Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng
Chương 28: Lòng người không biết đủ
Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuyên Nguyệt Ninh miệt mài vẽ ngày đêm, gần như mỗi ngày chỉ chợp mắt được đôi chút, đến cả trong mơ cũng là những nét vẽ. Cuối cùng, nàng cũng hoàn thành hơn hai mươi bản vẽ mà Tiêu phu nhân đã giao trong vòng bảy ngày.
Với đôi mắt thâm quầng, đỏ hoe, nàng trịnh trọng trao chồng bản vẽ tận tay cho chưởng quầy: “May mà không phụ lòng tin cậy.”
Thấy tiểu cô nương mười ba tuổi trước mặt, quầng thâm mắt sâu hoắm, đứng còn không vững, chưởng quầy liền chủ động cho nàng nghỉ ngơi một ngày. Nàng cũng chẳng chút khách sáo, chỉ mong sớm về nhà, được ngả lưng trên giường mà ngủ một giấc.
Thế nhưng, trước khi rời khỏi cửa tiệm, nàng vẫn nán lại hỏi chưởng quầy xem hôm nay có được tính công như thường lệ không, hay là sẽ bị coi là nghỉ phép không lương.
Chưởng quầy nhìn tiểu cô nương lanh lợi trước mắt, cũng thấy nàng đã quá vất vả. Gia cảnh khó khăn, phải lo toan sớm, nàng vẽ cực nhọc như vậy mà chưa từng than phiền một lời: “Được chứ, con cứ tính công. Đây, cầm lấy tiền rồi mau về nhà ngủ một giấc đi.”
Tuyên Nguyệt Ninh ngáp ngắn ngáp dài, hai mắt gần như không mở nổi, vẫn cố gắng đếm lại số tiền một lượt, chắc chắn chưởng quầy không đưa thiếu mới yên tâm về nhà, ngả vật xuống giường mà ngủ say.
Trong giấc ngủ say, nàng cảm thấy có chiếc khăn ấm áp lướt qua mặt, dễ chịu đến mức khẽ rên vài tiếng, rồi nghiêng người sát lại nguồn hơi ấm đó.
Tuyên phu nhân thấy nữ nhi trở về, đã sớm đuổi bọn trẻ trong sân đi, sợ chúng làm phiền giấc ngủ của nàng. Nhìn thấy nàng còn chưa kịp cởi giày đã nằm ngủ say trên giường, lòng bà trăm mối ngổn ngang.
Bà đích thân cởi áo giúp nàng, lại cẩn thận lau sạch người cho nàng, dùng ngón tay chọc nhẹ lên trán, dáng vẻ giận mà thương: “Ngươi vì cái họ Tiêu đó mà lao tâm khổ trí đến thế, ngốc nghếch đến vậy sao? Nữ nhân kia thấy ngươi mềm yếu liền lấn lướt, chẳng có tiền đồ gì cả. Không vẽ cho bà ta thì có sao đâu? Chẳng lẽ bà ta còn dám chỉ mặt mắng ngươi?”
Tuyên Nguyệt Ninh trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được có điều gì đó không đúng, khoát tay lẩm bẩm: “Con hiểu mà...”
Nàng cựa mình, bị Tuyên phu nhân lau tới lau lui làm cho nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm: “Nương, tin con... hừ... nâng càng cao thì khi rơi xuống mới càng đau.”
“Ta thấy ngươi hiện giờ đã đủ thảm rồi!” – Tuyên phu nhân vừa thay áo cho nàng, vừa trừng mắt nhìn. Đắp chăn cho nàng cẩn thận rồi bước ra ngoài, trong lòng hạ quyết tâm: cái họ Tiêu kia mà còn dám bắt nạt mẹ góa con côi nhà bà, thì bà sẽ không để yên đâu.
Bên kia, chồng bản vẽ mà Tuyên Nguyệt Ninh vẽ suốt mấy đêm không ngủ, sau khi nàng về nhà, chưởng quầy dặn dò tiểu nhị một tiếng, rồi cầm theo bản vẽ đến Tiêu phủ.
