Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc
Chương 98: Ước Nguyện
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xem xong hai bộ phim, mọi người trong khu sinh hoạt đều hài lòng trở về phòng nghỉ ngơi.
Lên lầu, Trì Diệu bế Thời Tinh vào phòng tắm. Cậu mơ màng, buồn ngủ đến mức không thể mở mắt. Anh bóp sẵn kem đánh răng lên bàn chải điện, nhét vào miệng cậu, nhìn cậu nhắm híp mắt mà đánh răng cho xong. Sau đó, anh đút nước, đợi cậu súc miệng rồi nhổ ra, rồi đặt cậu vào bồn tắm, để cậu tự rửa qua trước.
Hai căn phòng đều bừa bộn, cần cài đặt robot quản gia dọn dẹp. Nếu để mai mới giao lại cho Hứa Kim và Nghiêm Trường Nhạc thì Trì Diệu không ngại, nhưng Thời Tinh chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức trốn tránh cả thế giới.
Anh chỉnh lại phòng ngủ chính trước, rồi bật đèn trong phòng Thời Tinh. Lần đầu tiên, Trì Diệu nghiêm túc quan sát toàn bộ căn phòng – quả nhiên được sắp xếp tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Thuốc men được chuyển về phòng chính, nến thơm cũng được anh dặn robot dọn sang phòng hai người.
Dọn dẹp xong một vòng, anh định rời đi, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, liền quay lại phòng tắm của Thời Tinh. Quả nhiên, lại có thêm phát hiện mới: ngay bên cạnh bồn tắm, đặt một chậu cánh hoa tắm.
Trên từng cánh hoa đều in một logo siêu nhỏ. Chỉ cần quét thiết bị liên lạc, lập tức hiện ra bảng thành phần và hướng dẫn sử dụng. Loại hoa này được chiết xuất từ hoa hồng, khi thả vào nước, từng gợn sóng sẽ phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo, như đưa người vào giấc mộng...
Trì Diệu lướt qua nhãn hiệu nhà sản xuất, trước khi ra ngoài liền tiện tay mang luôn cả chậu cánh hoa ấy theo.
Khi trở lại phòng ngủ chính, robot quản gia đã hoàn tất cài đặt. Ga giường, chăn gối đều được thay mới tinh, robot còn đang chuẩn bị lấy bộ đồ ngủ của Thời Tinh đi giặt.
Anh chọn chế độ giặt tay, bởi chiếc quần ngủ kia chỉ bị tinh thần lực cắt đứt đường chỉ, còn chất vải vẫn nguyên vẹn. Trì Diệu khá thích bộ đồ này, và xem ra Thời Tinh cũng chẳng còn cao thêm mấy. Sau kỳ trưởng thành, có lẽ vẫn mặc vừa. Khi ấy… anh nghĩ, lòng mình sẽ được thỏa mãn hơn.
Bước vào phòng tắm, quả nhiên, chẳng rõ từ lúc nào, Thời Tinh đã thiếp đi.
Trì Diệu nhẹ nhàng đổ cánh hoa vào bồn, bật chế độ làm sạch. Thời Tinh nằm tựa vào một góc, làn da trắng mịn nổi bật giữa những cánh hoa đỏ thẫm, sóng nước lan tỏa, phản chiếu ánh sáng như kim cương – đẹp đến lạ kỳ mà không hề trần tục.
Anh không do dự lâu, kéo dây áo choàng, rồi bước vào bồn tắm.
......
Ra khỏi phòng tắm, Thời Tinh cảm giác như mình vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh. Cậu dụi mắt, buồn ngủ rã rời, đầu óc quay cuồng chẳng thể tỉnh táo. Nhưng cảm giác dư âm trong cơ thể vẫn rõ rệt, khiến thần kinh căng thẳng, không sao nhắm mắt được.
Cậu lăn lên giường, cau có: "Em có bị thương đâu, lần sau đừng kiểm tra nữa. Ngài cũng đừng mượn cớ kiểm tra để làm chuyện khác với em."
Trì Diệu mặt dày đáp: "Không thoải mái à?"
Từ má đến cổ, Thời Tinh đỏ ửng như ráng chiều lan rộng. Cậu hừ hừ hai tiếng, cuối cùng cũng chẳng phủ nhận.
