Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc
Chương 36: Chăm Sóc
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, không ai ngủ yên.
Trì Diệu lập tức liên lạc với Hứa Kim, và ngay sau đó, cửa phòng của những người trong khoang chính lần lượt mở ra.
Trong phòng Trì Diệu đã có sẵn hộp thuốc. Anh bảo Thời Tinh ngồi lên ghế sofa, rồi dùng súng đo nhiệt độ kiểm tra vài lần. Nhìn con số hiện trên màn hình, Trì Diệu hít sâu một hơi. Thời Tinh liếc thấy, so với lúc mới đến, phần thập phân dường như đã tăng thêm hai đơn vị. Cậu chỉ biết ôm chặt chiếc gối, ngập ngừng không dám nói gì.
"Biển tinh thần có khó chịu không?"
Trì Diệu hỏi.
Thời Tinh tưởng anh lại muốn dò xét, liền theo bản năng né tránh: "Đừng..."
Trì Diệu hiểu ý, nói: "Không xem đâu."
Rồi nhẹ nhàng dặn: "Thả lỏng đi, đừng căng thẳng."
Quả nhiên, Thời Tinh không còn lảng tránh nữa. Cậu tì cằm lên gối, thở chậm rãi, rồi ngập ngừng thêm: "Cũng... không phải là không thể xem, chỉ là hơi khó chịu thôi. Nếu ngài muốn, em sẽ chuẩn bị tâm lý một chút."
Trì Diệu lặp lại: "Không xem."
"Khó chịu thì từ bên ngoài cũng chẳng nhìn ra được."
Ừ, đúng vậy.
Thời Tinh thả lỏng hơn, từ tốn nói: "Biển tinh thần không có dao động bất thường, các vùng khác vẫn ổn. Cảm giác khó chịu... chỉ là mệt mỏi, không muốn vận dụng tinh thần lực."
Ngừng lại một chút, cậu chợt nhận ra điều gì đó, vội bổ sung: "Hình như nó mất đi sức sống, những dao động vốn có cũng yếu dần rồi."
Biển tinh thần, dù không vận dụng, vẫn luôn có một chu trình dao động năng lượng tự nhiên.
Nhìn má Thời Tinh ngày càng đỏ ửng, Trì Diệu hạ giọng: "Em thử cảm nhận lại xem, có chắc chắn không?"
Thời Tinh gật đầu: "Ừm, để em thử cảm nhận lại ạ."
Giọng cậu yếu ớt, nói vài câu đã thấy đầu óc choáng váng, không còn tỉnh táo.
"Xác định rồi... so với bình thường thì thấp hơn, tuần hoàn cũng chậm lại."
Đây tuyệt đối không phải dấu hiệu tốt.
Trì Diệu im lặng rất lâu, không biết nói gì. Cuối cùng, anh đưa tay lên đầu Thời Tinh, dùng mu bàn tay chạm vào trán cậu để cảm nhận nhiệt độ.
Sự tiếp xúc da thịt mang theo một luồng tinh thần lực dịu nhẹ. Trong động tác âu yếm ấy, Thời Tinh không thấy khó chịu, ngược lại còn có chút lưu luyến.
"Điện hạ, ngài còn giận em không?"
Không nhìn thấy vẻ mặt anh, Thời Tinh khẽ hỏi.
Trì Diệu vẫn im lặng.
Thời Tinh lại cất tiếng: "Em nghĩ chắc không liên quan đến việc hôm nay dùng tinh thần lực đâu, dù sao thì..."
Trì Diệu lập tức ngắt lời: "Nếu em nói thêm, ta sẽ thực sự nổi giận."
Thời Tinh: "......"
"...Ờm."
Y tá đến rất nhanh, đi cùng còn có Hứa Kim, Nghiêm Trường Nhạc và Phù Thanh.
Ai nấy đều mặt mày nghiêm trọng. Thời Tinh định đùa vài câu cho bớt căng thẳng, nhưng nhận ra không ai có thể cười nổi, liền lặng lẽ nuốt lời vào trong.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, kết quả bề ngoài thì tạm ổn, nhưng thực chất lại rất nghiêm trọng.
Ổn là: ngoài sốt cao và suy giảm dao động biển tinh thần, cơ thể cậu không có tổn thương hay dị thường nào khác.
Xấu là: tất cả người Lam Tinh từng chết vì bệnh trong tuổi trưởng thành, đều chỉ có đúng hai triệu chứng này.
