80. Chương 80: Nắm tay nàng (5)

Trọng Sinh Tái Giá? Không! - Tỳ Ổ

Chương 80: Nắm tay nàng (5)

Trọng Sinh Tái Giá? Không! - Tỳ Ổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe xong lời ấy, Dư Phá Diễm mới thả lỏng tay ra, nhưng vẫn để tay lên bức họa. Tào Kiều Kiều thấy cứng đầu cũng vô ích, liền không nhịn được mà làm nũng:
"Đưa cho ta mà~!"
Giọng nàng vốn đã dễ nghe, lại thêm nét mặt khuynh thành càng dễ khiến người ta nhớ mãi. Dư Phá Diễm chẳng thể cưỡng lại được.
Hắn nghiêng đầu sang, Tào Kiều Kiều liền nhanh chóng hôn lên, dù chỉ chạm nhẹ nhưng âm thanh cũng vang rõ.
Dư Phá Diễm thầm cười trước vẻ đáng yêu của cô gái nhà mình, rồi trao bức họa cho nàng.
Tào Kiều Kiều vừa cầm tranh liền mở ra vội vàng. Nhưng vừa nhìn thấy người trong tranh, nàng sững người – lại là hắn!
Dư Phá Diễm thấy sắc mặt ấy liền hỏi:
"Có chuyện gì không?"
Tào Kiều Kiều nghiêm túc gật đầu:
"Không ổn, quá không ổn luôn!"
Dư Phá Diễm chau mày:
"Dung mạo người này cũng xem là tuấn tú, so với Tôn Y Y cũng coi là xứng đôi, sao? Không hợp ý nàng thì là không ổn à?"
Tào Kiều Kiều bĩu môi:
"Dung mạo là cái gì? Ta quan tâm là lòng dạ của người ta."
Dư Phá Diễm càng không hiểu:
"Vậy rốt cuộc chỗ nào không ổn?"
Tào Kiều Kiều gấp tranh lại, nói:
"Hôm rời kinh thành bị thích khách ám sát, chàng còn nhớ không?"
Dư Phá Diễm nghiêm mặt gật đầu:
"Nhớ."
"Thế tửu lâu hôm đó cháng ghé qua, chàng cũng nhớ chứ?"
Dư Phá Diễm lại gật đầu:
"Nhớ, hôm đó còn gặp Tề Tuyên ở đó."
Tào Kiều Kiều nói:
"Chàng chỉ nhớ hắn thôi sao? Trước khi gặp Tề Tuyên, chúng ta còn gặp một người, ta quen, nhưng chàng không nhận ra. Chàng nhìn lại xem, có phải giống người trong tranh không?"
Dư Phá Diễm lúc này mới sực nhớ ra, liền cầm tranh xem kỹ lại, suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói:
"Quả thật có vài phần giống. Tuy lúc đó ta chỉ liếc qua, nhưng khí chất cũng tương tự."
Tào Kiều Kiều "ừ" một tiếng:
"Người đó ta từng gặp trước kia. Hắn là họ hàng xa của nhà Tiết Bằng, chỉ là ta không biết tên hắn là Tiết Huyên."
Dư Phá Diễm lấy làm lạ:
"Vậy có gì lạ? Nàng thấy chỗ nào không ổn?"
Kiếp trước, Tào Kiều Kiều từng gặp Tiết Huyên ở phủ Tề quốc công, nhưng khi đó nàng không biết tên hắn, chỉ biết hắn từng giúp Tề Tuyên giành được thánh tâm. Nào ngờ người đó lại chính là phu quân tương lai của Tôn Y Y!
Tào Kiều Kiều rơi vào trầm tư, bàn tay bất giác siết chặt. Nàng hồi tưởng lại chuyện kiếp trước – Tiết Huyên hẳn là người của Tề Tuyên, vậy mà giờ lại đúng lúc cưới Tôn Y Y, chẳng lẽ Tề Tuyên đang âm thầm thu phục cả hai đại tướng họ Tào và họ Tôn?
Tới lúc này nàng mới nhận ra, hóa ra kiếp trước Tề Tuyên lại có dã tâm lớn đến vậy, năng lực cũng không phải hạng xoàng. Hắn âm thầm thâu tóm cả hai nhà mà nàng không hề hay biết.