Trì Diệu tắt đèn, trong mùi hương sữa tắm quen thuộc thoang thoảng, ôm cậu vào lòng. Thời Tinh gần như đã chìm vào giấc ngủ, bỗng dưng giật mình, định dò xem tinh thần lực trong người anh còn lại bao nhiêu. Nhưng vừa thả tinh thần lực ra, đã bị Trì Diệu lập tức chặn lại.
"Thôi, nghỉ đi. Muốn biết thì để ta nói. Không còn nhiều, chỉ còn chút ít, nhưng sẽ không có vấn đề gì."
"Ồ… ồ."
Thời Tinh siết chặt cổ áo Trì Diệu, nghe vậy mới từ từ thả lỏng thần kinh căng cứng.
Trì Diệu khẽ hỏi: "Căng thẳng lắm sao?"
Cậu lắc đầu, rồi lại gật đầu. Dù chẳng nói lời nào, nhưng anh hiểu – đó là lo lắng cho anh.
Thời Tinh cảm thấy áy náy, lẩm bẩm: "Sớm biết thế em đã không nói ra, chỉ khiến Điện hạ bận rộn cả buổi, như đang hầu hạ em vậy."
Trì Diệu bật cười, cọ mặt vào cậu, khiến Thời Tinh phải ngửa người né tránh, nhíu mày. Anh vẫn mặt dày đáp: "Em không nói thì ta chẳng lẽ không tự làm? Ta đâu phải thánh nhân gì."
Cậu vừa xấu hổ, vừa thấy Điện hạ lúc này đặc biệt gần gũi, sống động. Cho đến khi anh khẽ nói tiếp: "Còn chuyện chưa đủ ấy, không sao, ta ghi sổ lại. Đợi em qua kỳ trưởng thành rồi từ từ trả."
"……" Thời Tinh không biết phải đáp thế nào, chỉ vội xoay người, quay lưng về phía anh. Trì Diệu lại bật cười, không giận, ôm cậu từ phía sau. Cậu đẩy anh hai lần, rồi rốt cuộc cũng buông xuôi, áp sát vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim đập đều đặn, chìm dần vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Hứa Kim làm là mở thiết bị liên lạc. Trên đó hiển thị bức tường năng lượng đã được gỡ bỏ – vừa mới tháo ra vào sáng nay.
Suy nghĩ một chút, Hứa Kim vẫn gửi tin cho Trì Diệu, hỏi có cần họ dọn dẹp không. Anh trả lời rất nhanh: [Chỉ cần chú Hứa lên xem qua là được. Phòng của Tinh Tinh còn bừa chỗ nào thì dọn rồi để vào ngăn kéo giúp nó. À, em ấy hay ngại, đừng nói cho em ấy biết.]
Hứa Kim đọc xong đã hiểu ngay, nghi ngờ tối qua xem như được xác thực. Ông không hỏi thêm, chỉ nhận lời, sau đó chuyển lại đề nghị tối qua của Phí Sở, lấy được câu trả lời từ Trì Diệu rồi nhắn lại cho Phí Sở.
Sáng hôm ấy, ông khéo léo giữ Nghiêm Trường Nhạc tránh đi, nhân lúc Thời Tinh chưa dậy, dùng con mắt tinh tường của một thị quan kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo không để lại dấu vết nào khiến người ngoài nghi ngờ. Báo lại cho Trì Diệu xong, ông mới rón rén rời đi.
Trì Diệu xuống trễ, ngồi trong phòng khách lướt tinh võng. Nhĩ Nhã đi ngang qua, định bước thẳng, nhưng bỗng nhận ra điều gì, liền khựng lại, quay người trở vào.
Trì Diệu ngẩng đầu, Nhĩ Nhã cũng nhìn anh. Cô bỗng cười khẽ, giọng trêu chọc: "Hiếm thật, đây là lần đầu ta thấy tinh thần lực của ngài chưa tới một nửa."
Trì Diệu chỉ gật đầu, nhấp một ngụm nước, không hề lay động.