Bác sĩ thì thầm với Trì Diệu: "Hôm nay ngài đã dò xét biển tinh thần của cậu ấy phải không? Có lẽ cũng để lại ít nhiều ảnh hưởng. Hiện giờ chưa thể xác định cơn sốt này là do nhiễm trùng hay do cơ thể phản ứng bất thường, chỉ có thể tiếp tục theo dõi."
"Nếu ngày mai hạ sốt thì chỉ là sốt cao thông thường, không nghiêm trọng."
Trì Diệu khẽ rủ mắt: "Nếu không hạ thì sao?"
Bác sĩ im lặng một chút, giọng càng thấp: "Vậy e rằng phải dùng biện pháp mạnh hơn, như cho hấp thu lượng lớn tinh thạch và năng lượng thú hạch, xem có cải thiện được không."
Trì Diệu hỏi tiếp: "Dữ liệu về biển tinh thần đã có chưa?"
Vừa dứt lời, y tá đã mang báo cáo tới, đưa cho bác sĩ.
Bác sĩ lướt qua, thoáng chốc sững lại. Phản ứng này lập tức bị Trì Diệu bắt được: "Tình hình không ổn phải không?"
Bác sĩ thành thật đáp: "Chỉ số dao động tuần hoàn giảm rất mạnh."
"Bình thường phải từ 3 trở lên, mà vừa mới bắt đầu sốt đã tụt xuống còn 2.7..."
Không cần bác sĩ nói thêm, Trì Diệu cũng hiểu – đây tuyệt đối không phải điềm lành.
Anh gật đầu, bảo bác sĩ chuẩn bị thuốc hạ sốt và truyền dịch. Nhìn về phía Thời Tinh đang nằm mê man, một nỗi nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực Trì Diệu, lâu lâu mới thở ra được.
Sự im lặng của anh như lan tỏa khắp phòng, khiến mọi người đều cúi đầu làm việc, chẳng ai dám lên tiếng.
Khi thuốc đã pha xong, bác sĩ xin chỉ thị. Trì Diệu hỏi qua tình trạng, rồi bế Thời Tinh – người đang mê man vì sốt – về giường mình, để cậu truyền dịch trong môi trường quen thuộc.
Ban đầu, Thời Tinh khăng khăng bảo mọi người không cần ở lại, nhưng chẳng ai nghe. Không biết từ lúc nào, cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, bên giường vang tiếng bước chân. Thời Tinh mơ màng mở mắt, cảm nhận có bàn tay đặt trên trán. Không cần nhìn, cậu cũng biết là Trì Diệu – tinh thần lực đã báo cho cậu biết.
"Điện hạ." Cổ họng Thời Tinh khàn đặc.
"Hôm nay có chỗ nào khác khó chịu không?"
Thời Tinh lắc đầu.
Đã dùng thuốc hạ sốt, sang ngày thứ hai, nhiệt độ cơ thể cậu không tăng thêm, nhưng cũng không hạ, cứ như bị đóng kín, duy trì ở mức cao ổn định.
"Dùng thêm một ngày thuốc nữa, rồi theo dõi tiếp." Bác sĩ dặn.
Trì Diệu gật đầu.
Vì Thời Tinh đột ngột đổ bệnh, hai chiếc phi thuyền đều tạm dừng hành trình, nghỉ ngơi tại chỗ.
Hứa Kim và Nghiêm Trường Nhạc thay nhau túc trực. Phù Thanh thì có vẻ kỳ lạ – ngồi ở phòng khách khoang chính chép quân quy đến mệt rã rời, không viết nổi nữa lại chạy sang liếc nhìn Thời Tinh một cái.
Sau một đêm sốt cao, sang ngày thứ hai, Thời Tinh nhấc tay cũng khó khăn, tinh thần suy nhược. Khi có người đến trò chuyện, cậu thấy khá hơn đôi chút, nhưng khi người ta đi rồi lại chìm vào mệt mỏi như cũ.
Cậu cứ có cảm giác tình trạng này không hề xa lạ... Nhưng đầu óc mơ hồ, cố nhớ lại chỉ lờ mờ liên hệ đến lần phát sốt ở Tổ Cây, ngoài ra không nghĩ thêm được gì.
Thử hai lần đều khiến đầu óc choáng váng hơn, Thời Tinh đành bỏ cuộc.
Buổi chiều, Trì Diệu mang thú hạch và tinh thạch đến. Nghiêm Trường Nhạc đã chuẩn bị sẵn ghế sofa ở một bên. Thời Tinh ngoan ngoãn cuộn mình trên đó, theo lời bác sĩ hấp thu năng lượng. Đối diện, Trì Diệu ngồi trên sofa, màn chiếu ảo trải ra trước mặt, xử lý công việc.