Nhưng đời này, Tào Kiều Kiều tuyệt đối không để hắn toại nguyện. Vì động cơ của Tiết Huyên không hề trong sáng!
Nàng không thể trơ mắt nhìn bạn thân mình sa vào bẫy!
Ánh mắt Tào Kiều Kiều mơ màng, không biết đang nghĩ tới điều gì. Nàng chậm rãi nói:
"Phá Diễm, hôm ấy sau khi chúng ta gặp Tiết Huyên thì ngay lập tức gặp Tề Tuyên, chàng nghĩ đó là trùng hợp sao?"
Dư Phá Diễm cũng không dám chắc, có thể là trùng hợp, nhưng cũng không hẳn. Hắn hỏi ngược lại:
"Sao lại không thể là trùng hợp?"
Tào Kiều Kiều giả thiết:
"Nếu không phải trùng hợp, thì vì sao Tiết Huyên đến kinh thành mà không ghé thăm người nhà trước, lại hẹn gặp Tề Tuyên ở một tửu lâu cách trung tâm xa như thế?"
Dư Phá Diễm không cố phản bác, chỉ đưa ra một khả năng khác:
"Làm sao nàng biết hắn không ghé nhà trước rồi mới gặp Tề Tuyên?"
Tào Kiều Kiều phân tích:
"Nếu hắn đã về nhà, hẳn là đang tạm trú tại phủ Tiết, thì gặp Tề Tuyên cũng nên chọn chỗ gần nhà mà hẹn chứ không phải nơi xa xôi như thế. Hơn nữa, Y Y nói mấy ngày tới hai bên cha mẹ mới gặp mặt bàn chuyện hôn nhân, nếu Tiết Huyên đã sớm về rồi thì chắc chắn phụ mẫu hắn đã sớm đi gặp sui gia tương lai. Đằng này lại để đến rằm tháng Giêng mới hẹn nhau xem mặt. Nếu nhà họ Tôn biết chuyện này, chắc chắn sẽ thấy nhà Tiết không thành tâm, mà hôn sự cũng dễ bị ảnh hưởng. Chàng nói xem, nhà họ Tiết có cam lòng để lỡ mối lương duyên tốt thế không?"
Dư Phá Diễm nghe thấy có lý, liền gật đầu khen:
"Quả không hổ là nữ nhân, mấy chuyện trong nhà nàng nhìn thấu đáo hơn ta."
Tào Kiều Kiều tự giễu:
"Chàng chê ta tính toán nhiều rồi phải không?"
Dư Phá Diễm kéo tay nàng dỗ dành:
"Không có, ta biết nàng vốn lương thiện, suy nghĩ nhiều như vậy cũng chỉ vì lo người thân bị tổn thương thôi."
Tào Kiều Kiều lúc này mới tha cho hắn, nói tiếp:
"Ta dám khẳng định người này chính là người của Tề Tuyên. Ta không thể để hắn đem hôn sự của Y Y ra làm trò đùa!"
Dư Phá Diễm hoàn toàn tin tưởng vào phán đoán của nàng, còn Tào Kiều Kiều thì vô cùng chắc chắn với suy đoán của mình – dù sao nàng cũng sống lại một đời, có chút “thiên cơ” cũng là lẽ thường.
Dư Phá Diễm hỏi thẳng:
"Vậy giờ nàng muốn làm gì?"
"Chuyện này không thể chậm trễ. Trước hết đến nhà Y Y nói rõ cho cô ấy biết, người này không đáng để gửi gắm cả đời."
Nhưng Dư Phá Diễm cảm thấy không ổn, hắn phân tích:
"Dựa theo những gì ta điều tra, Tiết Huyên là người rất tốt. Nàng xem, tuổi còn trẻ đã đỗ tú tài, hơn nữa còn có một chuyện nàng chưa biết."
"Chuyện gì?"
