Chương 123: Đoàn Người Đeo Băng Đỏ

Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai chị em gật đầu lia lịa, dù sao thì cũng không thể tránh né mãi được. Cùng sống trong một nhà, muốn đoạn tuyệt sạch sẽ cũng đâu phải chuyện dễ.
May thay hôm nay cả hai đứa cũng muốn lên núi, Liễu Vân Sương liền tranh thủ đi cùng. Cô định hái cành liễu, còn hai đứa nhỏ thì muốn vào sâu trong rừng. Dặn dò cẩn thận xong, ba người chia nhau mỗi đứa một ngả.
Hôm nay vận tốt, cô chặt được đến ba bó liễu. Một bụi liễu lớn bị cô dọn sạch trơn. Nếu ôm hết về một lượt thì nặng nhọc, mà mang từng bó lại mất thời gian, nên cô quyết định gánh từng chuyến.
Cô đặt bó đầu tiên ngay đoạn đường dễ nhìn thấy từ nhà, rồi quay lại lấy bó thứ hai. Khoảng cách không xa, tranh thủ lúc trời còn sớm.
Khi mang bó cuối cùng về đến nhà, trời vừa gần trưa. Nhà cô không có đồng hồ, chỉ biết ước lượng thời gian qua bóng nắng. Dạo này đội sản xuất nghỉ làm, nên cũng chẳng còn tiếng chuông báo giờ như trước kia.
Hứa Tri Tình đang chơi trước cửa cùng hai em. Dọc vệ đường mọc đầy quả cà đen – món ăn vặt hiếm hoi mà trẻ con thời ấy rất thích.
“Ôi, mẹ về rồi!”
Tri Tình nhìn thấy cô từ xa, reo lên vui vẻ rồi chạy ra đón.
Hai đứa nhỏ cố lắm mới khiêng được một bó về. Cô tiếp tục quay lên núi lấy nốt bó cuối cùng. Vừa định bước vào nhà, bỗng thấy từ đầu đường lớn xuất hiện một đoàn người, ai nấy đều đeo băng đỏ chót trên tay.
Tim Liễu Vân Sương bỗng thắt lại. Trang phục này… chẳng phải y hệt nhóm người cô từng gặp ở chợ đen hôm trước sao?
Lại có người trong thôn ra đón, dẫn đoàn rẽ vào đường chính. Cảnh tượng ấy khiến cô không khỏi nghi ngờ.
“Mẹ ơi, mấy người kia là ai vậy?”
Tri Tình nhìn theo đoàn người, háo hức hỏi.
“Mẹ cũng không biết. Nhưng chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu. Các con mau vào nhà, mẹ ra xem thử một chút.”
Khuôn mặt Liễu Vân Sương hiện rõ vẻ cảnh giác. Không biết đám người này có phải đến tìm cô hay không, nhưng để đề phòng, cô phủi bụi trên áo rồi lặng lẽ bám theo.
Cô đến nơi thì đoàn người đã đi khuất. Đang đứng đó đoán già đoán non, bỗng thấy Lý Nguyệt Lan từ ngõ nhỏ đi ra.
“Chị Vân Sương, chị cũng ra xem vui à?”
Liễu Vân Sương nhíu mày:
“Bọn họ đến nhà họ Hứa à?”
“Dạ, em nghe nói vậy. Tối qua lúc họ đến nhà đại đội trưởng, em đã về rồi. Định sang báo chị nhưng trễ quá, sợ làm phiền. Bây giờ đi luôn đi, chị đi với em chứ?”
Liễu Vân Sương gật đầu. Giờ thì cô yên tâm, đám người này chắc chắn không đến tìm mình. Nhưng lòng tò mò vẫn còn – không biết nhà họ Hứa lại dính vào chuyện gì nữa.
Cô không đi thẳng như Lý Nguyệt Lan, mà kéo cô ấy vòng ra phía sau, đến đống củi quen thuộc – đúng nơi hôm qua Hứa Tri Lễ từng rình trộm nhìn.
Từ vị trí này có thể quan sát rõ sân nhà họ Hứa, vừa kín đáo, lại khó bị phát hiện.
Lý Nguyệt Lan cũng hiểu ý, không hỏi thêm. Cô biết rõ mối quan hệ giữa Liễu Vân Sương và nhà họ Hứa chẳng hề tốt đẹp, nên không nên để ai thấy họ đứng gần nhau.