Thời Tinh nói: "Điện hạ, nếu ngài bận thì cứ về thư phòng đi, ở đây đã có chú Hứa và ngài Nghiêm rồi."
Trì Diệu chỉ đáp gọn: "Không bận."
"Ta ở đây với em một lúc. Em cứ tập trung hấp thu tinh thạch đi."
Không nói thêm, Thời Tinh kéo chăn đắp kín người, ngoan ngoãn tiếp tục hấp thu.
Trì Diệu nhận ra tốc độ hấp thu của cậu đã chậm lại. Trước kia, chỉ cần hai ba phút là một viên tinh thạch vỡ tan thành bột. Giờ phải mất năm sáu phút, vẫn chưa thay hòn mới.
Anh biết đây không phải tín hiệu tốt, nhưng chỉ khẽ rủ mi, không nói ra.
Đêm đó, tình trạng của Thời Tinh chuyển biến xấu hơn.
Cơn sốt không dứt, nhiệt độ tiếp tục tăng.
Bác sĩ xác nhận thuốc thường không còn tác dụng, liền chuyển sang thuốc hạ sốt chuyên dụng cho người Lam Tinh. Bận rộn đến tận nửa đêm, thuốc mới được tiêm xong. Mọi biện pháp điều trị đều đã làm, y tá mới rời đi.
Tình trạng của Thời Tinh tụt dốc không phanh. Ban ngày còn cử động được, nói được vài câu, đến tối thì chìm trong mê man. Trì Diệu gọi hai lần, cậu đều không tỉnh, anh đành thôi.
Đêm đó, Hứa Kim và Nghiêm Trường Nhạc cùng thức trắng canh giữ.
Sang ngày thứ ba, gần trưa, Thời Tinh mới hoàn toàn tỉnh lại.
Cậu khó chịu, chỉ muốn ngủ tiếp, nhưng Trì Diệu không cho. Anh bảo cận thần đỡ cậu ngồi dậy, ép phải ăn chút gì đó.
Thời Tinh nhíu mày: "Điện hạ, em không muốn ăn."
Trì Diệu đáp gọn: "Nghe lời."
Cậu cầm muỗng khuấy cháo, bộ dạng uể oải.
Trì Diệu thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm: "Hay là ta phải đút cho em?"
Tay Thời Tinh khựng lại. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, cậu đành cắn răng, gượng gạo uống từng thìa cháo.
Trước giờ ngủ trưa, từ thư phòng vang ra tiếng động lớn. Phòng cậu cách âm mà vẫn nghe rõ, hiển nhiên không nhỏ. Thời Tinh nghi hoặc nhìn Hứa Kim vừa bước vào.
Hứa Kim hạ giọng: "Không liên quan đến cậu. Điện hạ đang liên lạc với Viện trưởng lão."
Thực ra vẫn có dính dáng, nhưng nhìn bộ dạng Thời Tinh lúc này, Hứa Kim không nói rõ.
Khi Thời Tinh tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, vừa cử động đã thấy có gì đó nắm lấy tay mình.
Cậu mở mắt, thấy người ngồi cạnh giường, khẽ gọi: "Điện hạ?"
"Là ta."
Hóa ra Trì Diệu vẫn đang nắm tay cậu. Trong lòng bàn tay Thời Tinh còn đặt một khối tinh thạch.
Cậu liếc sang, thấy một viên tinh thạch vừa vỡ vụn. Trì Diệu không đợi cậu hút cạn năng lượng để lại bột khó xử lý, đã ném ngay vào hộp rác, rồi thuần thục thay một viên mới, đặt vào tay cậu.
Anh giữ lấy tay Thời Tinh, những ngón tay dài khép lại, dẫn dắt năm ngón tay cậu siết chặt tinh thạch, tiếp tục hấp thu năng lượng.
Cảm nhận từng dòng năng lượng nhỏ chảy vào biển tinh thần, Thời Tinh chợt nhận ra – hẳn là suốt lúc cậu chưa tỉnh, Trì Diệu vẫn kiên nhẫn nắm tay cậu, giúp hấp thu từng viên tinh thạch.
Không thể gọi tên cảm xúc, chỉ biết trong lòng vừa chua xót, lại vừa dâng trào xúc động.
Sau khi thay thêm một viên tinh thạch, Thời Tinh mới lấy lại bình tĩnh, khẽ nói: "Điện hạ, để em tự làm."
