Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 98: Món quà bổ dưỡng
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Môi trường sống ở khu vực trung ương rất thuận lợi, vượt xa các tòa thành khác, phòng tắm nhóm dị tộc đặc biệt dành riêng cho đại nhân Lam đương nhiên không quá sơ sài.
Một bồn tắm lớn đang tỏa hơi nóng, Lẫm ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẫu phụ, mí mắt khép hờ, thoải mái để Trình Hiểu xoa bóp. Dòng nước ấm nóng dễ chịu khiến mặt cả hai đều đỏ bừng.
Đây không phải lần đầu tiên, nhưng cậu nhóc vẫn cảm thấy ngượng nghịu khi bị Trình Hiểu ôm sát như vậy. Trước đây, khi còn nhỏ, Lẫm từng mong ước biết bao, nhưng giờ đây khi chạm được vào, cảm giác ấy lại như mơ hồ không thật.
Lẫm lén lút, giả vờ như vô tình dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào người mẫu phụ.
Sau khi tắm rửa xong cho con trai, Trình Hiểu thoải mái nằm nghiêng, nhắm mắt tận hưởng từng động tác cẩn thận của Lẫm chà lưng cho mình.
Chắc là cậu nhóc học theo từ lần trước, điều này cho thấy tình nghĩa của nhóc thật sâu sắc, Trình Hiểu thầm nghĩ.
Lẫm vừa điều chỉnh lực tay vừa nghĩ bữa sau sẽ mang gì về bồi bổ cho Trình Hiểu.
Tắm sau bữa sáng khiến toàn thân Trình Hiểu trở nên uể oải, đến tận trưa vẫn chưa thấy đói. Lam sớm nhất cũng phải đến chạng vạng mới về, nên Trình Hiểu định ghé qua bên Tề Quân xem tình hình. Dù cậu chỉ là một người bình thường, không chức không quyền, nhưng nếu có thể giúp đỡ chút ít trong thời gian bận rộn này, vẫn tốt hơn là ngồi không ăn bám.
Vừa bước chân ra khỏi phòng, Trình Hiểu đã thấy chân phải của Lẫm hướng về phía trung tâm khu vực săn bắn.
Gần đây, thành nội tăng cường canh phòng, nên cậu nhóc chỉ có thể kiếm tìm ở những nơi gần vùng an toàn. Nếu ra xa hơn, vượt khỏi tường phòng thủ, sẽ không thể tự do ra vào.
Lẫm không muốn làm cha và mẫu phụ lo lắng, hơn nữa, nhóc chỉ định hái ít thực vật, nên chẳng khó khăn gì.
"Lẫm, cậu định đi săn à?" Khí nhảy xuống từ thềm đá, cười híp mắt hỏi. Nhóc ta đã đứng chờ ở phòng bên cạnh từ sáng sớm. Phong luôn đi cùng Táp, trong thời gian này bận đến không kịp thở. Nếu địa vị của chú Trình cao như vậy, nhóc ta cũng tiện thể tìm cớ để bảo vệ ấu tể của Lam đại nhân.
Dù chưa ai chính thức giao nhiệm vụ cho nhóc...
Lẫm đột ngột dừng lại, nghiêng đầu nhìn về phía người bạn cùng tuổi xuất hiện dày đặc, thờ ơ trả lời: "... Đi săn."
Khí chớp mắt, thấy đối phương vừa dứt lời liền quay đi, nên vội đuổi theo, im lặng suy nghĩ: Chẳng lẽ nhà họ thiếu đồ ăn?
"Thật là khéo quá, tôi cũng đang đói, vậy chúng ta cùng đi kiếm đồ ăn nhé."
Lẫm liếc Khí, nhóc vừa ăn xong mà.
Khóe miệng vốn cong của Khí nhất thời co giật, từ ánh mắt của Lẫm, nhóc luôn cảm thấy có chút ghét bỏ...