Nhĩ Nhã tặc lưỡi, định nói thêm, nhưng chưa kịp mở lời, anh đã thản nhiên đáp: "Yên tâm, lần sau phải đợi qua kỳ trưởng thành. Đã nói rõ rồi."
Nhĩ Nhã khẽ nheo mắt: "Tinh Tinh là người đề nghị à?"
Trì Diệu chẳng buồn ngẩng đầu: "Là ta đề nghị."
Nhĩ Nhã kinh ngạc đến nỗi phải thán phục, chợt nghĩ đến điều gì, khẽ cảm thán: "Cậu ấy thật sự rất thích ngài."
Trì Diệu không nói, nhưng khóe môi khẽ cong lên.
Nhĩ Nhã vốn không thích dài dòng. Việc cần nói thì nói xong rồi đi, không dây dưa. Có lẽ vì từng trải qua tình yêu đẹp nhất, nên cô chẳng sinh lòng ghen tị, chỉ xem đây như chuyện thường ngày. Biết rồi thì thôi, đôi khi trêu chọc vài câu, nhưng chẳng bao giờ để bụng.
Đến trưa, Thời Tinh xuất hiện, suốt bữa ăn ngáp dài liên tục – rõ ràng là thiếu ngủ. Phí Sở ngồi cạnh không nhịn được mà quan tâm: "Thấy chưa, ta nói rồi, cậu không thể cứ theo ngài ấy xử lý chính vụ mãi được. Cậu là người Lam Tinh, đâu có sức khỏe như người Đế quốc. Thả lỏng ra mới thấy mệt, phải không? Lần sau đừng ép mình quá."
Thời Tinh khó trả lời, chỉ gật đầu. Nhưng Phí Sở nói một câu chưa đủ, còn lải nhải mãi, khiến tai cậu đỏ ửng. Bỗng Nhĩ Nhã gõ bát chen vào: "Con cua Tinh Hồ cuối cùng cậu ăn không? Không ăn thì ta gắp."
Phí Sở mới tỉnh táo, vội kéo con cua về bát mình, còn không quên cảm ơn Nhĩ Nhã. Trì Diệu chỉ ấn trán, thầm nghĩ em họ mình chắc là vô phương cứu chữa. Trời biết, bốn con cua trước anh gắp cho Thời Tinh một, Phù Thanh ăn một, chú Hứa một, còn Nhĩ Nhã chẳng đụng đến. Con mắt này… thôi, chắc cô độc cả đời.
Ăn xong, Phí Sở, Nhĩ Nhã, Phù Thanh, Tất Chu và Nghiêm Trường Nhạc kéo nhau ra ngoài chơi, chợ lễ hội Thu hoạch đang náo nhiệt, định đi ăn đồ vặt đặc sản Đế Đô. Trước khi đi, họ còn cẩn thận hỏi người ở lại muốn ăn gì, hứa sẽ chen giữa biển người mang về.
Buổi chiều, muốn cho Thời Tinh vận động chút ít, Trì Diệu kéo cậu ra phòng khách nghỉ ngơi. Khi Hứa Kim cắt xong đĩa trái cây mang đến, Trì Diệu vẫn ngồi thẳng lưng xem phim, còn Thời Tinh thì chẳng biết từ khi nào đã gối đầu lên chân anh mà ngủ say. Để cậu ngủ ngon hơn, anh tháo hết thiết bị nghe bên tai cậu ra.
Hứa Kim đặt trái cây xuống, Trì Diệu liền bảo mang thêm một tấm chăn mỏng. Khi chăn được đắp lên, Thời Tinh xoay người, nép sát vào anh, mơ màng lẩm bẩm điều gì đó, như thể vừa tỉnh lại.
Trì Diệu đưa tay che tai cậu, dịu dàng nói: "Không có gì đâu, buồn ngủ thì cứ ngủ tiếp đi, không sao cả."
Thời Tinh ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ. Hứa Kim nhìn cảnh ấy, lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Ông lén chụp một tấm hình gửi cho một vị thị quan đã nghỉ hưu – bậc trưởng bối từng nhìn Trì Diệu khôn lớn, coi anh như con ruột. Người ấy xem xong, cũng cảm thấy ấm lòng.