Tiêu phu nhân hơi nheo mắt, cầm lấy chồng bản vẽ dày cộp quăng lên bàn, không thèm nhìn qua: “Nhanh như vậy đã vẽ xong, chẳng lẽ không dụng tâm, làm qua loa cho xong chuyện? Ngươi biết mỗi bản vẽ đều đại diện cho danh tiếng của Linh Lung Các chứ?”
Chưởng quầy cười lấy lòng: “Phu nhân nói lời này, ý là ngay cả ta cũng không tin được sao? Nếu vẽ không tốt, ta đã chẳng mang đến. Mỗi bản vẽ ta đều kiểm tra kỹ lưỡng, đều rất xuất sắc.”
“Vậy sao?” Tiêu phu nhân tùy tiện rút một tờ xem thử, xác nhận quả thật không tệ, lúc này mới nở nụ cười: “Xem ra cũng có dụng tâm, không uổng công giữ nàng ở cửa hàng.”
“Phu nhân có tấm lòng nhân hậu,” – chưởng quầy nịnh một câu, rồi nói thêm – “Thất nương chịu khó chịu khổ, lại thành thật, mỗi bản vẽ đều dồn hết tâm sức, đến cả ngủ cũng chẳng dám chợp mắt.”
“Vậy à?” Sắc mặt bà ta bình thản, lau tay bằng khăn tay sau khi xem xong bản vẽ, dường như những gì Tuyên Nguyệt Ninh làm đều là chuyện đương nhiên.
Chưởng quầy còn định nói tiếp thì bị bà ta ngắt lời, vội chuyển đề tài sang doanh thu của cửa hàng. Chưởng quầy nói nhờ có Thất nương mà việc buôn bán ngày càng hưng thịnh.
Tiêu phu nhân khẽ phất chiếc khăn tay đỏ trước mặt hắn, sai tỳ nữ vào phòng lấy đồ rồi nói: “Tiền lời cửa hàng là công lao của mọi người, không thể tính hết cho một mình nàng được.”
Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì giống như đang phủi sạch toàn bộ công sức của Tuyên Nguyệt Ninh.
Trong lòng chưởng quầy khẽ chấn động, cảm thấy khó tin.
Một lát sau, tỳ nữ đem đồ ra, phu nhân đưa cho chưởng quầy một chồng đơn đặt hàng mới: “Đây là một chồng đơn mới ta vừa soạn, về đưa cho Tuyên... Thất nương vẽ cho thật tốt.”
Chưởng quầy thấy trong tay là không dưới hai mươi tờ đơn, khuyên can: “Phu nhân, nhiều như vậy, một mình Thất nương sao vẽ cho kịp?”
Ánh mắt sắc lạnh của Tiêu phu nhân lập tức nhìn hắn: “Ngươi làm chưởng quầy Linh Lung Các bao năm, thật sự nghĩ Linh Lung Các là của ngươi sao? Nàng đã có thể vẽ hai mươi bản trong bảy ngày, tức là vẫn còn sức. Ngươi đừng để con nha đầu đó lừa.”
Thấy hắn còn định nói gì, bà ta lại dịu giọng trấn an: “Ngươi biết mấy đơn này quan trọng thế nào với Linh Lung Các không, nhờ chúng, chúng ta mới có thể mở rộng thị trường ở Việt Châu. Cho nên, cứ để Thất nương vất vả thêm chút, nếu thật sự không chịu nổi, bảo nàng đến tìm ta, ta sẽ nói chuyện.”
Chưởng quầy ôm chồng đơn mới cùng chồng bản vẽ vừa hoàn thành, rời khỏi phủ mà thở dài một tiếng.
Tiêu phu nhân liền gọi tỳ nữ bên cạnh lại: “Diêu Tam nương có động tĩnh gì chưa?”