Sau khi hạ được hai con thú béo mập, Khí thấy Lẫm vẫn chưa có ý định quay về. Thật ra đồ ăn của Lam đều được đúng giờ chuyển đến, không cần phải tự mình ra tay.
Khí nghĩ, Lẫm chỉ muốn săn ít thức nhắm, tiện thể rèn luyện kỹ năng chiến đấu mà thôi.
Nhưng khi đi ngang qua bụi cây hai bên đường, Lẫm thường nhìn xuống đất, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Lẫm cẩn thận quan sát rễ từng loại cây biến dị, nhóc nhớ mang máng, hình như có loại nấm hồng nhạt thường mọc xen lẫn với rễ cây.
Trước đây, khi còn ở thành nhỏ, nhóc từng nghe người ta nói, nó rất tốt cho cơ thể con người, có tác dụng bồi bổ, chỉ không lấp đầy bụng nên không bị xem là món chính mà hái hết.
Người dị tộc trưởng thành đôi khi cũng cố ý đi tìm, vài lần nhóc vô tình thấy chú Thanh hái không ít về cho bầu bạn của mình.
Khi đi ngang qua cây lớn màu xanh biếc, Lẫm cuối cùng cũng phát hiện mục tiêu của chuyến đi lần này: một bụi nấm hồng tươi ngon, đầy sức sống vươn mình dưới ánh mặt trời, thậm chí trên đầu nấm còn đọng sương sớm lấp lánh.
Lẫm cẩn thận quan sát, thấy những cây nấm mập mạp, sau khi xác nhận đây đúng là thứ mình cần, nhóc dừng lại, đến gần bụi nấm, ngồi xổm, thận trọng hái rồi cho vào gùi sau lưng.
Đống này đủ để nấu một nồi canh, chờ tối ăn trước khi ngủ sẽ hiệu quả nhất.
Khí thấy Lẫm ngừng bước, đang suy nghĩ đối phương định làm gì, thì phát hiện nhóc cúi người hái... một bụi nấm hồng!
Ngay lập tức, mắt Khí lộ vẻ lo lắng: Lẫm định chuẩn bị cho ai vậy?
Mối quan hệ giữa Lẫm và tên thường dân kia đã thân thiết đến mức chuẩn bị đồ bổ như thế này rồi sao!
Hai tay Khí nắm chặt sau lưng, mí mắt khẽ rũ xuống, che giấu ánh mắt sắc bén, cuối cùng là ai, tên nào dám có ý đồ với Lẫm.
Lại còn hành động ngay dưới mắt mình.
Khí sợ bị Lẫm nhìn ra sự khác thường, nên âm thầm hít thở sâu, làm dịu vẻ mặt cứng ngắc, miễn cưỡng cười, nhìn về phía Lẫm, nhẹ giọng hỏi: "Thì ra cậu muốn tìm thứ này, định cho ai hả?"
Lẫm nghĩ một chút, thấy nói với Khí cũng chẳng sao, nên trả lời: "Tôi định đưa cho mẫu phụ."
Khí sửng sờ chớp chớp mắt: "Chú Trình ấy hả?"
Lẫm nhận ra sự xoắn xuýt khác thường trong ánh mắt Khí, nhóc gật đầu xác nhận: "Dùng để bồi bổ thân thể, tôi về trước đây."
Loại nấm này hình như phải hầm lâu, nhóc nấu trước, tối sẽ đưa cho mẫu phụ uống.
Khí nuốt nước miếng, không biết Lẫm có thật sự biết tác dụng của loại nấm này không.
Chỉ e là không biết, Khí nhìn bóng lưng đối phương, híp mắt lại, nhưng nếu bây giờ nói ra... Sau này sẽ lỡ mất cơ hội ăn cậu ấy.
Con người chỉ cần ăn chút đã có tác dụng, vậy nếu dị tộc ăn nhiều hơn chắc phản ứng cũng tương tự.