Hứa Kim thở dài: [Không biết bao giờ Bệ hạ mới tính chuyện có con. Cũng chẳng rõ lúc tôi còn tại chức có kịp thấy không. Dĩ nhiên, vẫn phải tôn trọng lựa chọn của họ, nuôi con đâu phải chuyện dễ dàng.]
Người bạn già bật cười: [Trước có Bệ hạ, sau lại đến Điện hạ Tất Chu, ông còn chưa chăm đủ sao? Nhân lúc sắp nhẹ gánh thì nghỉ vài năm đi, đừng tự làm khổ mình nữa.]
Hứa Kim cũng cười: [Ông nói phải.] Rồi hai người chuyển sang chuyện đời thường, kể cho nhau nghe tình hình hiện tại.
Đêm xuống, Phí Sở cùng mọi người trở về, mang cho Thời Tinh một phần tôm gai cay. Trước đó, Nghiêm Trường Nhạc đã tải nhiều bộ phim, tối nay Trì Diệu và Thời Tinh cùng ngồi xem. Trên bàn đầy ắp đồ ăn vặt mà Phí Sở mang về. Hai người chiếm trọn một chiếc sofa, Trì Diệu kiên nhẫn bóc từng con tôm, bản thân không ăn, chỉ toàn gắp cho Thời Tinh.
Phí Sở nhìn lần đầu thấy ghen tị, lần hai thấy ngấy, đến lần ba thì bị anh họ thẳng thừng chặn lại: "Muốn ăn thì tự lột, đừng lấy phần ta bóc, càng đừng tranh với Tinh Tinh."
Phí Sở nghẹn ngào, phải hỏi thật lòng: "Anh còn nhớ em là em họ của anh không?"
Trì Diệu thản nhiên: "Nếu ta không nhớ, thì hôm nay khi dì gọi điện nhờ ta giục ngươi về nhà xem mắt, ta đã chẳng buồn che đậy cho ngươi rồi."
Phí Sở thua trận, quay mặt đi xem phim tiếp.
Thời Tinh chẳng để ý lời qua tiếng lại của hai người, chỉ thấy món tôm xào tỏi thơm lừng, ăn một miếng là muốn ăn thêm. Thật ngon!
Dịu Tinh và Xán Tinh thay đổi quỹ đạo, thời gian có ánh nắng kéo dài hơn, nhưng nhiệt độ không tăng, thời gian tuyết rơi lại càng nhiều.
Trước năm mới, Thời Tinh sống những ngày vô tư. Ngoài việc thay mặt hoàng thất đi thăm quân đoàn, quan chức trọng yếu và gửi quà tết, còn lại cậu được Hứa Kim, Nghiêm Trường Nhạc và Trì Diệu hết mực chiều chuộng. Thân hình vốn gầy đi trong giai đoạn ngoại giao, nay không chỉ đầy đặn trở lại, mà còn cao hơn, vóc dáng ngày càng rõ nét của một thiếu niên đang trưởng thành.
Trong kỳ nghỉ, Thời Tinh cũng không muốn phí hoài năng lực chữa trị. Sau khi bàn bạc với Trì Diệu, cậu mở suất chữa trị cho thân nhân sĩ quan Quân đoàn số 1 và quan văn cấp cao. Những người như Thư Ninh, tuy bản thân không mắc bệnh, nhưng gia đình có người bị bệnh bẩm sinh ở biển tinh thần, đều có thể vào cung tìm Thời Tinh trước năm mới.
Những căn bệnh này vốn không khó chữa, có lần cậu chữa cho bốn người trong một buổi chiều.
Biết Nhậm Ngạn Vĩnh có suất, thân nhân ông liền tìm đến. Ông ngại ngùng lảng vảng trong cung hai ba ngày, Thời Tinh không nhận ra, nhưng Trì Diệu đã nhìn thấu. Cuối cùng, khi lớp giấy mỏng bị bóc trần, Nhậm Ngạn Vĩnh mới dẫn người thân đến.
Khi rời đi, ông lần đầu làm trái chủ trương tiết kiệm của Viện trưởng lão, không biết tìm đâu ra, mang đến ba viên thú hạch. Nếu không phải Trì Diệu quá rõ về sự thanh liêm của ông, e rằng anh đã nghi ngờ ông có khuất tất trong công việc rồi.