Từ xa, tiếng cãi vã vang lên trong sân:
“Các người nói cái gì? Nhân sâm là của nhà tôi, sao lại thành của chung? Dù cậu là cán bộ công xã cũng không được nói năng bậy bạ như vậy!”
Bà cụ Hứa vốn tính hung hăng, thế mà lúc này lại tái mặt như con mèo bị dội nước lạnh, thần sắc hoang mang. Trước đây, chỉ cần ai nói nặng lời một chút là mụ đã chửi bới um sùm, không tha một ai. Nhưng hôm nay, vừa nghe đến chuyện “tố cáo”, mụ đã mất hết bình tĩnh.
“Có người phản ánh rằng trước đó nhà các người nói sẽ góp tiền mua lương thực cho đội. Giờ thì sao? Vừa tìm được bảo vật quý liền chối bay chối biến. Rốt cuộc là có âm mưu gì?” – Giọng đại diện công xã lạnh lùng, dứt khoát, không để lại đường lui.
Bà cụ Hứa lập tức gào thét:
“Ai bịa chuyện độc ác như vậy! Nhà tôi còn chưa lo nổi cơm ăn, lấy đâu ra tiền mua lương thực cho người khác? Con gái sắp gả, cháu trai lớn sắp cưới vợ, tiền tiêu như nước, giờ còn muốn ép chúng tôi đến đường cùng chắc?”
Nói xong, mụ ôm mặt khóc lóc thảm thiết, tiếng gào vang vọng như chuông làng.
Nhưng những người kia đâu phải dạng vừa, sao có thể bị lừa. Một người đàn ông nghiêm giọng quát lên:
“Thôi đủ rồi! Đứng dậy nói chuyện đàng hoàng. Còn giả vờ khóc lóc nữa, tôi lập tức đưa về công xã ngay!”
Không ngờ, bà cụ Hứa đang quỳ khóc như chết cha chết mẹ, nghe vậy liền bật dậy nhanh như chớp, y như tuồng diễn bị lật tẩy. Đến Liễu Vân Sương đứng ngoài cũng phải thầm tặc lưỡi – đúng là diễn viên lão luyện.
Lý Nguyệt Lan đứng sau lưng cô khẽ bĩu môi: “Chỉ giỏi bắt nạt người yếu, gặp người cứng đầu thì co rụt cổ. Đúng là hổ giấy.”
Người công xã tiếp tục nghiêm khắc:
“Chuyện nhân sâm, nếu không có gì khuất tất thì cứ mang ra đây cho chúng tôi kiểm tra. Đây là vật quý, không thể tự ý mua bán tùy tiện, dễ gây chia rẽ nội bộ. Nhân sâm đâu phải rau muống, muốn làm gì thì làm!”
Những lời này khiến cả đội sản xuất im bặt. Liễu Vân Sương nghe xong, trong lòng không khỏi khinh bỉ – một củ nhân sâm mà cũng gọi là “phá hoại đoàn kết”, rõ ràng là cố tình gây khó dễ.
Bà cụ Hứa vừa định nổi giận lần nữa, thì Hứa Lam Giang bước ra, giọng nói dứt khoát:
“Đồng chí, chuyện này nhà chúng tôi không tùy tiện chút nào. Ngày mai phiên chợ mở, nếu bán được thì bán, còn không thì… đem nấu canh tẩm bổ. Nhà còn mấy đứa nhỏ yếu ớt.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết, chẳng nể nang ai. Người đối diện dù bực mình cũng chẳng thể phản bác.
Một bà trong đoàn, chính là bà Hoa, không kiềm được liền buông lời chua chát:
“Người ta chỉ bảo mang ra xem một chút thôi, có ai đòi chia phần đâu mà phản ứng dữ vậy, như thể ai cướp của nhà các người không bằng!”
Bị đụng trúng tim đen, bà cụ Hứa lập tức gào thét như bị rút ruột:
“Được! Tôi biết rồi! Mấy người cứ nhắm vào nhà tôi, vì ghen tị, vì thấy chúng tôi có của quý, muốn tranh đoạt đúng không? Chính bà – bà Hoa! Là bà giở trò bỉ ổi đó đúng không? Tôi đánh chết bà!”
Vừa dứt lời, mụ lao đến như muốn xé xác bà Hoa.
“Đứng lại! Dám động thủ trước mặt cán bộ công xã à?” – Một tiếng quát vang dội.