Trì Diệu liếc một cái, lập tức bác bỏ: "Em cứ để như vậy đi."
"Ngài còn đang bận việc, làm vậy phiền ngài quá."
Ý cậu nói là màn chiếu nhỏ trước mặt Trì Diệu – đúng là văn kiện Thượng nghị viện gửi đến hôm nay.
Lần này, Trì Diệu thậm chí không ngẩng đầu: "Không phiền. Việc này vốn đã định từ trước, ta chỉ xem lại lần cuối."
Thời Tinh nhỏ giọng: "Vậy... chú Hứa hay ngài Nghiêm cũng được, để họ làm thay ngài."
Lời vừa dứt, Trì Diệu cuối cùng cũng nghiêng mặt khỏi màn chiếu, nhìn chằm chằm vào cậu.
Gương mặt anh không biểu cảm, nhưng ánh mắt kéo dài khiến Thời Tinh dần bối rối.
Nhận ra sự bất an, Trì Diệu mới lên tiếng. Giọng không cao, nhưng cực kỳ kiên định: "Lời em nói không sai. Nhưng người phụ trách chăm sóc em... là ta."
Chứ không phải Hứa Kim hay Nghiêm Trường Nhạc.
Thời Tinh hoàn toàn không biết phải đáp thế nào, chỉ lặng lẽ cụp mắt.
Trì Diệu hỏi: "Tỉnh rồi, nhớ ra gì chưa?"
Thời Tinh lắc đầu. Cậu vẫn sốt, mơ màng, chỉ muốn nằm yên.
Trì Diệu lại hỏi: "Vậy có muốn uống nước không? Hứa Kim đã chuẩn bị sẵn rồi."
Thời Tinh gật đầu.
Hứa Kim rất chu đáo, cả ống hút cũng có. Thời Tinh uống vài ngụm lớn, cổ họng mới thấy dễ chịu hơn.
Bàn tay Trì Diệu lại đặt lên trán cậu – vẫn nóng rực.
Trong khoảnh khắc bị che tầm mắt, Thời Tinh bỗng thấy thêm chút dũng khí, khẽ hỏi: "Điện hạ, ngài vẫn còn giận em sao?"
Trì Diệu hất lại: "Em nghĩ sao?"
Thời Tinh: "..."
Khi bàn tay vừa rời đi, Thời Tinh bỗng cử động. Trì Diệu tưởng cậu muốn ngồi dậy, đưa tay định đỡ thì khựng lại, như nhận ra điều gì.
Thời Tinh không phải muốn ngồi dậy.
Cậu chỉ xoay người trên giường, nghiêng đầu, ngang ngạnh áp cả khuôn mặt lên đầu gối Trì Diệu.
Trì Diệu ngồi ở mép giường, Thời Tinh thì tựa sát vào chân anh. Qua lớp vải mỏng, anh cảm nhận rõ hơi thở nóng ẩm từ cậu.
Tiếp xúc thân mật đến vậy khiến sống lưng Trì Diệu hơi cứng lại.
Thời Tinh nhắm mắt, co ro trong chăn, thì thầm: "Điện hạ, ngài đừng giận nữa."
Trì Diệu hỏi: "Lý do?"
Thời Tinh khẽ nói: "Em nghĩ mình sẽ không sao đâu."
"Cơn sốt này cũng chẳng liên quan đến việc trị liệu cho ngài. Chiều qua em vẫn còn khỏe mà."
Trì Diệu cúi đầu, nhìn gương mặt đỏ bừng vì sốt của thiếu niên Lam Tinh, ánh mắt phức tạp: "Vậy em nói là do đâu?"
Thời Tinh lẩm bẩm: "Dù sao cũng không phải vì trị liệu."
Câu này khiến Trì Diệu bật cười: "Em nói không có thì thật sự là không có sao?"
Thời Tinh im lặng một lúc, rồi khẽ đáp: "Em cảm thấy không có. Em còn chưa chính thức trị liệu cho ngài. Cũng chưa từng nhìn thấy toàn cảnh biển tinh thần của ngài. Hôm kia, khi tinh thần lực thẩm thấu vào tầng ngoài, em cảm nhận được vẫn còn rất nhiều vấn đề tồn tại."
Ngừng lại một chút, cậu khẳng định: "Ông trời sẽ không đối xử bất công với Điện hạ như vậy đâu."
Cũng sẽ không đối xử bất công với chính cậu – người đã có cơ hội sống lại.
Đó là những lời ngây thơ, chỉ trẻ con mới thốt ra. Trì Diệu định phản bác, nhưng nhìn dáng Thời Tinh rúc vào đầu gối mình, lòng anh bỗng mềm lại.