Dư Phá Diễm kể lại điều tra của mình:
"Thật ra hắn đỗ tú tài sớm hơn thế nhiều. Nhưng xui xẻo là năm ấy trong kỳ thi xuân, hắn gặp phải một lô mực kém chất lượng. Loại mực ấy để càng lâu càng phai nhạt, đến khi chấm bài thì quyển thi của hắn đã biến thành tờ giấy trắng nhàu nát."
Tào Kiều Kiều cảm khái:
"Chuyện thế này mà ta chưa từng nghe tới. Chàng thậm chí điều tra được cả việc này?"
"Ừ. Năm đó hắn là người duy nhất nộp bài trắng. Nhưng việc này lại không bị đồn ra ngoài quê nhà. Có thể thấy hắn là người nhẫn nhịn đến mức nào. Bề ngoài nhìn hắn ôn hòa, nàng nghĩ xem, nàng sẽ làm thế nào để Y Y tin hắn không đáng tin cậy?"
Tào Kiều Kiều nghẹn lời. Đúng vậy, nàng biết phải nói sao đây?
Nàng cố vắt óc tìm lý do, nói:
"Tiết Huyên là người của Tề Tuyên, tâm tư khó dò…"
Dư Phá Diễm nói mấy câu liền khiến nàng cứng họng:
"Tiết Bằng vốn đã thân thiết với Tề Tuyên, người trong tộc Tiết có qua lại cũng đâu có gì lạ. Vậy chẳng lẽ chỉ vì mối quan hệ giữa nàng và Tề Tuyên mà bắt người ta từ bỏ một mối nhân duyên tốt đẹp?"
Tào Kiều Kiều thở dài nói:
"Vậy chàng nói xem, nên làm thế nào đây?"
Nỗi lo lắng của nàng không phải không có lý. Bởi theo quỹ đạo của kiếp trước, người này lẽ ra không nên xuất hiện vào thời điểm hiện tại. Việc hắn xuất hiện sớm như vậy hẳn phải có nguyên do.
Tào Kiều Kiều chợt nhớ đến một sự kiện từng khiến cả Tề Tuyên và Tiết Huyên danh chấn Đại Chu. Nếu chuyện ấy lại xảy ra vào lúc này, thì đúng là khó tin – vì có những thứ vốn dĩ không thể kiểm soát. Chẳng lẽ đến cả ông trời cũng nghiêng về phía Tề Tuyên?
Không, không thể! Thiên tai nhân họa vốn có thời điểm, nàng không tin là ông trời giúp hắn.
Vậy thì Tiết Huyên đến kinh thành sớm như thế là để làm gì?
Chẳng lẽ là để giúp Tề Tuyên bắt đầu tiến vào triều đình?
Đầu óc Tào Kiều Kiều trở nên hỗn loạn. Tóm lại, nàng có linh cảm rằng, đây không phải là chuyện tốt.
Nàng không thể nói rõ chuyện mình trọng sinh, nên cũng chẳng thể kể lại những gì từng xảy ra ở kiếp trước cho Dư Phá Diễm nghe. Gần như cầu xin, nàng hỏi:
"Phá Diễm, chàng có thể giúp ta khiến Tiết Huyên rời xa Y Y được không?"
Dư Phá Diễm trấn an:
"Nàng đừng vội, chuyện gì cũng có cách."
Tào Kiều Kiều gật đầu:
"Không thể chậm trễ. Ta phải đến nhà Y Y xem sao. Nếu hôm nay thật sự hai nhà gặp mặt thì chỉ còn cách phá ngang, còn nếu là ngày mai, thì vẫn còn thời gian chuẩn bị."
Dư Phá Diễm không nói nhiều, lập tức ra lệnh chuẩn bị xe ngựa, cùng Tào Kiều Kiều đến phủ Tôn gia. Nhưng không may, hạ nhân nói vừa có khách tới, vợ chồng Tôn Lập đang khoản đãi trong đại sảnh.
Tào Kiều Kiều vừa nghe mô tả đã biết ngay là Tiết Huyên tới rồi.
Nàng đành dặn Dư Phá Diễm vài câu rồi đi vào hậu viện tìm cách trì hoãn.
Dư Phá Diễm kéo tay nàng lại, nói:
"Mình nàng không thể kéo dài lâu đâu, cầm cái này đi."