“Nô tỳ đã làm theo lời dặn của phu nhân, nói rằng phu nhân vốn muốn đề bạt nàng làm họa sĩ chính, nhưng do nể tình nên mới giữ Tuyên Nguyệt Ninh ở lại. Nàng ta rất phấn khích, mấy ngày nay thân thiết với vài họa sĩ ở các cửa hàng nhỏ khác.”
“Canh chừng kỹ vào, cần thì giúp một tay, đừng để hỏng chuyện.”
Lại nói đến Tuyên Nguyệt Ninh đã ngủ đủ giấc, hôm sau quay lại cửa tiệm, vừa thấy một chồng đơn đặt hàng mới, nàng nói như đùa: “Trước đây một tháng có bốn năm đơn đã là nhiều, vẫn là bá mẫu thật lợi hại, mấy ngày đã gom được ngần này, cũng bằng lượng đơn của nửa năm rồi.”
Quả thực là lòng người không biết đủ, tham như rắn nuốt voi.
Nàng ôm chồng đơn trở về gian phòng nhỏ, vừa nhìn đã biết lúc nàng không có ở đây, Diêu Tam nương lại động vào đồ đạc trên bàn nàng.
Suy nghĩ một chút, nàng mang giấy vẽ và chồng đơn ra quầy, đặt xuống, rồi quay lại lấy dụng cụ, ngồi ngay tại quầy, bắt đầu vẽ.
Mọi người trong cửa hàng đều kinh ngạc nhìn. Nàng nói với chưởng quầy và a bà đang mua đồ rằng: “Bá mẫu muốn Thất nương vẽ, ở mãi trong gian kia cũng thấy ngột ngạt, không nghĩ ra được ý tưởng gì. Ra ngoài vừa thoáng đãng, vừa dễ vẽ. Bà đừng nhìn bản vẽ nha, chưa chế tác không thể để ai xem được.”
“Tiểu cô nương này, a bà sẽ không nhìn đâu. Đúng là ở phòng trong kia hại mắt thật, ra đây cho thoáng cũng tốt, vậy con vẽ cho thật tốt nhé.”
Chưởng quầy liếc nhìn, rồi xoay qua đón tiếp a bà. Miễn là nàng không cho người ngoài xem bản vẽ là được, còn lại tùy nàng vậy.
Mấy ngày liên tiếp, Linh Lung Các vẫn mở cửa. Tuyên Nguyệt Ninh ngồi vẽ ngay tại quầy, bận đến mức không có thời gian trò chuyện với khách.
Khách cũng không dám làm phiền, chỉ lúc chọn trang sức mới nói với chưởng quầy: “Họa sĩ chính của cửa hàng các ngươi chăm chỉ thật, ta nhớ hôm qua tới cũng thấy nàng đang vẽ.”
Dần dần ai cũng nhận ra: nàng luôn vẽ không ngừng nghỉ, chưa từng dừng tay. Có người bất bình thay nàng: “Không phải tiệm các ngươi có hai họa sĩ sao? Sao chỉ thấy mình tiểu nương tử này vẽ đến không kịp uống nước?”
Chưởng quầy không giải thích được, đành khen rằng nàng rất chăm chỉ.
Đến ngày giao bản vẽ, nàng ủ rũ giao chỉ một nửa bản vẽ, ấm ức đáp: “Đơn đặt hàng nhiều quá, mỗi bộ đều phải suy nghĩ kỹ, nên vẽ chậm. Con đã cố hết sức rồi.”
Thật ra, những bản vẽ này đều là nàng tranh thủ ban ngày vẽ ở Linh Lung Các. Về nhà thì cùng Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký cho gà ăn, đọc sách với Bùi Ngụ Hành, may áo với mẫu thân. Nàng bận lắm, không có tâm trí đâu mà đáp ứng sự tra tấn của Tiêu phu nhân.
Lần trước ngoan ngoãn vẽ xong, chỉ là muốn thử bà ta thôi. Giờ đã rõ kết quả, nàng chẳng cần gì phải ngược đãi bản thân.