Tối đó, Lam về nhà sớm, vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ. Anh liếc nhìn bàn cơm, ánh mắt dừng lại trên tô cơm tỏa hương gạo thơm ngọt, loại đồ ăn này trước đây anh chưa từng thấy.
Ngoài món thịt kho tàu tươi ngon và canh nấm thơm nồng, Trình Hiểu quyết định dùng cơm làm món chính, để xoa dịu cái dạ dày đang phản kháng vì ngày nào cũng toàn thịt quay béo ngậy...
Thật nhớ cảm giác no bụng quá đi.
Nếu bụng đói, ai thèm quan tâm có dầu mỡ hay không, dù có là cơm dính bùn đất cũng đã là đồ ăn cứu mạng rồi.
Bới một chén cơm đầy, Trình Hiểu chan nước thịt kho tàu lên, rồi đưa cho Lam.
"Anh ăn thử xem, đây chính là lương thực mới." Lời ít nhưng ý nhiều.
Lẫm nhìn đồ ăn trong chén của mình giống hệt ban sáng, nhưng hình như cách nấu khác, nên không mềm mịn và trắng như trước, tuy nhiên vẫn vừa nóng vừa thơm.
Trình Hiểu thấy cậu nhóc ăn đến sung sướng, khóe miệng không khỏi cong lên, nghiêng đầu nhìn về phía dị tộc...
Lam đứng lên, cầm chén không, chuẩn bị bới thêm.
Trình Hiểu: "..." Bộ anh trực tiếp nuốt hả.
Toàn bộ thức ăn trên bàn nhanh chóng bị quét sạch, sau khi cả nhà uống một chén trà thơm ngát để tráng miệng, Trình Hiểu thoải mái tựa lưng vào ghế, từ từ đọc tài liệu trên tay.
Đây là tài liệu về sự phân bố lãnh thổ và thế lực ở khu vực trung ương, được bắt đầu ghi chép từ ngày đầu tiên dị tộc đặt chân đến trái đất cho đến hiện nay, bao gồm rất nhiều thông tin cơ mật.
Trong phần nội dung chính có không ít chú giải cá nhân, nét bút khác nhau, xen lẫn với tin chưa được xác minh, không biết thật giả, khiến người đọc phải tự mình suy luận.
Đây là thứ người ta hay gọi là: Tin đồn.
Chính sử và dã sử, không biết đâu mới là sự thật. Trình Hiểu lật đến trang cuối cùng, với tốc độ đọc nhanh như gió, đã thấy không quên chẳng phải nói đùa, việc dị năng cải tạo thân thể cậu, dù biến hóa rất nhỏ, nhưng tích lũy lâu ngày cũng đủ để thay đổi cậu hoàn toàn.
Danh tiếng của người Uy Nhĩ trong trận chiến giữa các vì sao có thể rất xấu, nhưng trong tài liệu không hề có thông tin nào cho thấy vẻ bề ngoài của quý tộc cao cấp địch giống như tên tù binh bị bắt kia, chẳng lẽ là biến dị?
Trình Hiểu xoa cằm, nhắm mắt suy nghĩ. Tề Quân đã từng gặp qua những quý tộc cao cấp này trên chiến trường vài lần, theo phán đoán của cậu ta, đó là tướng lĩnh cấp thấp của người Uy Nhĩ.
Nhưng những vấn đề cụ thể liên quan đến sự phân chia quyền lực trong nội bộ người Uy Nhĩ, dị tộc lại không nắm bắt được vì bất đồng ngôn ngữ, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm chiến đấu để suy đoán.
Bất cứ việc gì không có bằng chứng thực tế đều có thể xuất hiện sai lầm. Cậu đóng tài liệu trong tay lại, uống cạn cốc trà. Ngày mai Tề Quân sẽ đích thân thẩm vấn tên quý tộc cao cấp người Uy Nhĩ kia, hẳn sẽ có thêm nhiều tin tức giá trị.