Tào Kiều Kiều nhận lấy một gói giấy màu nâu vàng. Dư Phá Diễm nói:
"Đây là phấn hoa đã được nghiền kỹ, nàng nhân lúc tiện thì bỏ vào trà hay thức ăn của Y Y. Nàng ấy sẽ bị nổi mẩn, ít nhất phải hơn mười ngày mới khỏi."
Tào Kiều Kiều lập tức cảm thấy có hy vọng. Nhưng nàng cũng lo lắng thứ này sẽ làm hại đến sức khỏe của Y Y, liền vội hỏi:
"Có hại cho thân thể không?"
Dư Phá Diễm thành thật:
"Ít nhiều gì cũng có, nhưng tình huống khẩn cấp, nàng tự quyết đi."
Tào Kiều Kiều siết chặt gói giấy trong tay, xoay người bước vào phủ Tôn.
Hai hại chọn điều nhẹ hơn.
Nếu để Y Y bị người ta tính kế chuyện nhân duyên, thì sau này biết được chân tướng, nàng ấy sẽ đau khổ gấp trăm lần so với việc bị nổi mẩn tạm thời!
Dư Phá Diễm chờ bên ngoài rất lâu, Tào Kiều Kiều mới điềm nhiên bước ra khỏi phủ.
Dư Phá Diễm vén rèm xe ngựa, đón nàng lên, rồi hỏi:
"Xong rồi chứ?"
Tào Kiều Kiều mím môi khẽ đáp "Ừm", rồi dặn:
"Mặc Khả, hồi phủ."
Xe chuyển động rồi, Tào Kiều Kiều mới kể lại đầu đuôi cho Dư Phá Diễm nghe.
Lúc nàng vào phủ thì Tôn Y Y vẫn chưa ra đại sảnh gặp nhà họ Tiết, đang ở trong khuê phòng căng thẳng vô cùng. Tào Kiều Kiều đã lén bỏ thuốc vào chén trà của nàng ấy, chỉ một lúc sau Y Y đã kêu không khỏe, thế là buổi gặp gỡ liền bị hủy. Dù nhà họ Tiết vẫn ở lại dùng cơm, nhưng Tiết Huyên và Y Y rốt cuộc cũng không gặp được nhau.
Như vậy, chuyện hôn sự của Y Y tạm thời được trì hoãn. Nhưng cũng không thể kéo dài mãi, Tào Kiều Kiều phải nghĩ ra cách để cắt đứt triệt để mối hôn sự này mới được.
Dư Phá Diễm hỏi:
"Nàng định làm sao để nhà họ Tôn từ bỏ Tiết Huyên? Hắn cũng được xem là thanh niên tài tuấn, là mối lương duyên tốt, sao họ cam lòng dễ dàng bỏ qua?"
Tào Kiều Kiều đã có kế hoạch. Tuy nàng ít khi dính vào tranh đấu chốn hậu viện, nhưng khi cần dùng đến đầu óc thì cũng không thiếu mưu kế gì cả!
Tào Kiều Kiều cười:
"Cha mẹ Y Y rất thương nàng ấy. Chỉ cần Y Y tự mình nói không muốn, nhà họ Tôn tuyệt đối sẽ không ép buộc."
Dư Phá Diễm thấy nàng cười tự tin, liền hỏi:
"Nàng đã có cách rồi?"
Tào Kiều Kiều gật đầu:
"Dù sao cũng là tâm tư con gái, chàng không thể hiểu bằng ta được. Ta đã có cách khiến Y Y tự mình mở miệng từ hôn rồi. Nhưng vẫn cần chàng giúp đỡ."
Dư Phá Diễm lập tức đồng ý:
"Cần gì cứ nói, Mặc Khả để nàng sai bảo."
Mặc Khả đang ngồi ngoài xe, nghe chủ nhân mình bán đứng mình nhanh thế, chỉ biết thở dài một tiếng trong lòng:
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân! Lý nào này, đúng là trúng ở ai cũng hiệu nghiệm mà!
Tào Kiều Kiều cười rõ to:
"Được! Vậy ta không khách khí, sẽ sai Mặc Khả ngay đây!"}