Thời Tinh nhận quà rất vui.
Thực ra, từ khi được Nhậm Ngạn Vĩnh dạy dỗ, cậu đã chẳng còn khúc mắc gì với vị Hội trưởng lão này. Chướng ngại trong lòng, từ đầu chí cuối, vốn chỉ là điều ông chưa tự buông xuống. Người càng sống lâu, lại càng chấp nhất việc giữ thể diện. Sau đó, Vi Chân cũng tìm đến nhờ cậy – nhưng đó là chuyện về sau.
Năm nay, riêng quà tết, Thời Tinh đã nhận được hơn ba mươi viên thú hạch trị liệu, cậu vô cùng hài lòng.
Đến ngày tết, cả nhóm cùng đến cổ Hoàng lăng, buổi tối thì thức đêm đón giao thừa. Gần đây, nếp sinh hoạt của Thời Tinh ổn định, nên cũng theo kịp mọi người. Buổi chiều, vì lo cho thể chất cậu, ai nấy đều để cậu ngủ trước vài tiếng, đến bữa tối mới gọi dậy.
Đêm xuống, khi tiếng chuông Đế Đô vang lên báo hiệu khoảnh khắc đầu năm mới, cả nhóm theo đề nghị của Tất Chu, kéo nhau đến công viên trung tâm bắn pháo hoa. Không phải loại hiện đại, mà là kiểu cổ xưa – đốt bằng thuốc pháo, để lại vệt sáng thật sự trên bầu trời.
Ban ngày, Đế Đô đã thả hàng trăm máy lọc khói trên cao để xử lý ô nhiễm do pháo hoa gây ra. Tất Chu châm trước một quả, còn quả pháo lớn nhất, mọi người nhất trí giao cho Thời Tinh.
Thời Tinh mặc áo choàng dày cộp, tròn trịa chạy đến châm pháo, rồi lon ton chạy về chỗ mọi người. Cậu cười khúc khích, được Trì Diệu đón lấy, anh còn cúi xuống chỉnh lại chiếc mũ bị lệch trên đầu cậu.
Pháo hoa vụt lên trời, nở rộ thành những chùm sáng rực rỡ, như cây lửa, như hoa bạc.
Phí Sở đứng cạnh, hét lớn ước nguyện. Thời Tinh cũng mỉm cười, khẽ khàng thì thầm một điều: cậu chỉ mong những năm sau này có thể giống như năm nay – thế là đủ.
Trên đường về, Nhĩ Nhã chia đồ ăn vặt, Thời Tinh và Tất Chu vừa đi vừa cười nói ríu rít. Trước khi ngủ, cậu còn đứng bên cửa sổ, ngắm pháo hoa nở rộ phía công viên trung tâm.
Khi tiếng chuông ngân thêm lần nữa, Thời Tinh bỗng ngơ ngẩn nhận ra – cuộc sống của mình đã hoàn toàn khác biệt so với một năm trước, như trời đất đổi thay. Một lần sống lại, cậu thấy mình đã sống không tệ.
Dĩ nhiên, cũng có những phiền não mới: vấn đề biển tinh thần của Điện hạ, hay kỳ trưởng thành sắp tới dường như càng gian nan. Nhưng cậu thích cuộc sống hiện tại.
"Em đã ước gì vậy?" Trì Diệu hỏi.
"Có thể nói ra không?"
"Em có thể lén nói cho ta biết."
Biết rõ đối phương đang cố tình làm nũng, nhưng Thời Tinh vẫn thì thầm vào tai anh.
"Em hy vọng, những năm sau này đều có thể giống như năm nay."
Không để Trì Diệu kịp hỏi thêm, Thời Tinh bất ngờ ôm chặt lấy anh, lí nhí: "Điện hạ, em nhận ra mình thật sự rất thích ngài. Thích lắm… E rằng chẳng thể rời xa ngài nữa rồi."
Trì Diệu khẽ mềm lòng, tay vuốt dọc sống lưng cậu: "Em là bạn đời của ta. Tất nhiên phải luôn ở bên ta." Muốn rời đi ư? Anh tuyệt đối không chấp nhận.