Sau khi tắm rửa xong, Trình Hiểu khoác chiếc áo choàng rộng rãi rời khỏi bồn tắm. Khí hậu ở đây rất ôn hòa, không lạnh không nóng, gió đêm vô cùng thoải mái. Cậu ngồi cạnh cửa sổ, dùng sức lau khô tóc.
Hôm nào phải thử cắt ngắn xem sao, Trình Hiểu thầm nghĩ.
Thanh âm gõ cửa nhẹ vang lên, cậu ngẩng đầu, hơi nghi ngờ, mở cửa ra, lập tức nhìn thấy con trai đứng bên ngoài, trên tay bưng một chén... canh nấm?
Nhưng đây không phải loại cậu thường nấu trong bữa cơm, đầu nấm hơi nhỏ, màu hồng nhàn nhạt, mùi hương tỏa ra có chút ngòn ngọt.
"Mẫu phụ." Lẫm nhỏ giọng gọi, đầu khẽ ngẩng lên: "... Đây là đồ bổ."
Nhóc con muốn bồi bổ cho cậu sao, Trình Hiểu vui vẻ ngồi xổm xuống, hôn cái chụt trên má nhóc, vuốt ve những sợi tóc mềm mại trên đầu đối phương: "Rất thơm đó, mẫu phụ cảm ơn con."
Trình Hiểu vừa tắm xong, nên hơi nước như hòa lẫn với mùi hương trên người cậu, mát mẻ mà ấm áp. Lẫm đỏ mặt tía tai, nhanh chóng rũ chiếc đầu nhỏ xuống, nhét cái chén vào trong tay Trình Hiểu, sau khi lên tiếng đáp lại, liền xoay người chạy mất.
Bên dưới chén còn lót không ít lá cây, đề phòng Trình Hiểu bị phỏng.
Lại xấu hổ, khóe môi cậu cong lên, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Đóng cửa lại, cậu vui vẻ ngồi bên mép giường, uống thử một ngụm nước canh. Vị hơi ngọt, nhưng không ngấy, múc miếng nấm cho vào miệng, mùi vị khá ngon, ăn xong cậu cảm thấy có một luồng hơi nóng từ bụng lan tỏa khắp toàn thân.
Trình Hiểu thầm nghĩ, không biết có nên để lại cho Lam một phần không, dù sao đây cũng là tấm lòng hiếu thảo của con trai mình.
Sau khi Lam giải quyết xong công việc ngày hôm đó, anh tắm rửa rồi bước vào phòng, vừa thấy Trình Hiểu đang sung sướng ăn canh, chẳng lẽ em ấy còn đói?
Lam nhíu mày, để bầu bạn đói là do anh sơ suất.
"Anh có muốn nếm thử không?" Trình Hiểu thấy Lam bước vào, cười híp mắt đứng dậy, đưa chén cho anh: "Tôi đã ăn gần hết rồi, mùi vị khá ngon."
Cậu muốn để đối phương uống hết rồi mới nói ra ai là đầu bếp.
Anh cẩn thận quan sát đồ ăn trên tay Trình Hiểu, là nấm hồng...
Loại nấm này chẳng hề khó tìm, nhưng vì không đem lại cảm giác no bụng, nên thông thường rất ít người ăn nó. Vả lại nấm hồng còn có tác dụng khác, ví dụ như bồi bổ cho cơ thể con người, chủ yếu vào buổi tối, thể hiện trong những cuộc vận động về đêm.
Bởi vì gần đây anh luôn cố gắng kiềm chế, không hề ép buộc đối phương làm quá nhiều... Nên cậu muốn ám chỉ rằng mình chưa được thỏa mãn sao.
Lam khẽ híp mắt, nhìn vào gương mặt mong chờ của Trình Hiểu, thuận tay đóng cửa lại.