Bàn tay định đẩy cậu ra, nâng lên cao, rồi cuối cùng chỉ khẽ hạ xuống, xoa nhẹ lên mái tóc.
Trì Diệu nói: "Ngủ đi."
Thời Tinh kéo chăn trùm kín mặt, giọng nghẹn ngào như đang mặc cả: "Cho em dựa vào ngài một lát thôi... chỉ một lát mà."
"......"
Sợ cậu bị ngạt, Trì Diệu kéo chăn xuống, để lộ mặt.
Anh im lặng nắm tay Thời Tinh, kiên nhẫn giúp cậu hấp thu năng lượng từ tinh thạch, không hề tỏ vẻ khó chịu.
Thời Tinh bạo gan hỏi: "Điện hạ, ngài hết giận chưa?"
Vài giây trôi qua không có hồi đáp, cậu nhanh nhảu chuyển chủ đề: "Chú Hứa nói hôm nay ngài nổi giận... có phải Viện trưởng lão chọc ngài không?"
Nhắc đến chuyện này, Trì Diệu quả thật có điều muốn nói: "Em cũng biết rồi, bạn đời của hoàng thất trực hệ trong đế quốc bắt buộc phải tham chính."
Thời Tinh gật đầu: "Ừm, chú Hứa từng nói."
Trì Diệu tiếp: "Viện trưởng lão lấy lý do em là người Lam Tinh, cho rằng em yếu ớt trong kỳ trưởng thành. Vì an toàn, họ muốn hoãn quyền lợi của em, đợi em vượt qua kỳ trưởng thành mới trao. Nói cách khác, một số việc trọng đại của đế quốc, em phải ba năm sau mới được can dự."
"Em nghĩ sao về chuyện này?"
Thời Tinh suy nghĩ một lúc trong cơn mơ màng, rồi khẽ nói: "Bọn họ... sợ em không vượt qua kỳ trưởng thành sao?"
Trì Diệu nhạt cười: "Có lẽ vậy."
Thời Tinh: "Vậy... cũng không hẳn là vô lý?"
Trì Diệu: "......"
Trì Diệu: "............"
Không khí lập tức nặng nề. Thời Tinh lo lắng gọi: "Điện hạ?"
Trì Diệu lắc đầu, thở dài, giọng gần như bất lực: "Ta thấy chi bằng để em chọc ta tức chết cho rồi."
Thời Tinh: "!"
Trì Diệu không nói thêm, chỉ quay lại xem công văn.
Theo quan sát của Thời Tinh, Trì Diệu không hẳn là đang giận dữ rõ rệt, nhưng cũng chưa hẳn đã hết giận.
Nhớ lại câu vừa rồi, cậu bỗng thấy thấp thoáng khí thế kiểu... xong việc sẽ xử lý sau.
Ngẩn người vài giây, nhưng cơ thể khó chịu khiến cậu lại nằm bẹp xuống. Thôi thì, miễn là đừng ngay lúc này là được.
Sau đó, cậu ngoan hơn, không dám hỏi lại Trì Diệu đã hết giận chưa.
Đến chiều, kiểm tra lại lần nữa – thân nhiệt vẫn tiếp tục tăng nhẹ. Khi bác sĩ rời đi, sắc mặt bốn người trong khoang chính đều cực kỳ khó coi.
Ăn tối xong, Thời Tinh mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Vì ngủ sớm, nên khi biến cố xảy ra, cậu giật mình tỉnh dậy – vẫn chưa đến giờ mọi người nghỉ ngơi.
Thời Tinh cảm giác cả người như sắp nóng chảy, tinh thần lực cuộn trào, tuôn ra ngoài mất kiểm soát. Cậu cố hít từng hơi thật sâu.
Sự rò rỉ tinh thần lực lập tức khiến Trì Diệu và những người khác lao tới.
Cửa bật mở, gần như đồng thời với giọng nói lo lắng của Trì Diệu: "Thời Tinh, em làm sao vậy?"
Thời Tinh nửa quỳ trên giường, mồ hôi lăn dài trên trán, cảm giác như đầu sắp nổ tung.
"Biển tinh thần của em..."
"Điện hạ." Thời Tinh nhíu chặt mày, từng chữ khó nhọc: "Biển tinh thần của em... hình như đang giãn nở."
Không phải là giãn nở bình thường trong kỳ trưởng thành, mà là... giãn nở với tốc độ cực nhanh.
"Điện hạ, em..."
"Khó chịu quá..."