Chưởng quầy an ủi vài câu, bảo không sao, cứ tiếp tục vẽ, ông sẽ thay nàng giải thích với Tiêu phu nhân.
Không ngờ chưa được bao lâu đã xảy ra chuyện. Bản vẽ mà Tuyên Nguyệt Ninh dùng bảy ngày để hoàn thành, Linh Lung Các vừa chế tác xong, còn chưa kịp gửi cho khách thì đã có cửa hàng nhỏ trưng bày những mẫu y hệt như vậy. Giá còn rẻ hơn Linh Lung Các một nửa. Chưởng quầy nghe tin, đích thân đi xem, phát hiện có năm món giống y hệt như đúc, chẳng khác nào lấy bản vẽ ra mà làm.
May mà khách hàng của Tiêu phu nhân không đưa ra yêu cầu gì trong đơn đặt hàng, chỉ dặn làm xong cứ để ở cửa tiệm trưng bày, chờ có thời gian họ sẽ tự đến lấy, nên cũng giảm được một ít tổn thất. Chứ nếu khách hàng trực tiếp đến đặt hàng theo yêu cầu riêng, thì họ sẽ đều cần trang sức độc đáo, khác biệt với người khác.
Nhưng chuyện này, nói lớn không lớn, nói nhỏ chẳng nhỏ. Cửa hàng khác sao có thể làm ra mẫu giống hệt? Trừ phi có người đưa bản vẽ ra ngoài.
Diêu Tam nương đứng bên cạnh châm chọc, không muốn để chưởng quầy che giấu chuyện này: “Bản vẽ chỉ có một người vẽ, trừ nàng ra thì còn ai biết? Giờ đã rò rỉ năm bản, sau này chẳng lẽ muốn rò rỉ hết cho người ta? Ngươi không báo chủ nhân, chẳng lẽ chính ngươi là người đưa?”
Chưởng quầy trừng mắt nhìn: “Nói bậy bạ! Thất nương không phải người như vậy.”
Tuyên Nguyệt Ninh đứng cạnh, nhìn Diêu Tam nương làm ra vẻ vì cửa tiệm mà đòi công lý. Nghĩ đến chuyện bản vẽ của mình hay bị lục lọi, đúng là vừa ăn cướp vừa la làng. Nàng liền nói: “Bản vẽ không phải do ta đưa ra. Đơn này gấp, ngoài thời gian ta ăn cơm uống nước ra còn lại đều tranh thủ vẽ, thì làm sao ta có thời gian đem bản vẽ cho người khác?”
Diêu Tam nương ôm ngực nói: “Ai biết lúc ngươi mang bản vẽ về nhà, có cho người khác xem không? Cái gì mà ngày đêm vẽ, có khi chỉ giả bộ.”
“Đây là vu oan giá họa, ta Tuyên Thất nương tuyệt đối không chấp nhận. Tam nương nói ta đưa bản vẽ cho cửa tiệm khác, có chứng cứ không?” Nàng đứng đó, như một đóa hoa nhỏ kiên cường giữa gió lạnh.
“Tam nương không có chứng cứ, nhưng ta có.” Một giọng nói vang lên – chính là Tiêu phu nhân. “Ta vốn định đến xem Thất nương dạo này bận rộn gì, đến cả đơn hàng ta đưa cũng chưa vẽ xong, thì nghe nói bản vẽ bị rò rỉ, làm cửa tiệm khác chế tác trước. Nên ta cố ý đi tới các cửa tiệm đó một chuyến. Thất nương, ngươi giải thích xem, mấy đơn này là thế nào?”
Năm bản vẽ từ tay Tiêu phu nhân rơi xuống, rơi ngay dưới chân Tuyên Nguyệt Ninh. Vừa nhìn qua, từ giấy đến nét vẽ, đều giống hệt bản vẽ mà nàng đã giao cho chưởng quầy, như thể chính tay nàng làm ra.