Chương 189: Chia đất và lời mời không thành

Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 189 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liễu Vân Sương nghe xong thì không thể nhịn được nữa. Cô ngẩng đầu, ánh mắt thẳng về phía trước, từng lời cất lên kiên quyết, rành rọt:
"Đủ rồi! Đất là của tôi, tôi có quyền quyết định. Đội trưởng, anh viết giấy đi ạ!"
"Được!" – Trương Trường Minh gật đầu, vẻ mặt không giấu được sự hài lòng. Anh ta thích kiểu người dứt khoát, chứ không phải kẻ miệng thì đạo đức, tay thì âm mưu như Hứa Lam Hà.
"Cô không nghe tôi, sau này hối hận thì đừng trách!" – Hứa Lam Hà hất tay áo, mặt đỏ bừng vì tức giận, ngạo nghễ bỏ đi như thể mình là người bị tổn thương nặng nề nhất.
Liễu Vân Sương chẳng buồn ngoảnh lại. Cô ký tên, đóng vân tay đầy đủ, mọi thủ tục xong xuôi, rành rành như ban ngày.
Cô chọn mảnh đất phía Đông, liền kề nhà mình, tổng cộng mười hai mẫu – một diện tích không hề nhỏ. Trong lòng đã bắt đầu tính toán chuyện năm tới sẽ canh tác ra sao. Chỉ nghĩ đến thôi mà lòng đã rạo rực.
Những người còn lại, chẳng ai dại gì từ bỏ ruộng lúa tốt, ai nấy âm thầm lắc đầu. Có người còn thì thầm:
"Liễu Vân Sương đúng là điên, ruộng ngon không giữ, lại đòi lấy đất khô cằn phía Đông."
Nhưng cô chẳng bận tâm. Người khác chỉ thấy hiện tại, đâu hiểu được toan tính lâu dài của cô.
Việc bốc thăm và chia đất tốn khá nhiều thời gian, đại diện mỗi nhà lần lượt lên làm thủ tục. Trời thì lạnh cắt da, việc đo đạc lại vất vả, mất đến năm ngày mới xong xuôi.
Chiều hôm đó, Liễu Vân Sương dắt ba đứa nhỏ ra đứng giữa mảnh đất rộng trước nhà. Gió đông thổi buốt, nhưng lòng người lại ấm lạ thường.
"Mẹ ơi, đất rộng thế này, mình trồng bao nhiêu rau cũng chẳng hết!" – Tri Tình reo lên, mắt tròn xoe ngạc nhiên.
"Không cần trồng hết đâu con, mình làm từ từ. Trước tiên trồng một ít rau, xem tình hình rồi tính tiếp." – Liễu Vân Sương nhẹ nhàng đáp. Trong đầu cô đã tính đến chuyện tưới tiêu. Nếu trồng cả cánh đồng thì mỗi ngày tưới nước cũng đủ mệt chết.
"Vâng ạ, con hiểu rồi. Làm từng bước cũng được." – Hứa Tri Tình gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự hiểu chuyện.
Trồng nhiều quá không những khó chăm sóc, mà còn dễ bị trộm. Lúc đó chẳng những không có lời, còn chuốc thêm bực mình vào người.
"Về thôi, trời lạnh thế này đứng ngoài gió lâu dễ cảm lắm." – Cô nói rồi bế Hứa Tri Ý lên, ba mẹ con dắt díu nhau bước về nhà.
Cô chọn đất ngay trước nhà cũng vì tiện việc trông coi. Sau này nếu trồng loại cây đặc biệt, người ngoài có nhìn thấy cũng chẳng dám động vào. Nơi này tuy chưa phải lý tưởng, nhưng là khởi đầu tốt.
Ngày mai là đám cưới Hứa Lam Xuân, cả thôn hôm nay náo nhiệt hẳn lên. Người đến xem đông như trẩy hội, chẳng ai cười chê dù cô ta vừa bị mất trộm của hồi môn. Đồ đạc toàn hàng xịn, ai mà không mê.
Liễu Vân Sương chẳng thèm để ý. Cô không cho các con đi xem, tự tay gói bánh chẻo nhân dưa chua, coi như ăn mừng việc chia đất xong xuôi.
Ai ngờ, vừa hấp xong mẻ đầu thì Hứa Tri Vi đã tìm tới.
Liễu Vân Sương nhìn cô bé đứng trước cửa, lòng bỗng dưng nặng trĩu. Mùi xui xẻo này, sao cứ quanh quẩn quanh nhà cô mãi không dứt.
