Vận xui đeo bám đến tận cùng, Diệp Hạnh bất ngờ xuyên không, giáng vào thân phận một cô gái khốn khổ trong gia đình cổ đại trọng nam khinh nữ đến cực đoan. Cha vừa qua đời, tổ phụ tổ mẫu lập tức trở mặt, nhẫn tâm muốn tống ba mẹ con nàng ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Nhưng Diệp Hạnh của hiện tại đâu còn là cô gái yếu đuối dễ bắt nạt? Nàng vùng lên, dẫn dắt mẫu thân và muội muội, dùng trí tuệ và sự quyết đoán của mình dạy cho cả nhà một bài học nhớ đời, khiến thôn trưởng phải bó tay, và cả thôn không ai dám bén mảng chọc ghẹo.
Dù đã dẹp yên sóng gió, mục tiêu của Diệp Hạnh vẫn là mang lại cuộc sống ấm no, sung túc cho người thân. Nàng quyết định rời thôn, đặt chân đến phủ thành, tự tay gây dựng một tiệm đồ ăn. Những món ăn độc đáo như Quế hoa tô lạc, song bì nãi, Mê hương cao... nhanh chóng trở thành mỹ vị trứ danh, thu hút vô số thực khách, trong đó có cả Thẩm Lang Quân – vị công tử vốn nổi tiếng trầm ổn, kín đáo, nay lại trở thành khách quen không thể thiếu.
“Còn điểm tâm không?”
“Thẩm Lang Quân muốn điểm tâm, hay muốn thứ khác?” Diệp Hạnh nhìn vành tai ửng đỏ của Thẩm Thiệp, cố ý cười hỏi.
Truyện Đề Cử






