với Lẫm tốt hơn, dù sao đó cũng là đứa con trai duy nhất của hắn.
"Đi." Trình Hiểu gật đầu: "Lâm Diệp, về việc thức ăn lúc trước, rất cảm ơn cậu."
"..." Lâm Diệp kéo kéo khóe miệng, nhìn Trình Hiểu từ trên xuống dưới một lần, tên khốn này nhất định là ngủ không đủ giấc.
Trình Hiểu biết nếu hắn không thay đổi ấn tượng xấu về mình trong mắt mọi người, chỉ sợ sau này cuộc sống sẽ khó khăn, nhưng để xây dựng hình tượng lại lần nữa, phải tìm được một người để khai đao, thật vừa vặn, Lâm Diệp trúng đạn rồi...
Nhưng nói thì phải làm, Trình Hiểu cũng chẳng phải nói đùa cho vui, hai chữ "cảm ơn" hắn không định chỉ nói ngoài miệng cho có rồi thôi.
Xem mọi việc trong mắt, Ninh Ân nhìn thấy hai bọn họ kẻ xướng người họa, đem kế hoạch bày ra đã lâu của gã đánh vỡ, gã nheo mắt lại, che dấu đi sự không cam lòng nơi đáy mắt... Trình Hiểu gần đây uống lộn thuốc à, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, gã không nên nóng nảy nhất thời.