"Mợ ơi, mợ đang chuẩn bị ăn cơm ạ?" – Tri Vi rụt rè lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ như sắp khóc – "Ngày mai mẹ cháu cưới chú Tần, hôm nay mẹ cháu muốn mời Tri Tình và hai em sang ăn cơm cùng."
Ngừng lại một chút, dường như cảm thấy lời nói có gì không ổn, cô bé vội thêm:
"Mẹ cháu bảo mời cả mợ, nhưng cậu Hai không đồng ý..."
Nói xong, cúi gằm mặt, vai run run, dáng vẻ như đang chịu ức oan lớn.
Chiêu cũ rích… Trước đây đã dùng để cô lập Đỗ Nhược Hồng, giờ lại bày trò tỏ vẻ thành khẩn với bọn trẻ.
"Ý cháu là muốn ba đứa nhỏ sang ăn cơm ngày cưới?" – Liễu Vân Sương chậm rãi hỏi lại, ánh mắt không rời khỏi cô bé trước mặt.
"Vâng ạ, dù gì các em ấy cũng là con cháu họ Hứa. Cậu Hai cháu nói, chuyện người lớn thì người lớn lo, trẻ con không nên bị ảnh hưởng."
Ồ, nói hay thật. Vừa lấy lòng, vừa đổ hết trách nhiệm lên đầu Hứa Lam Hà, còn bản thân thì sạch sẽ. Cách nói chuyện này, sau này chưa biết chừng còn giỏi hơn cả mẹ.
Trong đầu Liễu Vân Sương, hệ thống bỗng vang lên:
"[Bà ta đang cười kìa, nhìn mà ớn!]"
"[Có lẽ bà ấy tức giận, hoặc là đã nhìn thấu trò này rồi.]"
"[Không thể nào, tôi diễn rất tự nhiên mà!]"
"[Núi cao còn có núi cao hơn, học thêm đi cô nương.]"
Lời qua tiếng lại giữa hai bên kết thúc. Liễu Vân Sương vẫn đứng im, ánh mắt lặng lẽ dò xét cô gái nhỏ, nụ cười treo trên môi nhưng chẳng chút ấm áp.
"Mợ ơi, vậy… mợ cho bọn con đi cùng không ạ?"
Chưa kịp chờ Tri Vi dứt lời, Hứa Tri Tình đã bật dậy, giọng nói cương quyết:
"Không đi! Chúng tôi không đi đâu cả, cô về đi. Đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng tôi với bên đó không còn liên quan gì nữa. Đừng đến tìm bọn tôi nữa!"
"Đúng vậy," – Hứa Tri Lễ cũng lên tiếng – "mẹ cô cưới ai thì cưới, liên quan gì đến chúng tôi? Bọn tôi chẳng có lý do gì để tới, huống hồ cô cũng đâu thật lòng muốn mời!"
Lời lẽ sắc bén của hai đứa nhỏ khiến sắc mặt Hứa Tri Vi biến sắc. Quả thật, hôm nay cô đến đây không phải vì muốn mời thật lòng, mà chỉ muốn khoe khoang. Của hồi môn mẹ cô sắp mang về khi tái giá – nhiều đến mức ai thấy cũng phải ghen tị. Cô muốn họ tận mắt chứng kiến, để rồi đay nghiến trong lòng vì nghèo, vì thua thiệt.
Cô vốn nghĩ dù họ không đến, cũng sẽ tức giận, bực bội. Như vậy cũng đủ để cô hả giận, lấy lại chút thể diện sau bao lần bị Liễu Vân Sương chặn họng.
"Cháu nghe rõ rồi đấy," – Liễu Vân Sương lên tiếng, giọng lạnh như băng – "đám nhỏ không muốn đi. Tri Vi, đến trấn Thanh Dương thì sống cho tử tế, đừng quay lại nữa."
Giọng nói dứt khoát, không chút do dự.
Hứa Tri Vi cắn môi, rõ ràng là không cam lòng. Nhưng đã đụng phải tường cứng, đành cúi đầu miễn cưỡng:
"Cháu biết rồi ạ, cháu sẽ sống tốt. Cháu về đây."
Chờ đến khi bóng dáng cô ta khuất hẳn ngoài ngõ, Hứa Tri Tình mới thở phào như trút được gánh nặng:
"Trời ơi, con cứ sợ cô ta lại tới gây sự, phiền chết người."
"An tâm đi," – Liễu Vân Sương xoa đầu con – "ngày mai cô ta đi rồi, nhà mình sẽ yên. Đừng nhắc tới nữa. Tết sắp đến, tranh thủ phiên chợ cuối năm, mẹ con mình ra chợ sắm ít đồ Tết."